Anh Nuôi Em Đi Học
Chương 6
Sắc mặt Lương Thủ Sơn từ từ trắng bệch.
rút tay thể.
“Trĩ Hòa, ngoài đợi em.”
buông.
“Lương Thủ Sơn, xuống.”
cứng tại chỗ.
sang Hà Mạn.
“Cô điều gì?”
Hà Mạn khoanh tay.
“ ? chỉ đang nghĩ cho cô. Phụ nữ học chẳng để tiến lên chỗ cao hơn ? Chồng cô như , bên cạnh cô thích hợp.”
Ngọn lửa trong ngực lập tức bùng lên.
Gợi ý siêu phẩm: Thập Niên 70: Chồng Cũ Hết Lòng Bảo Bọc Thanh Mai, Tôi Tái Sinh Gả Cho Người Khác đang nhiều độc giả săn đón.
“ thích hợp ở chỗ nào?”
Tất cả trong nhà ăn đều sang.
kéo bàn tay Lương Thủ Sơn mặt .
“Đôi tay vác gạch, đốt lò, gặt lúa, kiếm tiền đóng học phí cho , mua sách cho , giúp bục giảng.”
“Hôm nay thể đây ăn cơm nhờ cái miệng cô, Hà Mạn, mà nhờ từng đồng tiền vác từng viên gạch kiếm .”
Sắc mặt Hà Mạn cứng .
tiếp tục .
“Cô giày da mất mặt, giày vải cũng mất mặt.”
“Kẻ mất mặt lấy những tháng ngày khổ cực khác làm chuyện đàm tiếu, còn tự cho rằng cao quý.”
xung quanh khẽ lên tiếng.
“ lắm.”
“Chồng chịu nuôi vợ học, hiếm bao.”
Mặt Hà Mạn đỏ bừng. Cô bưng hộp cơm bỏ .
Lương Thủ Sơn bên cạnh , thở nặng nề.
đầu mới phát hiện mắt ướt.
lập tức cúi đầu, đưa tay dụi mắt.
“Khói dầu làm cay mắt.”
Trong nhà ăn lấy khói dầu.
ấn xuống ghế, nhét đũa tay .
“Ăn cơm.”
hộp cơm đầy ắp cơm trắng và thịt, yết hầu chuyển động liên tục.
“Nhiều quá.”
“Ăn .”
gắp một miếng thịt, tiên đặt bát .
gắp trở .
“Cho .”
miếng thịt lâu mới cúi đầu cắn một miếng.
Tối hôm đó, nhà khách trường chỉ còn một phòng trống.
Chị nhân viên quầy giấy đăng ký kết hôn chúng đưa thẳng chìa khóa cho .
khi phòng, Lương Thủ Sơn bên cửa, tay chân cứng nhắc.
Trong phòng chỉ một chiếc giường.
giường chiếc ghế gỗ cạnh cửa sổ.
“ ghế.”
đóng cửa .
“Lương Thủ Sơn, đây.”
cử động.
bước tới, giơ tay tháo dây buộc bao tải .
thở lập tức rối loạn.
“Trĩ Hòa.”
ngẩng đầu.
“ sợ gì?”
Ánh mắt né tránh, giọng căng cứng.
“ bẩn.”
nắm lấy tay , đặt lòng bàn tay .
“Rửa sạch thì bẩn nữa.”
Đầu ngón tay lập tức co như chạy trốn.
kéo đến phòng nước, lấy một chậu nước nóng, vắt khăn lau tay cho .
Nước bẩn hết đến khác. Bụi gạch trong kẽ ngón tay dần rửa sạch.
cúi đầu , lồng ngực phập phồng, khóe mắt đỏ bừng.
“Hứa Trĩ Hòa.”
“.”
“Em đừng đối xử với như .”
Tay khựng .
Giọng khàn đến thành tiếng.
“ sẽ tưởng thật.”
ngẩng mắt lên.
“ thì cứ coi thật.”
Nước trong chậu khẽ lay động. Bàn tay cứng đờ trong lòng bàn tay , lâu vẫn dám cử động.
Lương Thủ Sơn ở thành phố một đêm, sáng sớm hôm .
tiễn đến nhà ga. Trời vẫn sáng hẳn, phòng chờ đầy mùi mồ hôi ẩm ướt, dầu hỏa và nước từ những chiếc bánh bao nóng.
nhét một bọc vải tay .
“Đừng mở, về hãy xem.”
bóp bọc vải, bên trong thứ gì đó cứng.
“ đưa tiền cho em?”
cúi đầu.
“ nhiều.”
“Lương Thủ Sơn, em tiền lương .”
“Em mới thực tập, lương ít.”
“Thế còn ?”
.
tức đến mức hai mắt căng lên, đưa tay lục túi áo .
giật , lùi về , lưng đập cây cột.
“Trĩ Hòa, đừng.”
lấy trong túi một tấm vé xe nhàu nát và hai hào.
Chỉ hai hào.
giơ tiền lên .
mím chặt môi, giống như một đứa trẻ phạm .
“ xe đói.”
“Lương Thủ Sơn!”
trong phòng chờ đều sang.
vội giữ lấy tay .
“ nhỏ thôi, khác đang em.”
Nước mắt chảy xuống.
“Cứ để họ .”
“ đưa hết tiền cho em, về bằng cách nào?”
hạ giọng.
“Về đến nhà ăn.”
“ xe suốt một ngày một đêm mà chỉ cầm theo hai hào?”
im lặng, ngón tay bấu đường may ống quần.
mở bọc vải. Bên trong hai mươi lăm đồng và một cây bút máy màu bạc.
Bạn thể thích: Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Và Thái Hậu Đi Xem Mắt, Ai Ngờ Trúng Ngay Anh Lính Cường Tráng - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Cây bút cũ, lớp sơn nắp mòn lau sáng.
“ lấy ở ?”
“Ông chủ lò gạch dùng nó trừ tiền công.”
cầm cây bút, các ngón tay run lên.
“Tại lúc nào cũng như ?”
, cuống quýt đến mức mắt cũng đỏ lên. Bàn tay giơ lên hạ xuống.
“ năng lực.”
“ lời .”
“ chỉ làm việc.”
Giọng càng lúc càng nhỏ.
“Em sống trong thành phố, thể để khác coi thường.”
nhét tiền trở ngực .
chịu nhận. cố ấn , sợ làm đau nên dám dùng sức, cuống đến mức trán đầy mồ hôi.
Tiếng còi tàu vang lên.
Nhân viên soát vé gọi hành khách lên xe.
bất ngờ nhét tiền trở túi chạy về phía cửa soát vé.
đuổi theo, nắm lấy cánh tay .
“Lương Thủ Sơn, !”
dừng bước, bóng lưng run lên.
vòng mặt , nhón chân ôm lấy .
Cơ thể lập tức căng cứng, hai cánh tay lơ lửng giữa trung, dám hạ xuống.
Phòng chờ yên tĩnh trong chốc lát bật .
“Vợ chồng son nỡ xa kìa.”
Tai Lương Thủ Sơn đỏ bừng. thở nóng rực phả xuống đỉnh đầu .
vùi mặt ngực , ngửi thấy mùi mồ hôi, bồ kết và một chút thuốc lá.
“ đến, để đói.”
“ đưa hết tiền cho em.”
“ thương mà .”
Trong cổ họng bật một tiếng.
“.”
ngẩng đầu.
“ thư cũng chỉ .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.