Ánh Sao Dẫn Lối
Chương 5:
Giọng từ buồn chuyển sang vui, như thể muốn nói gì thêm… nhưng cuối cùng chỉ khẽ:
“Kh ghét thì tốt .”
cũng kh chọc thêm, chỉ dỗ vài câu như mọi khi.
Cúp máy, lòng bỗng rối bời, như cả đàn thỏ xám chạy loạn.
cầm bộ Tarot mà chẳng biết định xem gì.
Nhắm mắt, trộn bài, để mọi thứ trôi theo trực giác.
Trang gươm – Át cốc – Những tình.
Một bộ bài… báo hiệu khởi đầu của một mối tình.
luôn tin đạo đức nghề nghiệp của một nhà chiêm tinh.
Vì thế, làm thể yêu đương với một khách hàng đang cần giúp chứ?
Từ hôm đó, cố tình giữ khoảng cách với Diệp Khả Duy.
Kh còn đùa cợt hay trêu chọc như trước.
Đối với cách cư xử mới này của , vẻ… kh quen.
nghĩ đây là “mặt trăng Thiên Yết” trong trỗi dậy nội tâm bất an, thiếu cảm giác an toàn.
Những buổi tư vấn sau, còn mang theo con lắc để hỗ trợ ều chỉnh từ trường cho , mong sớm thoát khỏi bóng tối.
Chẳng m chốc đã tới cuối tháng, Khả Duy đề nghị muốn gia hạn.
“Đầu tháng sau bận . khách mời xem phong thủy, chọn ngày khai trương.”
“Nên chắc sau mồng 5 mới tiếp tục được.”
vài giây, chỉ “Ừ” một tiếng.
hỏi:
“Khách ở đâu?”
“Thành phố A. Cả lẫn làm việc mất chừng bốn năm ngày.”
gật đầu:
“Vậy đợi em về.”
Đến thành phố A, bỗng th lòng trống trải.
Dù được khách tiếp đón nhiệt tình, cũng kh vui như thường.
Họ mời tới để chỉnh phong thủy cho cửa hàng mới và chọn ngày khai trương.
Tưởng sẽ mất hai ba ngày, ai ngờ chỉ trong một ngày là xong.
Nhưng chưa định về ngay. Muốn ở lại dạo chơi, xả hơi một chút.
ghé qua hết những quán nổi tiếng gần đó.
Khi món ăn được bưng ra, phản xạ đầu tiên của lại là… muốn chụp gửi cho Diệp Khả Duy.
Vừa mở máy ảnh, mới nhận ra phản ứng này chút bất thường.
Cuối cùng đành nuốt bực dọc bằng cách gọi thêm… ba phần sườn sốt bánh gạo.
Đang xếp hàng ở một tiệm bánh nổi tiếng, chợt cảm th ai đó đang dõi theo .
Một cảm giác rờn rợn chạy dọc sống lưng.
Nhất là ở nơi xa lạ, chuyện này càng khiến cảnh giác.
Dù vậy, đường phố vẫn đ, nên kh quá sợ sẽ bị kẻ biến thái làm gì.
Đến chập tối, khi đang ăn ở quán gần khách sạn, cảm giác lại ùa về.
Lần này, thật sự cảnh giác.
Kh để ý ánh mắt ngạc nhiên của xung qu, l xúc xắc mang theo, thả xuống bàn.
“Kim Tinh Thiên Yết, cung 7.”
kỹ quẻ, hơi bất ngờ.
Khí tượng này ẩm tối, cho th đối phương thật sự đang theo dõi , nhưng đồng thời lại tràn đầy yêu thích và chiếm hữu.
Một kẻ xa lạ thế nào lại vừa gặp đã sinh lòng yêu và muốn sở hữu ?
Cung 1 và cung 6 bay vào cung 7, vẻ như và đó từng tiếp xúc gần.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Một dự cảm vụt qua chẳng lẽ là Diệp Khả Duy?
Nghĩ tới khả năng , tim dịu lại.
Dù tin sẽ kh làm hại .
kh nghi ngờ vị khách mời tới thành phố A, vì ta là gay và đã yêu một sáu năm.
Trên đường về khách sạn, vẫn để ý phía sau.
Cảm giác được theo vào tận trong khách sạn.
Lên tầng bốn, cố đứng ngay trước thang máy, kh rời .
Quả nhiên, hai phút sau cửa mở, đối diện Khả Duy.
“Kh định giải thích à?”
nhướng mày , cúi đầu, kh dám thẳng.
im lặng khiến bực hơn:
“ mà kh nói gì bây giờ, thì đừng nói chuyện với nữa!”
“Đừng!”
vội nắm l cổ tay , liếc lại cúi gằm.
“Xin lỗi… thật sự nhớ em, nên mới theo tới đây.”
“Tìm được chỗ ở kiểu gì?”
“Trước đó em dùng máy đăng nhập cloud, ảnh em tải lên m hôm nay định vị.”
Sợ giận bỏ , vẫn giữ c.h.ặ.t t.a.y :
“Xin lỗi… biết làm vậy là sai. cũng biết em ghét kiểu như . nghĩ chắc bị bệnh… Khi về sẽ tự tới viện tâm thần. Cô giáo Tiểu Chiêu, đừng ghét được kh?”
Ban đầu giận, nhưng thế này lại th mềm lòng.
“mặt trăng Thiên Yết” vốn thiếu cảm giác an toàn, luôn muốn bám l nơi th thể “hạ cánh”.
hiểu nỗi sợ , nên thở dài:
“ kh trách, cũng kh ghét . kh cần vào viện, biết, giờ đang xem như cái phao bám l. cũng biết… lẽ đã nảy sinh tình cảm với .”
“Nhưng dù thế nào, mong đợi tới khi kết thúc liệu trình mới nghĩ tới chuyện đó. Đừng xem cái phao qu là thứ duy nhất thể nắm giữ.”
im lặng lâu, đến khi cất lời thì giọng đã khàn:
“Được.”
Sáng đầu tiên sau khi từ thành phố A trở về, thứ đến nh hơn cả tin n của Diệp Khả Duy… là mẹ .
còn đang thắc mắc kh đặt đồ ăn mà lại gõ cửa sớm thế này.
Vừa mở cửa, mọi nghi vấn liền sáng tỏ mẹ đã lặn lội từ xa đến B đến đây.
định diễn một màn mẹ hiền con thảo, chưa kịp cười thì bà đã bu câu:
“Video con đánh nhau, mẹ xem .”
Mặt lập tức cứng lại.
Mẹ bồi thêm một nhát:
“Là Lương Việt gửi cho mẹ.”
“ ta còn nói con bị một thằng bạo lực mắc bệnh tâm thần lừa tình. thật kh, Chiêu Chiêu?”
thở dài.
Cái tên này cứ thích bôi bẩn khác thế nhỉ?
Trước thì bôi bẩn giữa chốn đ , giờ lại bôi Diệp Khả Duy trước mặt mẹ .
“Mẹ, đừng nghe ta nói bậy. Khả Duy là khách của con, đã trả phí tư vấn đàng hoàng.”
“Lương Việt mới là kẻ đầu óc vấn đề dám dựng chuyện bậy bạ về con và khách, còn đánh , nên mới đánh trả.”
“Ồ? Vậy à?”
Mẹ liếc từ đầu đến chân, chậm rãi nói:
“ lại khác hẳn những gì Lương Việt kể vậy? Nếu Khả Duy thật sự là kẻ biến thái tâm thần, thì mẹ đây phản đối con qua lại.”
Nghe bà nói thế, bực hẳn:
“Mẹ đừng nói như vậy. Nếu ai mắc bệnh thì đó chính là Lương Việt! vừa qu rối con, vừa qu rối khách của con!”
“Ồ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.