Anh Trai Quá Tốt Phải Làm Sao?
Chương 122:
Lúc này, Hoắc Vũ nghe th tiếng cãi vã gần đó.
- ghét . Một kẻ xấu xa như kh c.h.ế.t cho ?
Câu nói phát ra từ một giọng nói trẻ con dễ thương, nhưng lời nói lại vô cùng khủng khiếp.
Chúng khủng khiếp đến mức ngay cả Hoắc Vũ cũng vô thức về phía phát ra giọng nói.
Cách đó kh xa là một bé gái khoảng tám chín tuổi. Bé gái hai b.í.m tóc xinh xắn, quần áo đẹp, từ đầu đến chân đều mặc đồ hiệu. Nhưng vẻ tính tình của bé kh được tốt lắm.
Bé gái chỉ tay vào đàn to lớn lực lưỡng trước mặt, quát lớn.
- Ông đến đây chỉ để cướp tiền của chúng ! Kh ai ưa cả!
Nói xong, bé gái ném cốc sữa nóng hổi chưa mở nắp lên đầu đàn .
Kh biết bé gái này giỏi ngắm b.ắ.n hay chỉ là may mắn. Trà sữa đổ thẳng vào đầu đàn .
Trà sữa dính đầy đầu đàn .
Nước trà chảy xuống từ đầu ta.
Thậm chí còn vài hạt trân châu đen dính trên tóc ta.
Tr ta vừa buồn cười vừa tội nghiệp.
, như nhận ra đã làm sai ều gì đó, cô bé lùi lại vài bước. Cùng lúc đó, bảo mẫu vẫn đứng bên cạnh từ đầu đến cuối bước đến, bế cô bé lên và xin lỗi đàn .
- Xin lỗi chủ Mạc. Tiểu thư còn nhỏ tuổi, chưa biết gì cả. Xin hãy tha thứ cho cô .
chủ đang nói chuyện với bảo mẫu im lặng hai giây, giận dữ nói.
- Đi chỗ khác.
Bảo mẫu vội vàng hạ cố nói.
- Vâng vâng, chúng ngay đây.
Sự hỗn loạn được giải quyết ngay lập tức.
Nghe th tiếng " chỗ khác", ban đầu Hoắc Vũ nghĩ rằng giọng nói của ta chút quen thuộc. Nhưng sau khi nhắc đến cái tên "Mạc thiếu gia", thân phận của đàn trước mắt cô lại hiện lên vô cùng rõ ràng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/-trai-qua-tot-phai-lam-/chuong-122.html.]
đàn bị trà sữa đổ lên đầu quả nhiên là Mạc Trạch.
Hoắc Vũ biết rằng là con riêng của Mạc gia, chưa bao giờ được nhà Mạc chào đón.
Nhưng cô kh ngờ mọi chuyện lại tệ đến mức này.
Cô bé này mới chỉ khoảng tám chín tuổi, lại biết được câu "cướp tiền của nhà ta" chứ? Chắc c là cha mẹ đã truyền đạt những suy nghĩ này cho cô bé.
Nhưng Hoắc Vũ thể đoán trước được hậu quả khủng khiếp mà cô bé sẽ gánh chịu.
Mạc Trạch là hay kiềm chế và hay oán hận.
Lúc đó chẳng làm gì được, nhưng sau này sẽ làm gì thì khó mà nói trước được.
Hoắc Vũ nhấp một ngụm trà sữa. Cô vừa định chuồn thì Mạc Trạch đột nhiên quay đầu lại, ánh mắt chạm ánh mắt cô.
Hoắc Vũ sững sờ, suýt nữa thì sặc bọt khí trong miệng.
Nuốt xong bọt khí, cô khô khốc nói.
- Thật trùng hợp.
Mạc Trạch cô với ánh mắt khó đoán, giả vờ cười.
- Ừ, trùng hợp thật.
Hoắc Vũ thật kh ngờ lại gặp Mạc Trạch vào thời ểm đen tối như vậy. Nhưng giờ đây, cô kh thể cứ thế rời xa , cũng kh thể cứ thế ở lại.
Liệu Mạc Trạch oán hận cô vì đã chứng kiến chuyện vừa xảy ra kh?
Nếu đúng là vậy, thì đó chỉ là một mối thù kh đáng , chẳng căn cứ vững chắc nào cả. Ngoại trừ việc cô đứng giữa đường.
Suy nghĩ một lát, Hoắc Vũ l từ trong túi ra một gói khăn gi ướt, mở ra và đưa cho Mạc Trạch.
- Này, tự lau .
Mạc Trạch cô với vẻ mặt buồn bã. nhận l khăn gi từ tay cô và thản nhiên lau mặt dính đầy trà sữa.
Hoắc Vũ mím chặt môi, sau đó chỉ vào đỉnh đầu , nhỏ giọng nhắc nhở.
- Trên đỉnh đầu còn bong bóng nữa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.