Anh Trai Quá Tốt Phải Làm Sao?
Chương 106:
Sau bữa tối, nội Hoắc gọi Hoắc Dữ Sâm và Hoắc Viễn vào thư phòng nói chuyện. Những còn lại trong gia đình đều làm việc riêng.
Thực ra, khá nhiều hoạt động đang diễn ra trong dinh thự cũ của gia tộc Hoắc. Hoắc Vũ kh hứng thú với trò chơi bài, nên khi th những giúp việc đang dán chữ "phúc" lên tường, cô đã tình nguyện giúp họ.
Những chữ "phúc" mới được dán lên tường là một truyền thống mà gia tộc Hoắc đã duy trì hàng chục năm nay.
Chữ "phúc" ngược mang một ý nghĩa đẹp: hạnh phúc đã đến.
Hoắc Vũ nghĩ rằng vì dù cũng kh làm gì cả nên cô sẽ giúp những giúp việc dán chữ "phúc" lên tường.
Trong khi đó, Sở Tuyết Nghi dường như cũng chẳng hứng thú gì với bất kỳ hoạt động nào. Kết quả là, cô bước đến bên cạnh Hoắc Vũ và hỏi.
- Em đang giúp họ à?
Hoắc Vũ đáp lại một tiếng.
Sở Tuyết Nghi hào hứng đáp.
- Vậy chị thể hướng dẫn em.
Về mặt kỹ thuật, cần hai để dựng nhân vật. Khi một dựng nhân vật, họ thường kh th vị trí của . Vì vậy, cần sự giúp đỡ và hướng dẫn của khác.
Vì vậy, Hoắc Vũ kh phản đối đề nghị của cô .
Chiều cao của Hoắc Vũ hơi thấp so với bức tường trắng trước mặt, nên cô tìm một chiếc ghế đẩu thấp và đứng lên.
Cô ước lượng góc đặt nhân vật hỏi Sở Tuyết Nghi.
- Như vậy được kh?
Sở Tuyết Nghi trái đề nghị.
- Bên cao quá. Hạ thấp xuống một chút.
Hoắc Vũ ều chỉnh góc độ hỏi lại.
- Bây giờ thì ? Được chưa?
- Vẫn còn nghiêng. - Sở Tuyết Nghi nói. Cô vòng qu chỉ vào một chỗ.
- Hay là em dịch nó sang trái một chút ? Nếu kh thì cả bức tường tr sẽ mất cân xứng.
- Được.
Hoắc Vũ nghe theo lời khuyên của Sở Tuyết Nghi, dịch sang trái.
Tuy nhiên, thể là do chiếc ghế đẩu ngắn quá nhẹ, nên sau khi Hoắc Vũ dịch sang trái, chiếc ghế bị mất thăng bằng và ngã sang một bên cùng với Hoắc Vũ.
Cảm giác lơ lửng trên kh trung khiến Hoắc Vũ nhớ lại lần dây cáp của bị trục trặc ở kiếp trước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/-trai-qua-tot-phai-lam-/chuong-106.html.]
Khoảnh khắc đó giống hệt như cảm giác của cô lúc này: bất lực và yếu đuối. Cảm giác như cô đang lơ lửng trên kh trung và kh gì thể bám víu vào. Kết quả là, cô chỉ thể để trọng lực kéo nặng nề xuống sàn.
Cảm giác bất lực và tuyệt vọng này lại một lần nữa hiện lên trong tâm trí Hoắc Vũ.
Cô nhắm chặt mắt lại, vô thức kêu lên.
- Hai!
Kẹt kẹt!
Chiếc ghế tạo ra một âm th chói tai khi chân ghế trượt trên sàn.
Ngay sau đó, Hoắc Vũ ngã xuống sàn nhà kh thể kiểm soát.
Sở Tuyết Nghi hét lên thảm thiết.
- A Vũ!
Đầu óc Hoắc Vũ hoàn toàn trống rỗng.
Cô chờ đợi khoảnh khắc sắp ngã xuống sàn, nhưng ngạc nhiên thay, cơn đau dự kiến lại kh hề xuất hiện.
Thay vào đó, cô rơi vào một cái ôm ấm áp và an toàn.
Cái ôm mang theo một mùi hương sạch sẽ mà cô kh thể nào quen thuộc hơn.
Vài giây sau, Hoắc Vũ từ từ mở đôi mắt đẫm lệ. Cô qua làn nước mắt và th khuôn mặt mà cô mong đợi được th.
Hoắc Vũ chớp mắt, giọng run run hỏi.
- hai?
Hoắc Dữ Sâm đáp lại bằng một tiếng.
- Là .
Hoắc Vũ hỏi lại như thể kh tin vào những gì vừa xảy ra.
- hai?
- Ừ. - Hoắc Dữ Sâm ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng an ủi.
- Kh đâu.
Nghe th giọng nói của Hoắc Dữ Sâm, cô ôm chặt l như thể vừa thoát chết.
Cái ôm chặt.
Móng tay cô bấu chặt vào cánh tay , dùng lực mạnh đến nỗi mu bàn tay hơi tái nhợt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.