Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Anh Ơi Con Gái Của Chúng Ta

Chương 2:

Chương trước Chương sau

Cả đêm kh ăn gì, bụng Bảo Nhi bắt đầu kêu lên sòng sọc.

Con bé đành l bánh mì mua ra ăn lót dạ.

bóc hộp sữa mua ra.

Học theo dáng vẻ của , con bé muốn đun ít nước nóng để hâm sữa.

"Mẹ nói kh được uống lạnh, nếu kh sẽ bị đau bụng."

Bảo Nhi vừa nói vừa bưng nồi nước đầy.

Nhưng bàn tay con bé nhỏ xíu thế kia, mà cầm cho nổi.

lo lắng đến phát ên, thầm nhủ con đừng làm thế.

Nhưng chẳng thể làm được gì.

Khi Bảo Nhi đứng trên ghế, vừa định đặt nồi lên bếp.

Thì đột nhiên bị hẫng tay, nước đổ tung tóe ra sàn.

Cái nồi rơi thẳng xuống bàn chân nhỏ bé, mu bàn chân sưng vù lên ngay tức khắc.

Lòng đau như d.a.o cắt.

Nhưng cũng may, đó kh là nước sôi.

Bảo Nhi khẽ sụt sịt khóc.

con bé nh chóng ôm l chân , tự thổi phù phù.

"Mẹ kh nhà, Bảo Nhi tự thổi là hết đau ngay thôi."

Con bé lau nước mắt.

Bê chiếc ghế ra.

Ngồi trước gian nhà chính, mắt kh rời khỏi cánh cổng.

"Bảo Nhi kh khóc, đợi mẹ về mẹ sẽ khen Bảo Nhi dũng cảm cho xem."

Bảo Nhi ngoan, hiểu chuyện.

Sự hiểu chuyện của con bé làm thắt lòng.

ước gì lúc này con bé oán hận , trách mẹ này thật kh ra gì.

Nhưng con bé chỉ lặng lẽ chờ về.

Hai tiếng sau.

Một chiếc xe dừng trước cửa nhà .

đồng nghiệp gõ cửa.

Bảo Nhi phấn khích vô cùng, tưởng đó là .

Con bé chạy thật nh ra.

Nhưng chẳng may bị vấp ngã.

Cẳng chân bị một viên đá sắc nhọn cứa rách.

Nhưng con bé chỉ khẽ nhíu mày, nh chóng bò dậy.

Sau khi cửa mở.

Th đó kh .

Cảm xúc của con bé mới hoàn toàn sụp đổ.

Con bé òa lên khóc nức nở.

"Mẹ ơi, mẹ vẫn chưa về."

"Chân Bảo Nhi sưng , chân cũng đau lắm, Bảo Nhi đã dũng cảm mà."

"Nhưng mẹ vẫn chưa về, mẹ kh thương Bảo Nhi nữa ."

" mẹ kh còn yêu con nữa kh."

Bảo Nhi khóc đến xé lòng xé dạ.

nghe mà tim cũng tan nát thành từng mảnh.

...

Đồng nghiệp vội vàng an ủi con bé.

tìm hộp y tế trong nhà, dùng cồn sát trùng vết thương cho Bảo Nhi dán băng cá nhân lại.

Sau khi thu xếp mọi chuyện ổn thỏa.

Đồng nghiệp mang hũ tro cốt và di vật ở c ty của vào nhà.

Bảo Nhi kh hiểu chuyện gì đang xảy ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/-oi-con-gai-cua-chung-ta/chuong-2.html.]

Nhưng khi th bên trong một tấm ảnh chụp cùng Bảo Nhi ở c viên giải trí cách đây kh lâu.

Trong ảnh, ôm Bảo Nhi, cả hai chúng đều cười hạnh phúc.

Con bé nhận ra .

Con bé hỏi cô : "Cô ơi, đây là đồ của mẹ cháu ạ? Thế mẹ cháu đâu ?"

Đồng nghiệp nén nước mắt.

Chỉ tay vào cái hũ kia.

"Mẹ cháu ở trong này này, nếu cháu nhớ mẹ thì hãy ôm l nó, và trò chuyện với nó nhé."

Bảo Nhi lắc đầu quầy quậy.

" mẹ cháu lại biến thành cái hũ được, mẹ cháu Tôn Ngộ Kh đâu, chỉ Tôn Ngộ Kh mới bảy mươi hai phép biến hóa thôi, cô nói dối."

Dứt lời, con bé ôm chặt tấm ảnh của vào lòng.

"Đây mới là mẹ của cháu."

con bé hôn một cái 'chụt' lên ảnh.

Cười lên thật ngọt ngào.

Đồng nghiệp thở dài, đặt hũ tro cốt của lên kệ cao.

Tiếp đó, cô qu nhà một lượt.

Hỏi rằng: "Thế bố cháu đâu? Trong nhà chỉ cháu thôi ?"

Bảo Nhi cúi đầu.

"Mẹ nói bố làm kiếm tiền ở một nơi xa , từ nhỏ cháu đã chưa được gặp bố bao giờ."

Đồng nghiệp kh thể tin nổi.

"Thế nhà cháu kh còn ai khác ? Ông bà ngoại, bà nội thì ?"

Bảo Nhi lắc đầu.

Đồng nghiệp kh cầm được nước mắt, ôm chầm l con bé.

"Tội nghiệp đứa nhỏ."

"Cháu còn bé thế này, mẹ cháu nỡ bỏ lại cháu một cơ chứ."

Bảo Nhi cãi lại.

"Mẹ kh bao giờ bỏ rơi cháu đâu, mẹ yêu Bảo Nhi nhất trên đời."

Đồng nghiệp đặt một chiếc thẻ ngân hàng vào tay Bảo Nhi.

"Đây là tiền bồi thường của c ty sau khi mẹ cháu qua đời, trong thẻ hai trăm triệu, mật khẩu là sáu số 8, cháu giữ cho thật kỹ, tuyệt đối đừng để mất nhé."

Bảo Nhi nghiêm túc gật đầu.

Nắm chặt chiếc thẻ trong tay.

Vì nhà nghèo nên từ nhỏ đã dạy Bảo Nhi rằng tiền là thứ tốt, nhất định giữ cho kỹ.

Đến tận bây giờ, con bé vẫn khắc ghi ều đó trong lòng.

Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng.

Đồng nghiệp của đã gọi ện cho cơ quan phúc lợi địa phương.

Đó là nơi chuyên tiếp nhận những đứa trẻ kh nơi nương tựa.

Trong lòng tràn đầy lòng biết ơn.

đứng giữa hư kh, cúi gập tạ ơn đồng nghiệp .

"Cảm ơn ."

Nếu thể vào cô nhi viện, ít nhất Tiểu Bảo của vẫn còn con đường sống.

Khi của cơ quan phúc lợi đến đón Tiểu Bảo.

Con bé nhất quyết kh chịu .

Nó ôm chặt l cánh cửa, gào khóc t.h.ả.m thiết.

"M là quân buôn , đừng bắt Tiểu Bảo mà, Tiểu Bảo kh đáng tiền đâu."

Nhân viên phúc lợi dở khóc dở cười.

phụ nữ dẫn đầu ngồi xổm xuống.

Bà dịu dàng bảo con bé: "Cô kh buôn đâu, cô đến để đưa Tiểu Bảo về nhà mà."

Tiểu Bảo nhíu mày.

Con bé nghiêm túc nói với họ.

"Đây mới là nhà của cháu mà. Nếu các cô bắt cháu , lúc mẹ về kh th cháu đâu mẹ sẽ lo lắng lắm."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...