Anh Trai Quá Tốt Phải Làm Sao?
Chương 196:
Vừa th Hoắc Vũ, nụ cười ấm áp lập tức hiện lên trên mặt Tiểu Vương.
- Tiểu thư, Hoắc đang đợi cô trong xe!
Hoắc Vũ sững sờ trước lời nói.
- trai … cũng ở đây ?
Tiểu Vương gật đầu lia lịa.
- Vâng, Hoắc đã ở đây cả đêm. Cô ơi, xuống xe .
Hoắc Vũ và Susan liếc nhau, Susan kêu lên.
- A Vũ, em lại chị thế? Hoắc đã ở đây , vậy em nên qua đó trước .
Hoắc Vũ gật đầu.
- Chị Susan, vậy lần sau em sẽ đãi chị bữa ăn khuya mà em còn nợ chị nhé.
- Được!
Hoắc Vũ xuống xe bảo mẫu lên xe riêng của Hoắc Dữ Sâm.
Bên trong xe kh bật đèn, vẻ hơi tối.
Ánh sáng yếu ớt duy nhất trong xe là từ bên ngoài hắt vào.
Nhưng dù kh th, Hoắc Vũ vẫn biết ngồi cạnh chính là Hoắc Dữ Sâm.
Sự hiện diện của quá mạnh mẽ, kh thể bỏ qua.
Khi Hoắc Vũ kh th Tiểu Vương, cô hỏi bằng giọng nghe lạ tai.
- ơi, Tiểu Vương chưa lên xe?
Giọng nói quyến rũ của Hoắc Dữ Sâm chậm rãi vang vọng trong xe.
- đợi bên ngoài một lúc.
Hoắc Vũ đáp.
- Ồ.
Cô muốn tìm một tư thế thoải mái hơn để ngồi, nhưng ngay lúc đó, cô đột nhiên cảm th một cơ thể ấm áp tiến lại gần.
Hương thơm tươi mát đặc trưng của Hoắc Dữ Sâm vuốt ve khuôn mặt cô.
Tiếp theo là một hơi thở xâm chiếm nồng nàn.
Hoắc Vũ chớp mắt.
- ?
Một tiếng cười khúc khích phát ra từ Hoắc Dữ Sâm. Lời khen của khiến cô bất ngờ, nhưng nói ra một cách tự nhiên.
- Tối nay em thật đẹp.
Bộ váy đỏ rực làm nổi bật làn da mịn màng như gel của cô. Sự tương phản mạnh mẽ giữa trắng và đỏ tạo nên ấn tượng thị giác mạnh mẽ, khiến cô tr vô cùng lộng lẫy.
Ánh mắt Hoắc Vũ cong lên vì nụ cười.
- Cảm ơn.
- đến đây để nghe bài phát biểu nhận giải của em.
Hoắc Vũ khẽ “ừm” đáp lại.
Khi cô đọc bài phát biểu nhận giải, cô thực sự tận tâm và chân thành, nhưng vừa nghe Hoắc Dữ Sâm nhắc đến, cô lại th hơi ngượng ngùng.
Dù thì, trong bài phát biểu đó cũng một đoạn cô đặc biệt ca ngợi .
Đoạn văn này cũng bị một số phương tiện truyền th hiểu lầm là lời tỏ tình của cô.
Hoắc Dữ Sâm chậm rãi đặt tay sau gáy Hoắc Vũ, cô cười khúc khích.
- Nhắc mới nhớ, cũng cảm ơn em.
Tiếng cười của kết thúc bằng một nốt cao, phần trầm thấp nhưng cũng phần phấn khởi.
Nghe vậy, Hoắc Vũ kêu lên kinh ngạc lắp bắp.
- Hai, … cũng muốn cảm ơn em ?
Đúng lúc này, Hoắc Dữ Sâm tiến lại gần cô hơn một chút. Hơi thở thơm tho của càng lúc càng nồng nàn.
Mùi hương này lan tỏa khắp .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/-trai-qua-tot-phai-lam-/chuong-196.html.]
Nó lập tức bao trùm toàn bộ cơ thể Hoắc Vũ.
Hoắc Dữ Sâm mỉm cười nói.
- Ừ.
Kh gian chật hẹp bên trong xe lúc này giống hệt như kh gian tối tăm của thang máy hôm qua.
Chỉ một tia sáng le lói từ bên ngoài lọt vào.
Nhưng đêm nay vẫn chút khác biệt so với đêm qua.
Đêm qua, ngoài hai ra, trong thang máy còn vài hành khách khác.
Nhưng giờ, trong xe chỉ hai .
Chỉ và cô.
Hoắc Vũ ngước mắt lên, cố gắng rõ đôi mắt của Hoắc Dữ Sâm trong bóng tối.
Sâu thẳm, tập trung, nghiêm túc.
Hoắc Vũ suýt nữa quên cả thở.
Mắt cô mở to, lại đôi mắt đào hoa quyến rũ vô cùng này.
Sâu thẳm trong đôi mắt , những vì như lấp lánh, mê hoặc cô.
Một lúc sau, Hoắc Vũ mới phản ứng lại, thản nhiên hỏi.
- Hai, muốn cảm ơn em ều gì?
Hoắc Dữ Sâm cười khẽ.
ghé sát vào tai Hoắc Vũ, nói từng chữ một.
- muốn cảm ơn em đã xuất hiện trong cuộc đời .
- Cảm ơn em đã đến gần trái tim .
- Cảm ơn em đã lấp đầy cuộc đời .
Ban đầu, Hoắc Vũ cảm th khá xúc động.
nói rằng biết ơn vì cô đã xuất hiện trong cuộc đời .
Nhưng dần dần, cô cảm th ều gì đó kh ổn.
Hai câu cuối của mang một chút gì đó mơ hồ.
Ý là gì khi nói cô đã đến gần trái tim ?
Ý là khi nói cô đã lấp đầy cuộc sống của ?
Hai câu cuối… liệu chúng đúng như những gì cô nghĩ kh?
Khi khả năng đó hiện lên trong đầu Hoắc Vũ, nhiệt độ trên mặt cô dần nóng lên, nhịp tim cũng tăng nh.
- A Vũ, ...
Hoắc Dữ Sâm muốn nói gì đó, nhưng đúng lúc này, cửa sổ xe bị gõ vài tiếng, bên ngoài hét lớn.
- Này, này, ai ở trong đó kh? Nh lái xe . đang c đường, những chiếc xe khác kh thể qua được!
Vừa dứt lời, Tiểu Vương đã ngồi vào ghế lái, ngượng ngùng nói.
- Hoắc, bên ngoài kẹt xe... ...
Hoắc Dữ Sâm chậm rãi lùi lại. dùng tay nhéo l mày, giọng nói kh chút vui mừng hay tức giận.
- Lái xe .
Tiểu Vương thẳng về phía trước.
- Vâng! Hoắc!
đến khi hơi thở của Hoắc Dữ Sâm dần tắt, nhịp tim của Hoắc Vũ mới dần trở lại bình thường.
Vừa muốn nói gì?
Đáng tiếc, lời nói bị ngoài xe ngắt lời.
Hoắc Vũ cố gắng bình tĩnh lại một chút nói.
- hai, đưa em đến trường nhé. Em ở lại trường.
Hoắc Dữ Sâm cô, khẽ khàng nói.
- Được , đợi đưa em về.
Chưa có bình luận nào cho chương này.