Anh Trai Quá Tốt Phải Làm Sao?
Chương 153:
một thời gian, gia đình Hoắc vô cùng phấn khích vì hai chú thú cưng dễ thương.
Ngay cả dì Trương cũng hoan nghênh và yêu quý hai chú thú cưng đáng yêu này.
Hoắc Vũ thường xuyên về nhà vào kỳ nghỉ hè, nên cô tự tay chăm sóc hai chú thú cưng đáng yêu trong nhà. Thỉnh thoảng, khi cô về muộn, dì Trương sẽ giúp cô.
Sau khi nuôi chó ở nhà, Hoắc Vũ ngày nào cũng ra ngoài dắt chó dạo.
Gần biệt thự nhà họ Hoắc một c viên, nơi nhiều thường xuyên tập thể dục và thư giãn.
Đó là một nơi lý tưởng để dắt chó dạo.
Hoắc Vũ thường dắt chú chó husky của đến c viên để thư giãn khi kh việc gì làm.
Nhưng hai ngày sau, Mạc Trạch bắt đầu xuất hiện trong c viên.
cũng đang bế một chú husky l dày và đồng tử màu xám nhạt trên tay.
th Hoắc Vũ, mỉm cười và nói.
- Xin chào.
- Thật trùng hợp.
trùng hợp ngẫu nhiên kh?
Cô nhớ nhà Mạc Trạch kh ở qu đây, đúng kh?
Vậy, tại lại dắt chó đến đây?
Nói rằng kh cố ý, Hoắc Vũ kh tin.
Nhưng cô kh thể giả vờ như kh th , nên cô mỉm cười và chào Mạc Trạch.
Mạc Trạch ngẩng cằm, chỉ vào con ch.ó Husky của Hoắc Vũ và hỏi.
- Chó của em là chó cái hay chó đực?
Hoắc Vũ vỗ nhẹ đầu con ch.ó Husky của và nói.
- Là chó đực.
Mạc Trạch tỏ vẻ ngạc nhiên.
- Nhà một cô gái. Thật trùng hợp. Nhà em lại một trai. Biết đâu họ sẽ thành đôi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/-trai-qua-tot-phai-lam-/chuong-153.html.]
Hoắc Vũ cảm th kh thể trả lời được câu hỏi này.
Tuy nhiên, như thể đồng tình với lời của Mạc Trạch, con ch.ó Husky của Hoắc Vũ vẫy đuôi, khạc nhổ và háo hức chồm về phía trước.
Mạc Trạch cười hai tiếng. Hoắc Vũ với vẻ thâm ý.
- Hình như nhà em ấn tượng tốt với nhà .
Hoắc Vũ cười nhạt, sau khi chơi đùa nửa tiếng ở c viên, cô cho chó Husky về nhà sớm.
Kh hiểu Hoắc Dữ Sâm lại biết được Mạc Trạch đang dắt chó dạo ở c viên gần đó.
Hoắc Vũ định ra ngoài dắt chó dạo thì bị Hoắc Dữ Sâm chặn lại.
***
Hoắc Vũ nghe th tiếng động, quay đầu lại.
- hai?
Hoắc Dữ Sâm ngồi xuống ghế sofa, cô hỏi.
- Dạo này em dắt chó dạo ở c viên gần đây à?
Hoắc Vũ gật đầu.
- Ừ.
Hoắc Dữ Sâm đứng dậy khỏi ghế sofa. chậm rãi xắn tay áo lên, chậm rãi nói.
- C viên đ quá. Nếu Thi Vũ cắn thì kh ổn. Phía sau nhà đường mòn. Gần đó cũng một cái chòi nghỉ ngơi. nghĩ dắt chó dạo ở đó còn hơn là vào c viên.
Hoắc Vũ chớp mắt, cảm th lạ lẫm. Thi Vũ là tên con ch.ó Husky trong nhà họ. Thi Vũ tính cách ngốc nghếch mà đáng yêu. Khi chơi với nó, ngay cả khi cô đưa tay vào miệng nó, nó cũng kh bao giờ cắn cô, và cô luôn giữ chặt dây xích trong tay. Cô kh bao giờ để nó quá hai mét. Vậy thì Thi Vũ làm thể dễ dàng cắn được?
Nhưng nỗi lo của Hoắc Dữ Sâm kh là vô lý. Dù thú cưng ngoan ngoãn đến đâu, vẫn luôn khả năng con ch.ó trở nên hung dữ.
Lúc này, Hoắc Dữ Sâm đã sẵn sàng.
- sẽ dẫn em ra sau nhà trước, chúng ta thể bộ trên đường mòn một lần.
Gần biệt thự của nhà họ Hoắc, thường kh được vào. Điều này cũng nghĩa là ngoài kh thể vào đường mòn dắt chó sau biệt thự. ngoài đương nhiên bao gồm cả Mạc Trạch.
Hoắc Vũ nghĩ, Hoắc Dữ Sâm nói với cô rằng đường mòn sau nhà thích hợp để dắt chó dạo hơn là c viên. Đường mòn này chắc hẳn gì đó đặc biệt. Hôm nay đã cùng cô dắt chó dạo, vậy thì bế Thi Vũ sẽ tốt hơn, còn cô sẽ bế Chính Nguyệt, dắt chó mèo của nhà họ dạo.
Chính Nguyệt là tên của con mèo vải vụn mà Hoắc Vũ nuôi, và tên của mèo và chó trong nhà đặt chung với nhau nghĩa là ngày mười lăm tháng giêng. Những cái tên này vừa hay vừa dễ nhớ, lại vừa đặc biệt. Chính Hoắc Vũ là nghĩ ra tên của chúng.
Gần đây Hoắc Vũ ngày nào cũng dẫn Thi Vũ ra ngoài chơi, nhưng hình như cô đã khiến tiểu thiếu gia Chính Nguyệt cảm th bị bỏ rơi. Vậy nên hôm nay cô thể bù đắp lại sự thờ ơ của với Chính Nguyệt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.