Anh Trai Quá Tốt Phải Làm Sao?
Chương 96:
Trước đó, Hoắc Vũ th trên báo c.h.ế.t ngạt vì say rượu. Cô lo Hoắc Dữ Sâm cũng sẽ gặp chuyện tương tự nên ở lại gần chăm sóc. Cô sợ đến mức kh dám ngủ say, thỉnh thoảng lại kiểm tra Hoắc Dữ Sâm.
Ngay sau khi cô chăm sóc Hoắc Dữ Sâm xong, ện thoại lại reo lên, lần này là số lạ.
Hoắc Vũ kh muốn đánh thức Hoắc Dữ Sâm, vội vàng nhấc máy.
Cô áp ện thoại vào tai, khẽ chào bên kia.
Hồi lâu sau, đầu dây bên kia chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề.
Kh hiểu Hoắc Vũ đoán ra ngay là ai.
Cô mím chặt môi, ngập ngừng hỏi.
- Mạc Trạch?
Một tiếng cười khẽ vang lên trong ện thoại.
- Hì hì...
Tiếng cười này giúp Hoắc Vũ xác định được gọi là ai ngay lập tức. Cô kh biết Mạc Trạch gọi vì chuyện gì, nên hỏi.
- chuyện gì vậy?
Mạc Trạch nấc lên ở đầu dây bên kia.
Nghĩ đến việc Mạc Trạch chắc cũng tham gia buổi tụ họp tối nay, Hoắc Vũ hỏi.
- cũng say à?
- Ừm. - Mạc Trạch đáp bằng giọng say xỉn.
Hoắc Vũ kh biết nói gì với Mạc Trạch. Cô chỉ muốn cúp máy.
- Nghỉ sớm .
Mạc Trạch kh trả lời.
Kh còn cách nào khác, Hoắc Vũ đành hỏi lại.
- chuyện gì vậy?
Lần này, Mạc Trạch trả lời cô. Giọng chút cười nhẹ.
- Kh gì, chỉ muốn nghe giọng em thôi.
Cô biết Mạc Trạch đã qua lại với nhiều phụ nữ, nên nghĩ rằng tối nay lại ý đồ đen tối nên lạnh lùng nói.
- Ồ. Được , giờ thì nghe đ.
- Ừ.
- Vậy giờ cúp máy nhé?
- Được.
Hoắc Vũ chần chừ một chút, nhưng Mạc Trạch vẫn kh cúp máy. Cô đặt ện thoại xuống và nhấn nút cúp máy.
Tối nay chuyện gì vậy? Kh chỉ trai cô say, mà Mạc Trạch cũng say.
Hơn nữa, đến tận phút cuối, Hoắc Vũ vẫn kh hiểu ý định của Mạc Trạch trong cuộc gọi. Cô đương nhiên kh tin chỉ muốn nghe giọng cô. Lời nói luôn khiến cô bối rối kh biết thật hay kh.
Vì nghĩ mãi vẫn kh hiểu, cô đành bỏ cuộc.
Khoảng năm giờ sáng, mùi rượu trên Hoắc Dữ Sâm dần dịu , cuối cùng Hoắc Vũ cũng chìm vào giấc ngủ say.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/-trai-qua-tot-phai-lam-/chuong-96.html.]
Đã bảy giờ sáng mà Hoắc Dữ Sâm vẫn chưa tỉnh dậy, muộn hơn thường lệ nửa tiếng.
Vì tối qua say rượu nên lúc tỉnh dậy hơi đau đầu.
Nhưng khoảng nửa phút sau, bắt đầu nhận ra gì đó kh ổn.
Kh đời nào giường lại mềm mại đến thế, cũng kh mùi thơm dễ chịu đến thế.
Chiếc chăn thoang thoảng một mùi hương dễ chịu. Nó giống như mùi hương tự nhiên trên cơ thể một cô gái.
Khi nhận ra ều này, tâm trí ngay lập tức trở nên minh mẫn.
Chuyện hôm qua giờ chỉ còn là một mảng mờ nhạt với , nhưng mơ hồ nhớ ra đã đợi trợ lý mới về nhà.
Vậy giờ chuyện gì đang xảy ra vậy?
nhấc chăn ra khỏi và ngồi thẳng dậy. hơi bối rối khi th vẫn mặc áo sơ mi và quần dài từ tối hôm trước mặc dù chúng hơi lộn xộn.
Tiếng động của Hoắc Dữ Sâm đánh thức Hoắc Vũ, cô từ từ ngẩng đầu lên. Cô dụi mắt, th Hoắc Dữ Sâm đã tỉnh, cô khẽ nói.
- ơi, dậy .
Vì Hoắc Vũ vừa mới tỉnh dậy nên giọng cô trầm hơn một chút, nghe thật dễ thương và ngây thơ.
Hoắc Dữ Sâm qu phòng, và khi th chú heo b mà tặng Hoắc Vũ, mới nhận ra đây kh phòng , mà là phòng của Hoắc Vũ.
- lại ở đây?
Hoắc Vũ mím môi, bĩu môi, vẻ mặt kh vui.
- hai, hôm qua say quá. Lúc đó em đang ngủ, bỗng nhiên cảm th giường lún xuống. Em cứ tưởng nhà bị trộm đột nhập hay gì đó, nhưng em phát hiện ra là . Chắc uống hơi nhiều nên mới chạy thẳng vào phòng em.
Hoắc Dữ Sâm nhéo nhéo giữa hai l mày, đầu càng đau hơn.
- nữa?
nữa?
Hoắc Vũ đến trước mặt Hoắc Dữ Sâm, tươi cười mời khen ngợi.
- Hôm qua em chăm sóc cả đêm, đến tận 5 giờ sáng mới ngủ.
Nói xong câu đó, cô nắm tay , nói.
- hai, em kh chỉ rửa mặt cho mà còn lau tay cho nữa!
Còn về phần vô tình đè cô xuống giường, Hoắc Vũ chắc c sẽ kh nói với ều đó.
Nghe th những lời cô nói, Hoắc Dữ Sâm hơi bất ngờ. dùng tay còn lại xoa thái dương.
- Cảm ơn em vì đêm qua.
Th hành động của Hoắc Dữ Sâm, Hoắc Vũ hỏi.
- hai, đau đầu à?
- Chỉ hơi đau đầu một chút thôi.
Hoắc Vũ đương nhiên kh tin, nói.
- Em nấu chút gì đó cho đỡ say.
Nói xong, cô xuống cầu thang với đôi dép b mềm mại.
Khi Hoắc Vũ rời khỏi phòng, Hoắc Dữ Sâm từ từ nhắm mắt lại.
Lần duy nhất say xỉn trong đời, chính là lúc say trong phòng em gái .
Chưa có bình luận nào cho chương này.