Anh Trai Quá Tốt Phải Làm Sao?
Chương 224:
Một căn phòng nồng nàn.
Ngày hôm sau, Hoắc Vũ tỉnh dậy sau giấc ngủ với cơ thể đau nhức. Vừa tỉnh dậy, đầu tiên cô chớp mắt vì hoang mang, nhưng ngay giây tiếp theo, cô cảm th một cơ thể ấm áp và rắn chắc áp vào lưng . Một bàn tay cũng vòng qua eo cô, ôm chặt cô trước mặt .
Tối qua ban đầu họ chỉ diễn kịch thôi. Nhưng , tại lại thành ra thế này?
Ngay lúc đó, một nụ hôn nóng bỏng đáp xuống tai, dái tai và má cô... Ký ức nóng bỏng đêm qua ùa về cùng những nụ hôn nóng bỏng của : những lời lẽ tục tĩu kh ngừng của Hoắc Dữ Sâm, cùng với những động tác mạnh mẽ, sức mạnh từ những ngón tay, và cuối cùng là lời thổ lộ chân thành của ...
- Tỉnh à? - Hoắc Dữ Sâm hẳn cũng vừa mới tỉnh dậy. Lúc này, giọng nói của vẫn còn khàn khàn như vừa mới mở mắt sau một đêm ngon giấc.
Một giọng nói gợi cảm.
Hoắc Vũ đáp lại bằng một tiếng ừ nhẹ. Cô kh còn chút sức lực nào, phản ứng của cô nhẹ như l hồng, tựa như tiếng kêu meo meo của mèo con.
Hoắc Dữ Sâm cười khẽ. hơi ngẩng đầu lên, ghé môi vào tai cô, hỏi.
- Tối qua được kh?
Hoắc Vũ nghe th câu hỏi này, kh khỏi nhếch môi.
- lại trẻ con như vậy?
Ai mà ngờ được, một quý Hoắc tuấn tú, chững chạc, chững chạc, chững chạc sau đó lại hỏi một câu mà chỉ con nít mới dám hỏi chứ?
Hoắc Dữ Sâm tinh nghịch thổi một hơi vào tai cô. Hơi nóng phả ra khiến cô tê tái cả . kh dễ dàng bu tha, tiếp tục trêu chọc cô.
- được kh?
Hoắc Vũ đành gật đầu thành thật.
Sau khi được câu trả lời mong muốn, Hoắc Dữ Sâm vô thức thở phào nhẹ nhõm. kh kinh nghiệm thực chiến và chỉ thể làm bài tập trước, nhưng là học giỏi và năng khiếu, nên lần đầu tiên hai được trải nghiệm đủ tốt.
Cả hai thức dậy trong một buổi sáng yên tĩnh và tươi đẹp.
Lúc này, Hoắc Vũ vẫn còn hơi ngái ngủ, nhưng cô đột nhiên nghe th giọng nói trầm thấp của Hoắc Dữ Sâm văng vẳng bên tai, từng chữ một.
- A Vũ, mong muốn của đơn giản. Một trong số đó là mỗi sáng thức dậy đều em bên cạnh.
Khi Hoắc Vũ nghe th ều đó, mọi cơn buồn ngủ của cô đột nhiên biến mất kh một dấu vết. L mi cô khẽ rung lên, cô quay lại, vòng tay ôm l Hoắc Dữ Sâm và nghiêm túc nói.
- Được.
Hoắc Dữ Sâm hôn lên má Hoắc Vũ một cách mãn nguyện và trìu mến. liếc đồng hồ trên bàn cạnh giường, th đã mười một giờ, gần trưa . Cả đêm chưa ăn gì, nên giờ là lúc ăn gì đó. đứng dậy, mặc quần vào nói với Hoắc Vũ.
- Ngủ thêm chút nữa . làm cơm trưa cho em.
Hoắc Vũ chớp chớp đôi mắt sáng ngời cơ bụng tám múi rõ rệt của Hoắc Dữ Sâm, ậm ừ đáp lại.
Nhận th ánh mắt của Hoắc Vũ, Hoắc Dữ Sâm cố tình quay lại, nắm tay cô đặt lên bụng . mỉm cười, dịu dàng hỏi.
- Em thích kh?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/-trai-qua-tot-phai-lam-/chuong-224.html.]
Hoắc Vũ đỏ mặt đẩy tay ra.
- Nh vào bếp .
Hoắc Dữ Sâm cười khúc khích vài tiếng, kh trêu chọc cô nữa, vào bếp chuẩn bị bữa trưa.
Lúc Hoắc Dữ Sâm chuẩn bị rời , Hoắc Vũ thoáng th vài vết xước mới trên lưng .
Hình như đó là dấu vết móng tay cô để lại tối qua.
Lúc đó cô kh hề hay biết, nhưng giờ nghĩ lại, cô nhận ra tối qua cũng khá hăng hái.
Vết thương của chưa lành, giờ lại thêm vết thương mới trên .
Hoắc Vũ đỏ mặt thở dài.
Sau khi Hoắc Dữ Sâm rời khỏi phòng, Hoắc Vũ cũng đứng dậy.
Trong nhà đang lò sưởi, cô mặc một chiếc áo len rộng, để lộ đôi chân dài miên man, vào phòng tắm rửa mặt.
Khi Hoắc Vũ chuẩn bị xong xuôi và bước ra khỏi phòng, Hoắc Dữ Sâm cũng gần chuẩn bị xong bữa trưa.
Vì nguyên liệu trong nhà hạn, nên đồ ăn làm cũng khá đơn giản.
Hai quả trứng chần vàng ươm, cháo thịt băm trứng muối và một đĩa trái cây. M món ăn tuy đơn giản nhưng cũng đủ dinh dưỡng.
Th cô ra, Hoắc Dữ Sâm đặt đũa lên bát cô và nói.
- Hiện tại nguyên liệu đang thiếu, tối nay sẽ làm món gì đó ngon cho em bù lại.
Hoắc Vũ cầm đũa gắp một miếng trứng chần. Nếm thử, cô th trứng kh chỉ chín kỹ mà còn ngon. Cô nhấp một ngụm cháo thịt băm trứng muối. Cô đã từng ăn nhiều cháo thịt băm trứng muối, nhưng cô thề rằng đây chắc c là bát cháo khiến cô "choáng ngợp" nhất.
Hoắc Vũ nhận th cháo vị tươi ngon lạ thường. Vị thịt thấm vào từng ngụm. Khi húp một ngụm, cháo tươi ngon đến nỗi chỉ cần nếm thử một miếng là muốn cắn đứt lưỡi.
Hoắc Vũ liền vùi đầu vào cháo, hỏi.
- ơi, nấu ăn ngon kh?
Hoắc Dữ Sâm cũng đang chậm rãi nhấp một ngụm cháo. đáp.
- Cũng được. Trước đây, sống một ở nước ngoài, và vì kh quen ăn đồ ăn ở đó nên đã dần học cách tự nấu ăn.
Hoắc Vũ cười đến mức l mày nhíu lại.
- Vậy thì đúng là vận may ẩm thực của em .
Hoắc Dữ Sâm liếc cô, vẻ mặt thâm trầm nói.
- Kh chỉ vận may ẩm thực, mà còn được “phúc lộc” nữa.
Hoắc Vũ lập tức hiểu ý . Cô trừng mắt , lại vùi đầu vào ăn cháo, khiến Hoắc Dữ Sâm cười ngặt nghẽo.
Chưa có bình luận nào cho chương này.