Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Anh Trai Quá Tốt Phải Làm Sao?

Chương 132:

Chương trước Chương sau

kh ngờ chỉ sau vài tháng, Hoắc lại thuộc lòng mọi ều nói một cách trôi chảy như vậy, và vẻ như mối quan hệ giữa và em gái ngày càng trở nên thân thiết hơn.

Chúc mừng !

Sau khi lén ra sau lưng vài lần, Tiểu Vương kh còn họ nữa.

thì, hai em nên một mối quan hệ tốt đẹp hơn là một mối quan hệ tồi tệ.

Trước đây, cô Hoắc gần như kh tồn tại so với Hoắc. Khi Hoắc trở về nước, dường như thậm chí còn kh nhớ một em gái. thậm chí còn chưa bao giờ nhắc đến tên cô.

Vậy nên giờ mối quan hệ của họ cuối cùng cũng tốt đẹp hơn, quả thực cũng được coi là một ều tốt.

Mặc dù họ vẻ hơi thân thiết quá mức.

Nhưng ít nhất vẫn trong phạm vi bình thường.

Hồi nhỏ, em gái cũng thường vòng tay ôm cổ .

Nghĩ vậy, Tiểu Vương chợt nghĩ vừa phản ứng thái quá.

Chẳng chỉ là ôm cổ, dựa vai và tiếp xúc thân thể gần gũi thôi ? gì sai chứ?

Kh, chẳng gì lạ cả.

nên tập trung lái xe thôi.

***

Kh lâu sau khi Khương Dư Kh gặp ngoại, Hoắc Vũ cũng học lại.

Học sinh cuối cấp ba luôn ít thời gian nghỉ ngơi hơn những khác.

Nhưng ít nhất sau khi vượt qua cấp ba và học kỳ khó khăn nhất, những gì sắp tới sẽ là kỳ nghỉ ba tháng và cuộc sống đại học nhẹ nhàng, thú vị.

Về học kỳ cuối cùng của cuộc đời trung học, Hoắc Vũ đã nỗ lực học tập nhiều.

Cô biết nền tảng kiến ​​thức yếu, và kh th minh cho lắm. Hơn nữa, nhiều kiến ​​thức dễ mà cô kh hiểu, nên cô cũng học tập chăm chỉ hơn những khác.

Sau một ngày học, nếu khác học đến 11 giờ đêm, thì cô sẽ học đến 1 giờ sáng.

Nếu cô đầu tư thời gian và c sức hơn, chắc c cô sẽ tiến bộ.

Dù chỉ tiến bộ chút ít, Hoắc Vũ vẫn th hài lòng.

Kiếp trước cô chưa tốt nghiệp phổ th, nên chưa từng trải qua cảm giác chạy đua với thời gian trong học tập.

Lại một đêm nữa.

Hoắc Vũ đồng hồ đếm ngược của kỳ thi đại học trên tường và tự động viên tiếp tục cố gắng.

Chỉ còn khoảng 70 ngày nữa. Và đó chỉ là khoảng hai tháng.

Sẽ sớm kết thúc thôi.

Và ai biết được? Biết đâu sau này, cô sẽ nhớ lại khoảng thời gian khó khăn nhưng quý giá này.

Kiếp này, cô kh định học ở học viện ện ảnh và truyền hình. Tuy vẫn sẽ bước chân vào ngành giải trí, nhưng cô muốn trải nghiệm một cuộc sống đại học khác.

Một cuộc sống đại học kh liên quan gì đến ngành giải trí.

Sau khi giải quyết xong vài bài toán nữa, thời gian đã dần dần trôi qua 12 giờ đêm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/-trai-qua-tot-phai-lam-/chuong-132.html.]

Cô ngáp vài cái, muốn tiếp tục, nhưng cuối cùng lại kh cưỡng lại được cơn buồn ngủ mà ngủ .

Hoắc Vũ tỉnh giấc vì tiếng động phía sau.

Hình như ai đó đã đắp áo khoác cho cô.

Những đầu ngón tay mát lạnh của đó lướt qua gáy cô. Bình thường cô kh ngủ sâu được nên cô tỉnh dậy ngay lập tức.

Hoắc Vũ mở mắt ra, dụi mắt và từ từ thẳng lưng dậy.

, cô th Hoắc Dữ Sâm đang đứng cạnh .

Cô chớp mắt vẻ bối rối.

- hai?

Hoắc Dữ Sâm rụt tay lại như kh chuyện gì xảy ra.

Tuy nhiên, vẫn cảm nhận được sự chạm nhẹ còn sót lại trên đầu ngón tay .

Ấm áp và mịn màng.

Hoắc Dữ Sâm thản nhiên đút tay vào túi quần, chậm rãi nói.

- nghe hàng xóm nói phòng em lúc nào cũng bật đèn đến tận khuya. lo cho em nên sang thăm em.

Hoắc Vũ ban đầu hơi do dự, lại hơi bực.

hàng xóm lại kh lo việc của thế?!

Năm nay là năm cuối , cô chỉ muốn học thêm chút nữa thôi. họ lại mách lẻo thế?!

Nghĩ vậy, Hoắc Vũ buồn bã nói.

- ơi, em đang học.

Hoắc Dữ Sâm rút tay ra khỏi túi, xoa tóc cô.

- biết, nhưng dù học thì cũng kh cần dồn hết sức lực vào một lúc như vậy. vừa học vừa nghỉ ngơi chứ.

Hoắc Vũ mím môi, vẻ mặt hơi buồn.

- Em biết, nhưng em ngốc quá. quá nhiều ều em kh biết, nên em học thêm.

Đã là học kỳ cuối cấp ba , còn lúc nào nữa để học nếu kh bây giờ?

Cô muốn tự cố gắng vào được một trường đại học như ý.

Hy vọng là cô vẫn thể làm được nếu bắt đầu chăm chỉ ngay từ bây giờ.

Hoắc Dữ Sâm nhướn một bên l mày, nhẹ nhàng nâng cằm Hoắc Vũ lên, kh đồng ý.

- em ngốc thế?

Hoắc Vũ mỉm cười, nói.

- Em thật sự kh th minh bằng hai.

Nếu là Hoắc Dữ Sâm, đã nắm được hết những ểm kiến ​​thức mà cô chưa hiểu .

, như vừa nghĩ ra ều gì đó, Hoắc Vũ dụi đầu vào tay Hoắc Dữ Sâm, lại nịnh nọt .

- Nhưng hai th minh là đủ . Tuy em hơi ngốc một chút, nhưng bù lại được ểm yếu của nhau.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...