Anh Trai Quá Tốt Phải Làm Sao?
Chương 169:
Nhưng đúng lúc này, Hoắc Vũ mơ hồ th một con rắn nước đang tiến về phía trong bể bơi.
Bể bơi ngoài trời ở nhà lại rắn nước?! lại thể như vậy được?
Hoắc Vũ đương nhiên kh muốn tin, nhưng ánh mắt rõ ràng cho th trong bể bơi trong nhà quả thực một con rắn nước lớn.
th con rắn nước, Hoắc Vũ kh khỏi hét lớn.
Cô kh sợ gián hay chuột, nhưng lại sợ rắn.
Mà nỗi sợ này cũng kh hề nhỏ.
Chỉ cần th một con vật giống rắn thôi là cô đã nổi da gà. Hơn nữa, con rắn nước lúc này chỉ cách cô một hai mét.
Hoắc Vũ muốn tránh xa con rắn nước này, nhưng toàn thân cô như mất hết sức lực, lúc này cô kh thể nào ra khỏi bể bơi được.
Cô vỗ mạnh vào mặt nước, cố gắng xua đuổi con rắn nước, nhưng nó kh bơi xa được.
Lúc này, tiếng ai đó nhảy xuống nước.
Tiếng động kh nhỏ, nhưng Hoắc Vũ, lúc này đang hoảng loạn, đã quá phân tâm nên kh để ý đến.
Hoắc Vũ con rắn nước và cố gắng đạp chân, nhưng kh thể xa được. Thay vào đó, những động tác vô ích của cô lại càng khiến cô đến gần con rắn hơn. Tiếng hét lớn của cô vang vọng khắp hồ.
Vẫn đang la hét, cô đột nhiên được ôm chặt trong một cái ôm an toàn và đáng tin cậy.
một giọng nói nhỏ nhẹ bên tai cô, hỏi nh.
- chuyện gì vậy? Chuột rút à?
Hoắc Vũ kh biết Hoắc Dữ Sâm đến từ lúc nào, nhưng lúc này, khi th Hoắc Dữ Sâm, cô cảm th như một sắp c.h.ế.t đuối nhưng giờ đã được cứu và ôm chặt l như một khúc gỗ trôi dạt đến cứu . Cô quay lại, ôm chặt Hoắc Dữ Sâm. Giọng run run.
- ơi, dưới hồ rắn! Rắn!
Sau khi Hoắc Dữ Sâm nghe th tiếng hét của Hoắc Vũ vừa , chỉ mất vài giây để bơi đến bên cô. vòng tay ôm cô, tay còn lại quệt nước để giữ thăng bằng.
- Đừng sợ, ở đây.
Hoắc Vũ vùi đầu vào vai Hoắc Dữ Sâm, miệng vẫn lẩm bẩm.
- ơi, đừng bu em ra. Em sợ lắm.
Hoắc Vũ ôm Hoắc Dữ Sâm quá chặt, khiến Hoắc Dữ Sâm thở hổn hển. Lúc này, giọng nói trầm khàn khàn đầy khiêu gợi.
- Ngoan, sẽ kh bu đâu.
Quan sát con rắn nước một lúc, cuối cùng Hoắc Dữ Sâm cũng nhận ra ều gì đó kh ổn.
Thoạt , con rắn đó đúng là rắn thật.
Hoa văn và hình dáng của nó chân thực - hệt như rắn thật.
Nhưng sau khi quan sát hồi lâu, Hoắc Dữ Sâm cảm th con rắn gì đó kh ổn.
Vì con rắn này kh hề di chuyển.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/-trai-qua-tot-phai-lam-/chuong-169.html.]
Nói cách khác, nó đang di chuyển theo dòng nước, chứ kh tự bơi.
Hoắc Dữ Sâm đột nhiên nghĩ đến đứa cháu trai tám tuổi đã đến bơi ở bể bơi nhà hai ngày trước, và một ý tưởng chợt nảy ra trong đầu.
lao về phía trước và tóm được thủ phạm đã dọa Hoắc Vũ mặt tái mét.
Ngay khi bắt được con rắn nước, Hoắc Dữ Sâm biết rằng đã đoán đúng.
Đây kh rắn thật mà là rắn giả.
Hoắc Thần Thâm! Chắc c là thằng nhóc đó đã cố tình thả con rắn nước sống động như thật này vào bể bơi trong nhà.
Đây là một trò đùa vô cùng nhàm chán.
Hoắc Dữ Sâm chộp l con rắn giả và ném nó ra ngoài bể bơi chỉ bằng một cú búng tay.
Sau đó, do dự một chút, liên tục nắm mở tay . Lặp lại động tác này vài lần, luồn ngón tay vào sâu trong mái tóc ướt của Hoắc Vũ.
Giọng khàn khàn, chút ngượng ngùng.
- Kh đâu. Chỉ là con rắn giả mà Hoắc Thần Thâm hay trêu đùa thôi.
Hoắc Vũ nghe vậy thì nổi giận.
Cô ngẩng đầu, đôi mắt to tròn ướt đẫm vì sợ hãi gần như sắp khóc Hoắc Dữ Sâm, bất mãn nói.
- ơi! Hoắc Thần Thâm kh được phép đến nhà chúng ta nữa! Những trò đùa như thế này kh nên được phép. Vừa em sợ c.h.ế.t khiếp!
Hoắc Vũ chỉ mới gặp Hoắc Thần Thâm một lần vào dịp Tết Nguyên Đán, nên cô biết Hoắc Thần Thâm là một đứa nhóc kh biết sợ hãi. Vì còn nhỏ, gia đình đã nu chiều nó, nhưng sự nu chiều đó lại càng khiến nó trở nên ngang ngược.
Trước đây cô kh ghét những đứa trẻ nghịch ngợm như vậy, nhưng giờ đây, cô sẽ cân nhắc kỹ trước khi cho những đứa trẻ như vậy đến chơi nhà . Bởi vì một khi trò đùa đã quá đáng, thì nó kh còn là trò đùa nữa, mà trở thành lý do để ta ghét bỏ chúng.
Hoắc Vũ một lúc lâu kh th hồi âm, mới kh nhịn được ngẩng đầu Hoắc Dữ Sâm, vẻ mặt đáng thương nói.
- Hai, vậy được kh?
Gương mặt cô lấm tấm những giọt nước trong vắt, mái tóc đen đã ướt đẫm. Lúc này, cô vén tóc ra sau, cả khuôn mặt lộ rõ.
Đôi mắt vốn đã xinh đẹp, lại càng thêm quyến rũ, mê hoặc.
Trang ểm trên mặt tuy kỳ lạ nhưng kh hề khoa trương.
Trái lại, tr vừa vặn.
M cái vảy cá nhỏ xíu kia chính là ểm nhấn hoàn hảo cho cả bộ trang phục.
Tr cô như một nàng tiên cá đến từ biển sâu.
Vẻ ngoài ngây thơ toát lên vẻ quyến rũ mê hoặc.
Hai nét đẹp hoàn toàn khác biệt, vừa dịu dàng, vừa đáng yêu, vừa quyến rũ, lại vừa gợi cảm, dường như kh hề mâu thuẫn. Ngược lại, chúng càng tôn lên vẻ hoàn mỹ của cô.
Quả táo Adam của Hoắc Dữ Sâm lăn một vòng, chậm rãi phun ra một chữ.
- Được.
Chưa có bình luận nào cho chương này.