Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Anh Trai Quá Tốt Phải Làm Sao?

Chương 205:

Chương trước Chương sau

Nghe th lời đề nghị của Cố Trì, Hoắc Vũ vô thức liếc Hoắc Dữ Sâm. Th vẻ mặt thoáng vẻ kh đồng tình, Hoắc Vũ vội vàng theo Hoắc Dữ Sâm.

- họ Hai, bây giờ kh tiện. Để lần sau nhé?

Sau khi Cố Trì đưa ra đề nghị, cũng cảm th chụp ảnh tập thể ở một nơi như suối nước nóng thật kh đúng mực. Dù thì, lần đầu tiên xuất hiện trước c chúng với tư cách là họ của Hoắc Vũ, cũng nên tỏ ra trang trọng hơn. Thế nên, sau khi bị từ chối, chỉ hừ nhẹ một tiếng, kh nói gì nhiều.

thì hôm nay cũng nhiều cơ hội để chụp ảnh tập thể, nên cũng kh cần vội.

Bốn tản ra sau khi ngâm trong suối nước nóng một lát.

Sau khi Hoắc Vũ trở lại phòng thay đồ, cô cảm th thoải mái hơn một chút. Trong suối nước nóng vừa , cả ba gần như kh hề giao tiếp với nhau. Chưa nói đến giao tiếp bằng lời nói, họ thậm chí còn kh nhau.

Mặc dù nước trong hồ nước nóng đang sôi sùng sục và bốc hơi dày đặc, nhưng kh khí trong hồ lại cực kỳ lạnh lẽo, như thể thể khiến ta đóng băng ngay lập tức.

Nhưng may mắn thay, họ vẫn ngâm trong hồ nước nóng.

Tuy nhiên, đó kh là một trải nghiệm dễ chịu cho lắm.

Hoắc Vũ l quần áo từ trong tủ ra. Vừa định thay đồ, một khác đột nhiên bước vào phòng thay đồ.

Gió lạnh từ bên ngoài ùa vào phòng thay đồ. Hoắc Vũ giật khi nhận ra đến. Cô vừa định mở miệng gọi, nhưng chưa kịp nói gì, cô đã vừa bước vào.

Kh ai khác chính là Hoắc Dữ Sâm!

Hoắc Vũ nắm chặt quần áo trong tay, vô thức che ngực.

May mà vừa cô chưa kịp thay đồ bơi.

Nếu kh thì...

Hoắc Vũ há hốc mồm, chút hoang mang nói.

- Hai... Hình như đây là phòng thay đồ nữ.

Vậy là vào nhầm chỗ ?

Hoắc Dữ Sâm vẫn còn lấm tấm nước. Tóc cũng ướt nhẹp, những giọt nước qu mặt từ từ chảy xuống đôi má góc cạnh, tụ lại ở cằm. , do trọng lực, chúng rơi từ cằm xuống n.g.ự.c , từng chút một.

Ướt sũng khắp , tr hoang dại và quyến rũ hơn bình thường một chút.

Đôi mắt như hai hồ nước kh đáy của càng cô càng sâu và tối hơn.

Tr cũng cực kỳ nguy hiểm.

Phòng thay đồ nữ chật hẹp bỗng trở nên chật chội hơn vì sự xuất hiện của Hoắc Dữ Sâm.

Nghe lời nhắc nhở của Hoắc Vũ, Hoắc Dữ Sâm khẽ ừ một tiếng nhưng vẫn đứng nguyên tại chỗ kh chịu rời .

Hoắc Dữ Sâm mất vài bước mới đến trước mặt Hoắc Vũ, và sự gần gũi của khiến Hoắc Vũ vô thức lùi lại vài bước. Cô dựa chặt vào tủ đồ. Và ngay lúc đó, Hoắc Dữ Sâm vươn một tay lên, chống bên tai cô, trong khi tay kia đặt gần vòng eo thon thả của cô.

Tư thế của toát lên vẻ chiếm hữu tuyệt đối.

bao bọc toàn bộ cơ thể cô trong vòng tay .

Trong kh gian kín mít, hơi thở của bao trùm và hoàn toàn bao trùm l cô.

Hương thơm ấm áp và mát lạnh của phả vào mũi Hoắc Vũ.

Cô đã quen thuộc với mùi hương của , và giờ đây kh thể quen thuộc hơn nữa. Dù ngửi th từ xa, cô vẫn biết đã đến.

Lúc này, Hoắc Dữ Sâm đang dựa quá gần cô, gần đến mức cô thể th rõ những giọt nước đang từ từ chảy xuống n.g.ự.c .

Từ n.g.ự.c , những giọt nước từ từ chảy xuống bụng dưới, nơi cơ bụng tám múi, dần dần chảy xuống dưới…

Kh, cô kh thể xuống thêm nữa.

Đột nhiên Hoắc Vũ cảm th hơi khô họng.

- hai...

Vừa nói xong, cô nhận ra giọng run run, giọng khàn khàn, tê dại.

Hoắc Dữ Sâm xuống cô, đột nhiên khẽ nói.

- ta nói già .

Kh hiểu , Hoắc Vũ lại cảm th chút oán giận trong lời nói của Hoắc Dữ Sâm.

còn để ý đến lời Cố Trì vừa ?

Nghe th vậy, Hoắc Vũ lập tức xoa dịu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/-trai-qua-tot-phai-lam-/chuong-205.html.]

- hai, lại già chứ?!

Hoắc Vũ đã cảm th tội lỗi vì ban nãy kh lên tiếng bênh vực Hoắc Dữ Sâm. Giờ nghe phàn nàn về lời Cố Trì, cảm giác tội lỗi trong lòng cô như thủy triều dâng trào, nhấn chìm cả cô.

Trong lòng cô lúc này chỉ còn lại một chút mềm yếu.

Một sự mềm mại nảy nở vì Hoắc Dữ Sâm.

Hoắc Vũ ngước mắt Hoắc Dữ Sâm, nghiêm túc nói.

- Hai, kh già chút nào. kh cần để ý đến lời của Cố Trì. mãi mãi là đẹp nhất trong lòng em.

Hoắc Dữ Sâm cúi đầu cô.

- Cho dù già ? - Giọng nói vẫn mang theo chút oán hận.

Hoắc Vũ hối hận vì ban nãy đã kh lên tiếng bênh vực Hoắc Dữ Sâm. Nếu cô sớm lên tiếng bênh vực Hoắc Dữ Sâm chống lại Cố Trì, thì giờ đây đã kh cảm th oan ức như vậy. Hoắc Vũ gật đầu thành tâm.

- Dĩ nhiên , dù một ngày nào đó già nữa, cũng sẽ là già đẹp trai nhất.

Nụ cười dịu dàng cuối cùng cũng hiện lên trên khuôn mặt Hoắc Dữ Sâm. khẽ cười, chậm rãi cúi đầu, áp môi lên má Hoắc Vũ, thì thầm.

- Vậy, em bằng lòng cùng già kh?

Nghe câu hỏi của , tim Hoắc Vũ run lên.

Đây là lời tỏ tình thứ hai của Hoắc Dữ Sâm trong ngày hôm nay.

Giọng nói của dịu dàng, gần như mê hoặc, khiến cô gật đầu.

Trong thâm tâm, cô muốn gật đầu đồng ý với .

Nhưng giây tiếp theo, cô đột nhiên nghĩ đến Hoắc Viễn.

Cô cũng nghĩ đến Hoắc Dư Kh.

thể lờ Hoắc Dư Kh , nhưng kh thể gạt bỏ Hoắc Viễn.

Hoắc Viễn đứng về phía Hoắc Dư Kh.

Trong khi cô và Hoắc Dữ Sâm cùng phe.

Nếu cô đến với Hoắc Dữ Sâm, liệu cô khiến khó đối mặt với Hoắc Viễn kh? Dù thì Hoắc Viễn cũng là cha ruột của .

Nếu cô đứng giữa Hoắc Dữ Sâm và Hoắc Viễn, liệu mối quan hệ cha con giữa họ thay đổi kh?

Hoắc Vũ kh thể chỉ nghĩ cho bản thân . Cô nghĩ đến Hoắc Dữ Sâm. Sự im lặng của cô đã truyền tải sự do dự của cô đến Hoắc Dữ Sâm.

Hoắc Dữ Sâm vội vàng lên tiếng trước khi cô kịp trả lời.

- Đừng vội trả lời . sẽ cho em thêm thời gian.

Hoắc Vũ nghe vậy chỉ muốn thở phào nhẹ nhõm. Tuy nhiên, Hoắc Dữ Sâm lập tức nói thêm.

- Nhưng trước đó, muốn được tạm ứng quyền lợi của bạn trai em.

Tạm ứng quyền lợi của bạn trai?

đang ám chỉ ều gì?

Trước khi Hoắc Vũ kịp hiểu ý Hoắc Dữ Sâm, nụ hôn của đã tràn xuống một cách áp đảo.

Bàn tay đang chống bên tai cô, chậm rãi xòe năm ngón tay ra, luồn vào mái tóc đen dày của cô từng chút một, kh nói một lời, kéo cô về phía .

Môi lướt từ hàng mi, lên mũi, xuống má, xuống đôi môi mềm mại.

như một tù nhân cuối cùng cũng được tự do, say sưa ngấu nghiến hương thơm của cô. Ham muốn của kh thể được thỏa mãn, như thể bao nhiêu nụ hôn cũng kh đủ. Môi liên tục nấn ná trên môi cô, cắn nhẹ, l.i.ế.m láp.

Khi nụ hôn kết thúc, đôi môi của Hoắc Vũ ửng hồng, mềm mại như cánh hoa đào bị vò nát, mỏng m và lấp lánh.

Một tia kinh ngạc thoáng qua trong đáy mắt cô, cùng với một làn sương mờ ảo, khiến cô vừa đáng yêu vừa đáng thương.

Hoắc Dữ Sâm cô, cổ họng nghẹn lại.

Trong mắt cô kh hề chút ghê tởm nào, cũng kh hề sự cự tuyệt nụ hôn vừa của . Vậy nên, sâu thẳm trong lòng, cô vẫn còn quan tâm đến , đúng kh?

Nhận ra ều này, tâm trạng của Hoắc Dữ Sâm, vốn đang chút kh vui sau khi gặp Cố Ngôn và Cố Trì, cuối cùng cũng dịu xuống.

cười khẽ, khàn giọng nói.

- Lần sau quay lại, sẽ thu hồi những quyền lợi khác thuộc về bạn trai em.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...