Ánh Sao Nam Vực
Chương 5:
Lần đầu tiên đến nhà Trần Kiệu Nam, trong nhà kh ai.
qu, lẩm bẩm.
"Y chang bố mẹ , cả ngày bận rộn chẳng th mặt mũi đâu."
Phòng của Trần Kiệu Nam kh lớn, nhưng ánh sáng tốt.
Nắng xuyên qua tấm rèm voan trắng rải xuống, tạo thành những vệt sáng lốm đốm trên bàn học ngăn nắp của .
Bậu cửa sổ đầy cây x, dùng dĩa xiên một miếng dưa lưới đã cắt cho vào miệng.
Nước ép ngọt lịm tràn ra trong khoang miệng.
thỏa mãn nheo mắt.
Đầu bút xào xạc trên gi, Trần Kiệu Nam chợt mở miệng hỏi .
"Sau kỳ thi đại học, muốn đăng ký trường nào?"
"Chưa thi mà, nghĩ xa thế làm gì?"
rung chân, ăn dưa.
"Biết đâu phát huy siêu đẳng, vừa đủ đậu vào ngưỡng ểm đại học hạng B."
Trần Kiệu Nam đặt bút xuống, xoay đối mặt với .
Gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng.
"Hay là, kèm học nhé."
"Đừng!"
suýt bị nghẹn trái cây.
" thật sự kh là duyên với sách vở, nếu kh thì lại vững vàng ở vị trí áp chót từ dưới lên được?"
vô tư bổ sung.
"Cùng lắm thì du học nước ngoài, bố mẹ đã tìm trường từ lâu ."
Trần Kiệu Nam chợt nắm l cổ tay , ánh nắng đổ bóng một vệt nhỏ dưới hàng mi .
Giọng trầm thấp, chút tủi thân.
"Thế làm đây? muốn yêu xa xuyên quốc gia với à?"
Tim bỗng run lên bần bật.
Đầu ngón tay vô thức vuốt ve xương cổ tay .
"N… nhưng mà thành tích của ..."
lắp bắp nói.
"Học cùng trường với đúng là nằm mơ giữa ban ngày."
"Kh cần cùng trường."
chợt ghé sát lại, hơi thở ấm áp lướt qua tai .
"Chỉ cần cùng thành phố thôi."
Những ngón tay thon dài luồn qua kẽ tay , mười ngón đan chặt vào nhau.
"A Nam, kh muốn xa ."
Chết tiệt!
Cái giọng khàn khàn này kết hợp với đôi mắt ẩm ướt hơi cụp xuống của .
Cuối cùng cũng hiểu vì lại câu "Từ đó quân vương chẳng thiết triều sớm".
Khi hoa trên núi cao cúi đầu vì bạn, mọi nguyên tắc đều thể quẳng ra chín tầng mây.
"Được thôi."
đỏ mặt lẩm bẩm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/--nam-vuc/chuong-5.html.]
"Nhưng nếu kh học nổi thì…"
Trần Kiệu Nam lập tức nở nụ cười rạng rỡ.
"Đảm bảo dạy là hiểu."
Nói như làm ảo thuật, rút ra một xấp tài liệu.
Trên trang đầu tiên ghi rõ ràng: "Bản đặc biệt rút gọn dành cho A Nam".
Ngoài cửa sổ, cây trầu bà khẽ đung đưa trong gió nhẹ.
Nắng kéo dài hai cái bóng sát bên nhau thật dài thật dài.
Cái kết của việc làm hôn quân, chính là phế não.
Dưới sự kèm cặp ma quỷ của Trần Kiệu Nam, ngày nào cũng bị ép buộc học thuộc hàng đống kiến thức.
Não bộ gần như quá tải, đơ luôn.
Mỗi lần muốn lười biếng, Trần Kiệu Nam lại dùng đôi mắt , dịu giọng dỗ dành.
"Vì , A Nam cố gắng thêm một chút nữa được kh?"
hít sâu một hơi, tiếp tục làm hôn quân này.
Trong lúc học thêm, đã than vãn trong lòng kh biết bao nhiêu lần.
Đây đâu là kiếm bạn trai để yêu đương?
Rõ ràng là tìm được một gia sư miễn phí!
Trần Kiệu Nam biến cả buổi hẹn hò thành buổi học thêm.
Quán trà sữa, thư viện, thậm chí cả ghế đá c viên cũng thể trở thành lớp học tạm thời.
Ngày c bố kết quả thi đại học, tròn mắt kinh ngạc bảng ểm.
vậy mà thật sự được kéo lên đến ngưỡng ểm đại học hạng B!
Bố mẹ phấn khích đến mức suýt nữa đã tặng cờ lưu niệm cho Trần Kiệu Nam, nắm tay thẳng thừng gọi:
"Bồ Tát sống! Đa tạ cháu đã cứu cái mạng chó của con bé này!"
Còn về chuyện yêu sớm ư?
Bố mẹ phất tay một cái.
"Chỉ cần thể giúp con đậu đại học, cứ yêu ! Cứ yêu thoải mái!"
Trần Kiệu Nam bên cạnh khẽ cười, còn thì muốn khóc mà kh ra nước mắt.
Cái mối tình này, tốn biết bao nhiêu tế bào não của chứ!
Chu Minh Vũ sắp du học nước ngoài .
và Trần Kiệu Nam cùng tiễn ta, ta liếc chúng một lượt, trêu chọc nói:
"Ôn Nam Tinh, may mắn thật, thể ở lại trong nước. Còn thì xui xẻo , ra nước ngoài ăn đồ ăn Tây nhạt nhẽo m năm trời. kh gặp được tiểu tiên nữ xinh đẹp th minh nào đến cứu rỗi nhỉ."
liếc Trần Kiệu Nam bên cạnh, phản bác lại một câu.
"Kh cần nghi ngờ đâu, chính là gấu xui xẻo."
Loa phát th ở sân bay vang lên.
"Tạm biệt, Chu Minh Vũ."
Chu Minh Vũ vẫy tay đầy phong độ bước vào cổng kiểm soát an ninh.
Trần Kiệu Nam theo bóng lưng ta, chợt khẽ nói.
"May mắn thay, đã giữ được lại."
xoa thái dương rên rỉ.
" đó, may mắn thay mới ngốn của nửa cái đầu! Cảnh cáo , sau này kh được ép học nữa đâu đ."
khẽ bật cười, vươn tay ôm vào lòng.
"Được, sau này sẽ kh thế nữa."
Chưa có bình luận nào cho chương này.