Anh Trai Quá Tốt Phải Làm Sao?
Chương 140:
Mạc Trạch cười khẽ.
- Biển số xe của em vẫn kh đổi, đồ ngốc.
Nghe vậy, Hoắc Vũ cuối cùng cũng hiểu ra.
Cô đặt biển số xe Audi ban đầu lên chiếc xe này.
Bảo Mạc Trạch lại biết cô là trong xe.
Nhưng gọi cô là đồ ngốc...
Hoắc Vũ quyết định kh quan tâm đến chuyện đó nữa, nên bây giờ cô sẽ kh làm phiền Mạc Trạch nữa.
Hoắc Vũ lại cảm ơn Mạc Trạch.
Nếu kh , nếu hôm nay cô kh c.h.ế.t thì chắc cô cũng đã bị thương .
Hoắc Vũ chợt nghĩ ra ều gì đó, mím chặt môi, nói với Mạc Trạch.
- Chuyện hôm nay... giấu được kh?
Mạc Trạch kho tay.
- ?
- Chỉ là tai nạn thôi mà? Kh ai bị thương cả. kh muốn lo lắng.
Mạc Trạch cười khẽ, giả vờ nói.
- Em đối xử tốt với trai em thật đ.
Vậy mà cô lại chẳng mảy may quan tâm đến , ân nhân cứu mạng của . Sau đó, cảm th hơi tội lỗi, biết rằng nếu cô thật sự gặp chuyện gì, lẽ sẽ kh chịu đựng nổi.
Vì suýt nữa gặp tai nạn xe hơi, Hoắc Vũ kh còn tâm trạng đến nhà Dư Tâm Tâm nữa.
Cô n tin báo kế hoạch của cho Dư Tâm Tâm để Mạc Trạch lái xe về nhà.
thể vì cô đã chứng kiến những khoảnh khắc ngượng ngùng nhất của Mạc Trạch, hoặc cũng thể vì đã cứu cô khỏi tai nạn xe hơi, nên Hoắc Vũ kh còn đẩy Mạc Trạch ra xa như trước nữa.
Thật ra, Mạc Trạch cũng kh đến nỗi tệ.
Tuy kém hơn trai cô một chút, nhưng vẫn tốt hơn thường nhiều.
Cho dù kiếp này cô làm thù với Khương Dư Kh, cô vẫn chân thành hy vọng Mạc Trạch thể sống tốt. Cô sẽ kh vì Khương Dư Kh mà chọc giận Mạc Trạch.
Dù nữa, Khương Dư Kh vẫn là Khương Dư Kh, Mạc Trạch vẫn là Mạc Trạch. Cho dù sau này đến với nhau, họ vẫn là hai khác nhau.
Khi Hoắc Vũ xuống xe, cô lại chân thành cảm ơn Mạc Trạch.
- Cảm ơn vì những gì đã làm hôm nay.
Mạc Trạch hừ một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/-trai-qua-tot-phai-lam-/chuong-140.html.]
- Nếu em thực sự muốn cảm ơn , em kh làm một việc thiết thực như mời ăn tối chẳng hạn.
đã mời cô ăn tối nhiều lần, nhưng cô chưa bao giờ đồng ý cùng . Thật khó để mời cô chơi.
Lần này Hoắc Vũ đồng ý ngay lập tức.
- Được . Khi nào thi xong cao khảo, sẽ rủ chơi.
Mạc Trạch nhún vai.
- Được , vậy thì hứa nhé.
Sau khi Mạc Trạch rời , Hoắc Vũ chậm rãi về nhà.
Cô vẫn chưa hoàn toàn quên được chuyện tối nay.
Ít nhất cô cũng tránh được chuyện tối nay.
Khi Hoắc Vũ về đến nhà, Hoắc Dữ Sâm đã ở nhà .
Cô chớp mắt, lại chớp mắt lần nữa để xác nhận đã về nhà thật.
- hai!
Hoắc Dữ Sâm đứng dậy khỏi ghế sofa và bước đến chỗ Hoắc Vũ. Th mép son môi bị hỏng trên môi cô, Hoắc Dữ Sâm đưa tay chạm vào chỗ đó.
- Môi em bị vậy?
Hoắc Vũ lúc đầu còn chớp mắt vẻ khó hiểu, nhưng cũng hiểu ra Hoắc Dữ Sâm đang nói gì.
Ôi kh. Cô quên lau miệng khi ở trong xe của Mạc Trạch.
Cô cố gắng hết sức để giả vờ như kh chuyện gì xảy ra.
- À, lúc em trang ểm lại, em đã làm sai. Nhưng em lại kh mang theo nước tẩy trang nên dùng tay lau. hai, em làm chưa sạch à? Chắc em về phòng dùng nước tẩy trang lau lại.
Đầu ngón tay của Hoắc Dữ Sâm lướt nhẹ trên đôi môi mỏng m của cô.
Hoắc Vũ cứng .
Lúc Mạc Trạch lau môi, cô thực sự kh cảm th gì, lẽ là do cô vội vàng tránh né.
Nhưng khi Hoắc Dữ Sâm lau khóe môi, cảm giác đó dường như được khuếch đại vô hạn, khiến mặt cô đỏ bừng kh kiểm soát.
Đầu ngón tay hơi thô ráp. Những đầu ngón tay vốn mát lạnh giờ lẽ đã hơi nóng lên.
Đầu ngón tay chậm rãi lau khóe môi cô.
Hoắc Vũ ngước Hoắc Dữ Sâm.
Cô th vẻ mặt đặc biệt nghiêm túc. Đôi mắt tối sầm lại, ẩn chứa một cảm xúc khó hiểu.
Hoắc Vũ vừa định nói gì đó thì Hoắc Dữ Sâm mở miệng.
- Lúc nãy là Mạc Trạch lái xe đưa em về nhà à?
Chưa có bình luận nào cho chương này.