Ảnh Phạt Nguội Lúc 2 Giờ Sáng: Tấm Vé Ly Hôn Của Tôi
Chương 10
17
Ngày treo bảng hiệu, cũng tới xem.
“Uyển Uyển, đấy.”
“.”
“Dùng tên chính , lắm.”
“.”
“Họ con tự chọn cho .”
“ còn nhà họ Chu nữa.”
“ .”
Ông chủ tiệm sữa bên cạnh mang sang một ly chanh nóng.
“Chị, khai trương hồng phát nhé.”
“Cảm ơn.”
Treo bảng xong, trong tiệm quanh.
“Uyển Uyển.”
“.”
“ giới thiệu cho con…”
“Con gặp thử ?”
bật .
“, để thêm chút nữa .”
“Đợi bao lâu nữa?”
“Đợi tới khi con tự kiếm đủ tiền nuôi bản cả đời.”
“ đợi bao lâu?”
“Năm năm.”
trừng mắt .
“Năm năm nữa bảy mươi tuổi .”
“Bảy mươi vẫn khỏe mà.”
“ đợi nổi.”
“ …”
“ chờ con.”
“Mà chờ bế cháu ngoại thôi.”
Gợi ý siêu phẩm: Trùng Sinh Thập Niên 70: Cô Vợ Nhỏ Kiêu Kỳ Mang Thai Vả Mặt Bạch Liên Hoa đang nhiều độc giả săn đón.
khựng .
bật .
“ con thấu .”
“Ừm.”
“ , giục nữa.”
Xem thêm: Quân Hôn Niên Đại: Cưới Trước Yêu Sau, Thủ Trưởng Cưng Chiều Tận Xương Tủy (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Ừm.”
Bà nâng tách lên nhấp một ngụm.
“Uyển Uyển.”
“.”
“Chu Kiến Quân… phạt mấy năm?”
“Bốn năm rưỡi.”
“Ồ.”
“Trần Chí Quốc bảy năm.”
“Ồ.”
“Khoản hai mươi vạn chồng cũng lấy .”
“Ồ.”
bật .
“ cứ ‘ồ’ mãi ?”
đặt tách xuống.
“ chỉ hỏi…”
“Con còn hận nó ?”
suy nghĩ vài giây.
“Nửa năm còn hận.”
“Còn bây giờ?”
“Bây giờ còn cảm giác gì nữa.”
“ thì .”
“Tốn sức lắm mới hận một .”
“Sức đó con dùng để kiếm tiền hơn.”
bật thành tiếng.
“.”
“Kiếm tiền.”
“Ừm.”
Cuộc sống , cuối cùng cũng thật sự bắt đầu từ đầu.
Hết
Chưa có bình luận nào cho chương này.