Anh Trai Quá Tốt Phải Làm Sao?
Chương 149:
Kể từ khi bước vào câu lạc bộ hôm nay, cứ mãi suy nghĩ miên man.
Giang Trí Ninh do dự một lúc, nhưng vẫn kh nhịn được hỏi.
- Trạch, đang nghĩ gì vậy?
Mạc Trạch thở dài, thản nhiên nhả ra một vòng khói mỏng, chậm rãi nói.
- Kh đang nghĩ gì, chỉ là một số chuyện kh hiểu.
Cách đó kh xa, một cô gái gọi với đôi môi đỏ thắm nghe th lời , mỉm cười nói.
- ều Mạc kh hiểu. Nếu nói cho chúng biết, chúng sẽ giúp suy ngẫm.
Mạc Trạch cười khẩy, kh để ý đến cô gái gọi. im lặng rít thêm một hơi thuốc, vẻ mặt chìm trong làn khói dày đặc, tr kh chân thực chút nào.
Giang Trí Ninh kh biết Mạc Trạch đang nghĩ gì, cũng kh hiểu được . ta cố ý ều chỉnh bầu kh khí, nói.
- Trạch chắc hẳn đang nghĩ đến phụ nữ?
Giang Trí Ninh nói đùa, Mạc Trạch cũng rộng lượng thừa nhận.
- nói đúng.
Giang Trí Ninh nhíu mày. M lần trước Mạc Trạch ra ngoài chơi đều kh gọi ện thoại cho phụ nữ.
Chẳng lẽ thật sự đã chọn khác ?
Bỗng nhiên, ta nhớ đến những lời Mạc Trạch đã dặn trước đây, về việc kh được nhắc đến phụ nữ khác trước mặt Hoắc Vũ.
Trước đây ta kh hiểu, nhưng sau khi suy nghĩ kỹ, ta cũng hiểu ra được đôi chút.
Nếu kh muốn nhắc đến tên phụ nữ khác, chẳng lẽ sợ đối phương sẽ để ý ?
Vậy, chẳng lẽ Trạch đã đặt bên cạnh vị đại tiểu thư nhà họ Hoắc ?
Giang Trí Ninh kh chắc lắm, nên ta thận trọng hỏi.
- Trạch, nếu nhớ cô thì cứ gọi ện thoại cho cô .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/-trai-qua-tot-phai-lam-/chuong-149.html.]
Một em khác bên cạnh đùa cợt ngắt lời.
- Ừ, cứ ngủ với kia trước đã, tỏ tình thật lòng với họ. Chỉ cần đừng quá thích thú là được.
Họ thường xuyên nói đùa như vậy. Ai cũng thích đùa giỡn và chơi hết . Ngày thường, ai cũng cười đùa. Chuyện thường tình là trong những buổi tụ tập thế này sẽ rủ rê l.à.m t.ì.n.h là chuyện thường tình. Ai cũng muốn khoe khoang nên nhiều lời mời làm tình.
Nhưng lần này, Mạc Trạch nổi giận. dí ếu thuốc vào gạt tàn, dụi tắt từng chút một, gắt gỏng nói.
- Mày kh biết nói thì câm mồm lại. Đừng mà nói lung tung khi kh liên quan.
em vừa nói tr vẻ ngớ ngẩn.
ta chẳng nói năng gì sai cả.
Chẳng đây là kiểu ngày nào cũng nói m chuyện này ? Trước đây Mạc Trạch cũng từng nói m lời sến súa như vậy, giờ lại nổi giận? Lại còn mắng thẳng mặt nữa chứ?
Giang Trí Ninh vội vàng ngăn cản.
- Kh đâu. Đừng nhắc nữa. Mọi , uống . Uống .
Tuy Giang Trí Ninh đã dỗ dành được mọi , nhưng Mạc Trạch vẫn chẳng muốn ở lại đây thêm nữa.
liếc đồng hồ. Đã mười một giờ. Vẫn còn một tiếng nữa mới đến giờ ăn trưa mà Hoắc Vũ và đã hẹn. Tuy từ câu lạc bộ đến quảng trường Kiến Ninh chỉ mất khoảng nửa tiếng, nhưng vẫn muốn đến sớm.
Nghĩ vậy, Mạc Trạch cầm áo khoác trên ghế sofa rời khỏi phòng riêng mà kh nói thêm lời nào.
Giang Trí Ninh vội vàng đứng dậy đuổi theo. ta chạy theo Mạc Trạch và giải thích.
- Trạch, A Huy kh biết ăn nói. Đừng nóng giận.
Tuy nói vậy, nhưng trong lòng ta biết rõ lần này, chuyện đã trở thành vấn đề lớn .
Trạch chưa bao giờ nổi giận vì những lời như thế này.
Dù thì mọi cũng chỉ là bạn bè chơi với nhau thôi. Họ đều là một nhà, ai cũng từng nói những lời như thế này .
Nhưng vừa là lần đầu tiên Mạc Trạch nổi giận. Bởi vì nghĩ rằng lời nói của A Huy thể chỉ làm kia phật lòng.
Càng nghĩ, Giang Trí Ninh càng cảm th suy đoán của là đúng.
ta kh biết sự thật, nhưng ta đã một khoảnh khắc tỉnh táo hiếm hoi và đúng một lần.
Chưa có bình luận nào cho chương này.