Anh Ta Ném Áo Khoác Vào Mặt Tôi, Tôi Mới Tỉnh Ra Để Thoát Khỏi Tên Tồi Tệ
Chương 7: 7
“Qua bên kia nói chuyện .”
Ngồi xuống trong quán cà phê, kh lập tức lên tiếng.
“Hôm qua đến c ty tìm em… họ nói em nghỉ việc .”
Lục Thần Phong lên tiếng trước, do dự nói ra một câu như vậy, ánh mắt cẩn trọng như cuối cùng cũng xác nhận rằng chuyện nói chia tay kh là bốc đồng nhất thời.
nhàn nhạt đáp lại:
“Đúng, em nghỉ việc .”
Lục Thần Phong khẽ nhíu mày, theo phản xạ kh đồng tình với quyết định của , nhưng lời đến bên miệng lại kh nói ra.
Một lúc lâu sau, thở dài.
“Tang Thư, chuyện hôm qua, đúng là sai, xin lỗi em, nhưng chuyện chia tay thật sự kh thể đem ra mà làm loạn như thế được, bên bố mẹ thì…”
“Bố mẹ em nói chuyện chia tay là do em tự quyết định.”
cắt ngang lời , giọng nói mang theo một chút bất lực.
“Lục Thần Phong, thật ra chuyện chia tay hay kh chia tay, chẳng vốn dĩ là chuyện giữa hai chúng ta hay ?”
cứ luôn nhắc đến bố mẹ, tr như thể đang suy nghĩ nhiều cho hai bên gia đình.
Nhưng từng nghĩ rằng, nếu sau này chúng sống với nhau kh hạnh phúc, thì bố mẹ hai bên mới là những khó xử hơn cả kh?
Lục Thần Phong đang nói dở thì bị ngắt lời, nghe xong những lời , ánh mắt đầy ngạc nhiên, như thể kh hiểu vì lại thể nói chuyện này đơn giản đến vậy.
Nhưng với mà nói, việc nên tiếp tục yêu hay kh, ều quan trọng nhất vốn dĩ chính là suy nghĩ của hai trong cuộc.
Đối với , chuyện này chính là đơn giản như vậy.
“ nói đến tìm em để xin lỗi, nhưng từ đầu đến giờ em chỉ nghe th đúng một câu nhẹ hẫng là ‘ sai ’, sau đó là tất cả những bất mãn của đối với em.”
Lời xin lỗi xuất phát từ chân thành.
Nhưng từ lúc gặp lại đến giờ, Lục Thần Phong chưa một lần hỏi han đến vết thương đỏ ửng trên mặt .
Thứ th chỉ là sự qua loa, cùng với sự sốt ruột muốn tiện tay xin lỗi cho xong để cuộc sống quay về như trước.
“Tang Thư, từ khi nào em lại trở thành như thế này?”
“Em kh hài lòng với lời xin lỗi của , vậy rốt cuộc làm thế nào em mới vừa ý? Nghiêm túc viết một bản kiểm ểm xin lỗi cho em, chờ em gật đầu ký tên ném trả lại cho , khen nhận lỗi thành khẩn như một con ch.ó, thì em mới th đủ ?”
Lục Thần Phong lạnh mặt lại, dường như kh chịu nổi những lời nói, giọng ệu dồn ép sắc lạnh, còn lạnh hơn cả gió ngoài trời quất vào mặt.
phóng đại một lời nhận lỗi vốn đơn giản thành một mức độ cực đoan và khó nghe.
ngồi đối diện , lặng lẽ kỹ từng đường nét trên gương mặt .
Ba năm trôi qua, dung mạo kh thay đổi là bao, nhưng dường như lại thứ gì đó đã hoàn toàn khác .
Lục Thần Phong giận dữ nói xong, mới chợt bừng tỉnh nhận ra những lời nói quá nặng nề, quá tổn thương khác.
Ánh mắt hoảng loạn , môi khẽ động, như muốn nuốt lại những lời vừa , nhưng lại kh làm được.
“Tang Thư, cũng kh biết vì lại…”
10
Nói đến đây, những lời phía sau lại kh thể thốt ra nữa.
Nhưng biết muốn nói gì.
Thật ra cũng kh biết vì lại trở nên như thế.
cũng kh biết vì chúng lại đến mức này.
vẻ mặt mờ mịt kh hiểu nổi lúc này của , lại bất chợt nhớ đến cảnh khi mới yêu nhau, Lục Thần Phong lỡ tay làm gãy thỏi son của , dùng hai tay nắm l vành tai , ngoan ngoãn xin lỗi.
Vành mắt hơi nóng lên, bỗng cất tiếng hỏi:
“Lục Thần Phong, còn nhớ hồi đó, khi lỡ làm gãy thỏi son của em, em đã nói gì kh?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/-ta-nem-ao-khoac-vao-mat-toi-toi-moi-tinh-ra-de-thoat-khoi-ten-toi-te/7.html.]
Khi đó đã từng nói, kh kiểu hay làm quá mọi chuyện, cũng kh kiểu bám mãi kh bu.
Nếu làm hỏng đồ của , vậy thì chỉ cần mua lại cho một cái y hệt, để biết rằng thật sự để tâm đến cảm xúc của .
Chỉ cần lòng muốn bù đắp là đủ .
Ngược lại, nếu làm sai ều gì, cũng như vậy.
Nghe nói, ban đầu Lục Thần Phong với ánh mắt mờ mịt, vài giây sau, ánh mới khẽ thay đổi.
đột ngột sang mặt , phát hiện vết thương đã được khác xử lý, ánh mắt lại chuyển xuống chiếc ện thoại của .
cầm ện thoại lên, khẽ lắc lắc trước mặt .
Màn hình ện thoại đã được thay mới, trên đó còn treo một dây đeo mới tinh.
Sau khi thức dậy một lúc lâu mới phát hiện ra, cũng kh biết bố mẹ đã dậy từ sớm thế nào để lặng lẽ thay cho .
Vành mắt nóng lên, mỉm cười với :
“Hồi đó em còn thiếu một câu, quá hạn thì kh chờ nữa.”
Lúc Lục Thần Phong rời , im lặng đến lạ, bóng lưng chất đầy vẻ thất bại.
11
Lần tiếp theo nhận được tin n của là vào đúng ngày Tết.
Cả nhà cùng nhau vào bếp, làm nên một bàn đầy những món ngon.
Bố cầm một ly nước trái cây đứng dậy, cười vui vẻ:
“Bố xin nâng ly trước nhé, chúc mừng con gái nhỏ đã tìm được một c việc tốt, chúc con gái nhỏ năm mới sức khỏe dồi dào, mọi sự h th, tiền vào như nước.”
cười trêu bố:
“Bố à, như vậy là tham quá kh?”
“Tham cái gì mà tham? Mẹ th lần này bố con nói đúng đ.”
Mẹ cười, gắp cho bố một cái đùi gà lớn coi như phần thưởng.
Th vậy, nụ cười trên mặt bố càng rạng rỡ hơn, vốn từ để chúc cho cả nhà ngày một phong phú, khiến mẹ vừa buồn cười vừa bất lực.
cũng cười theo m tiếng, mở ện thoại ra xem tin n, nụ cười trên mặt khẽ dịu xuống.
Là Lục Thần Phong.
“… Xin lỗi, và cả, chúc em năm mới vui vẻ.”
kh giả vờ như kh th, mà thản nhiên đáp lại một câu chúc năm mới vui vẻ, tắt màn hình ện thoại .
Chuyện đã qua thì chính là đã qua , ai cũng nên bước tiếp về phía trước.
“Con gái nhỏ, mau ăn cái trứng chiên này , uống một ngụm cola, năm mới giản đơn vui vẻ.”
Kh biết mẹ lại xem được gì trên ện thoại, bỗng nhiên nói ra một câu như vậy, khiến kh nhịn được mà bật cười thành tiếng.
“Mẹ, mẹ lại nghe cái này ở đâu ra thế?”
Bố thì ngoan ngoãn làm theo thật, ăn xong còn quay sang nói :
“Con hỏi làm gì? Cứ nghe lời mẹ con là đúng.”
đầu hàng giơ tay lên:
“Được được, con ăn, con ăn mà.”
Ngoài cửa sổ, pháo hoa nổ rực trời.
Muôn vàn sắc màu của ánh lửa thắp sáng nụ cười trong từng mái nhà.
HẾT.
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.