Anh Trai Quá Tốt Phải Làm Sao?
Chương 18:
Kh hiểu , nghe Hoắc Dữ Sâm an ủi bằng câu "đừng sợ", lòng cô bỗng th nhẹ nhõm hẳn.
Cô chớp chớp đôi mắt nâu sẫm, chằm chằm vào Hoắc Dữ Sâm, khẽ nói.
- ơi, ở lại đây với em nhé?
Đây là lần đầu tiên Hoắc Dữ Sâm th em gái ngoan ngoãn và đáng yêu đến vậy.
nói rằng thích cô em gái hiện tại hơn là cô em gái ngang ngược, ngạo mạn ngày xưa.
Vì là em gái ruột duy nhất của , Hoắc Dữ Sâm khẽ đáp.
- Ừ.
Quản gia Trương bước tới, trên tay cầm một viên thuốc hạ sốt.
- Đại thiếu gia, thuốc này hiệu nghiệm. Chỉ cần uống một viên là ngày mai sẽ hết sốt. Để cho tiểu thư uống một viên nhé. - Quản gia Trương nói với vẻ phấn khởi.
Hoắc Vũ vô thức liếc Hoắc Dữ Sâm.
Hoắc Vũ thậm chí còn kh thèm Trương quản gia. Thay vào đó, đôi mắt to tròn mơ màng của cô cứ chằm chằm vào Hoắc Dữ Sâm.
Hình như cô đang khao khát ều gì đó.
Tuy cô kh nói gì, Hoắc Dữ Sâm vẫn hiểu được ánh mắt của cô.
Khi ai đó bị bệnh hoặc trong những lúc yếu đuối nhất, họ sẽ muốn nhà chăm sóc hơn là ngoài.
Hoắc Dữ Sâm dùng tay còn lại l thuốc cảm từ tay Trương quản gia. Sau đó, nhẹ nhàng nói.
- Kh cần đâu.
Hình như đã sẵn sàng tự tay đút thuốc cho Hoắc Vũ.
Trương quản gia há hốc mồm kinh ngạc khi nghe từ chối.
Đại thiếu gia là tính cách lạnh lùng và thờ ơ nhất. Đừng nói đến chuyện đút thuốc cho khác, chắc hẳn còn chẳng chút kinh nghiệm nào trong việc chăm sóc khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/-trai-qua-tot-phai-lam-/chuong-18.html.]
Đây là lần đầu tiên chủ động chăm sóc khác.
Nhưng Trương quản gia lập tức nhớ ra Hoắc Vũ chính là em gái của Hoắc Dữ Sâm.
Tuy Đại thiếu gia tr vẻ lạnh lùng và xa cách với mọi , nhưng thực ra, hẳn yêu thương gia đình.
Bà đương nhiên vui mừng khi th mối quan hệ giữa hai em ngày càng gắn bó. Kh muốn làm phiền họ, bà rời khỏi phòng với nụ cười trên môi.
Hoắc Dữ Sâm nhẹ nhàng rút tay ra khỏi tay Hoắc Vũ và hơi nghiêng về phía cô. Sau đó, dùng tay trái đỡ cô dậy và để cô dựa vào .
Toàn thân Hoắc Vũ yếu ớt dựa vào n.g.ự.c Hoắc Dữ Sâm. Toàn bộ trọng lượng cơ thể cô nhẹ nhàng đè lên .
Trán Hoắc Vũ tựa vào cằm Hoắc Dữ Sâm.
Cô thể cảm nhận được hơi thở của phả lên đỉnh đầu .
Mềm mại và ấm áp.
Hoắc Dữ Sâm l một viên thuốc cảm nhỏ từ trong gói ra, dùng tay còn lại đặt lên miệng cô.
- Mở miệng ra.
Hoắc Vũ ngoan ngoãn khi bị ốm. Cô ngoan ngoãn nuốt viên thuốc cùng một ngụm nước. Uống xong, Hoắc Dữ Sâm đỡ cô nằm xuống giường.
Hoắc Dữ Sâm đứng dậy như thể sắp sửa bỏ sau khi cho cô uống thuốc. Hoắc Vũ bất giác đưa tay ra túm l tay áo .
- ... - Giọng cô hơi run, cao hơn bình thường một chút, giống như tiếng mèo con đang ve vãn.
Hoắc Dữ Sâm dừng bước, cúi xuống Hoắc Vũ đang nằm trên giường. hỏi.
- Em... muốn ăn gì kh?
Hoắc Vũ kh cảm giác thèm ăn, cũng chẳng muốn ăn gì. Cô thành thật lắc đầu.
Hoắc Dữ Sâm nhíu mày trước câu trả lời của cô. Cô cần ăn.
- Muốn ăn một bát cháo trắng kh? Lâu chưa ăn gì kh?
Hoắc Vũ đã ăn sáng cùng Hoắc Dữ Sâm và Hoắc Viễn. Trưa đến, cô chỉ uống một tách cà phê. Sau đó, cô kh ăn gì thêm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.