Ánh Trăng Không Soi Đường Về
Chương 1:
Tô Mạn là đàn bà bị coi là tai họa trong đoàn văn c.
Cô sở hữu gương mặt quyến rũ đến mê hoặc lòng , nhưng vì những tin đồn mập mờ từ thuở trẻ mà trong cái thời đại bảo thủ , d tiếng của cô đã thối nát tận bùn đen, những gia đình t.ử tế chẳng ai dám chạm vào.
Cho đến khi vụ sạt lở đặc biệt nghiêm trọng xảy ra trên đường biên giới.
Cô theo đoàn biểu diễn văn nghệ phục vụ đơn vị thì gặp lũ bùn đá, cùng với vị Quân đoàn trưởng sắt mặt vô tư, vốn nổi tiếng kh màng nữ sắc là Lục Tr bị chôn vùi trong một hầm phòng kh bị bỏ hoang.
Ở nơi tối tăm kh th ánh mặt trời đó, bọn họ đã bị kẹt suốt bảy ngày ròng rã.
Ngày thứ nhất, để bảo vệ Tô Mạn kh bị đá rơi trúng, Lục Tr đã dùng lưng gánh l th xà ngang sập xuống, quỳ cứng cả một đêm, m.á.u từ lưng áo quân phục thấm ra nhuộm đỏ cả váy của Tô Mạn.
Ngày thứ hai, nước ngầm tràn vào, cái lạnh thấu xương. Lục Tr nâng cô lên vùng đất khô ráo duy nhất, còn thì ngâm nửa thân trong dòng nước đá, đó là đầm nước lạnh thể làm hỏng cả xương cốt ta.
Ngày thứ ba, Tô Mạn sốt cao, ý thức mơ hồ, run bần bật vì lạnh.
Trong sự tĩnh lặng ch//ết ch//óc tuyệt vọng đó, Lục Tr, đàn luôn nghiêm chỉnh giữ kỷ luật, giọng khàn đặc nhưng vẫn đầy sự khắc chế: "Tô Mạn, đành đắc tội vậy. Để sống sót, chúng ta sưởi ấm cho nhau."
c//ởi cúc áo quân phục ra.
Tô Mạn sốt đến mê man, vừa khóc vừa rúc vào lồng n.g.ự.c nóng rực của , áp sát vào khuôn ng//ực vững chãi: "Lục quân trưởng, là đã làm bẩn bộ quân phục này của ."
Để cô thể sống sót, giữa r giới sinh t.ử mỏng m, họ đã da thịt kề sát, làm những chuyện thân mật mà chỉ vợ chồng mới làm, dùng thân nhiệt để duy trì hơi thở cho đối phương.
Bảy ngày sau, tiểu đoàn c binh đã đào th hầm phòng kh.
thì cứu được , nhưng lúc đó Tô Mạn lại đang quần áo xộc xệch rúc trong lòng Lục Tr, thậm chí còn mặc chiếc áo sơ mi lót của . Chuyện này ở thời đại đó giống như mọc thêm đôi cánh, truyền khắp cả khu quân sự.
Sau khi Lục Tr trở về đơn vị, lập tức viết một bản báo cáo kết hôn nộp lên trên, nói trước mặt tất cả lãnh đạo: "Trong hầm chỉ và cô , để cứu , đã hủy hoại sự trong trắng của cô , chịu trách nhiệm."
Chẳng ai tin là thật lòng, đều nói Lục quân trưởng là cao thượng, bị con hồ ly tinh này đeo bám .
Giữa những lời đàm tiếu khắp thành phố, Lục Tr lại đem một chiếc nhẫn mài từ vỏ đạn c khai đeo vào tay Tô Mạn: "Tô Mạn, gả cho . ở đây, xem ai còn dám khua môi múa mép nữa."
Tô Mạn đỏ hoe mắt, tin vào sự đảm đương của đàn này.
Tuy nhiên, nhà họ Lục là dòng dõi cách mạng hàng đầu, Lục Tr là nhân vật nòng cốt thuộc thế hệ thứ ba của nhà họ Lục, hôn sự của cần sự đồng ý của cả gia tộc và tổ chức.
Suốt hai năm sau đó, Lục Tr đã chịu khổ đủ đường vì bản báo cáo kết hôn này.
Năm thứ nhất, cụ Lục lão kh đồng ý, đã quỳ trong tuyết suốt hai ngày hai đêm cho đến khi ngất xỉu.
Năm thứ hai, gia đình dùng gia pháp, đã hứng trọn hai mươi gậy quân pháp từ cha , vết thương trên lưng dưỡng suốt ba tháng mới khỏi.
Đến năm thứ ba, mắt th lại sắp đến đợt xét duyệt của năm nay, Tô Mạn kh thể ngồi yên được nữa.
Cô đạp xe, đội gió lạnh x đến cửa đại viện nhà họ Lục.
Ba năm , trái tim này cô đã sớm dâng trọn cho Lục Tr.
Cô đã nghĩ kỹ , dù bắt cô học những quy tắc trong đại viện, dù bắt cô từ nay rửa tay đứng bếp, chỉ cần Lục Tr kh bu tay, cô cũng dám đối đầu với cả thế giới.
Thế nhưng khi cô hổn hển chạy đến chân cửa sổ ngôi nhà lầu nhỏ của nhà họ Lục, thứ truyền ra từ trong phòng kh tiếng tr cãi, mà là tiếng chén trà vỡ tan nát của mẹ Lục.
"Lục Tr! Đã ba năm , con nhất định làm nội con tức ch//ết mới thôi đúng kh!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/-trang-khong-soi-duong-ve/chuong-1.html.]
"Cái cô Tô Mạn đó là cái thứ gì chứ? Ở trong cái hầm đó bảy ngày, d tiếng sớm đã thối nát kh ngửi nổi ! Con nhất định cưới cô ta, rốt cuộc là muốn làm ai buồn nôn đây?"
"Chỉ vì ba năm trước chúng ta ngăn cản kh cho con cưới Thẩm Uyển, nên con định dắt cái thứ tai họa này vào cửa ? Con hết lần này đến lần khác dùng Tô Mạn để ép buộc chúng ta, chẳng là muốn chúng ta thỏa hiệp, cảm th so với loại 'giày rách' như Tô Mạn thì Thẩm Uyển thành phần kh tốt cũng thể chấp nhận được ?!"
Bên ngoài cửa sổ, Tô Mạn như bị sét đ.á.n.h ngang tai, m.á.u toàn thân đ cứng lại trong chớp mắt, chiếc khăn quàng cổ trên tay rơi xuống nền tuyết.
ý gì đây?
Lục Tr đang lợi dụng cô ?
Thẩm Uyển... lại là ai?
Bên trong nhà, sau một hồi im lặng c//hết chóc, truyền ra giọng nói trầm thấp lạnh lùng của đàn , đó là giọng nói mà cô đã nghe qua trong vô số đêm trường.
"Mẹ, mẹ nói đúng."
Lục Tr kh hề phản bác, ngược lại còn bình thản thừa nhận: "Con đúng là đang ép mọi ."
"Uyển Uyển gì kh tốt? Cô là trụ cột của đoàn văn c kh quân, hiểu lễ nghĩa biết ều, chỉ vì hai nhà bất đồng quan ểm chính trị mà mọi ép cô đến vùng biên cương, còn tuyên bố ngoài con gái nhà họ Thẩm ra, ai cũng thể vào cửa nhà họ Lục."
cười nhạt một tiếng, bạc bẽo đến tột cùng: "Được thôi, vậy thì con tìm một d tiếng nát nhất toàn khu quân sự. Giờ đã tiêu tốn ba năm , mẹ cảm th để một Tô Mạn vấn đề về tác phong vào cửa làm bại hoại gia phong, hay là đồng ý cho Thẩm Uyển vào cửa thì tốt hơn?"
"Th//ằng kh//ốn n//ạn!"
Ông cụ Lục tức giận ném chiếc ấm t.ử sa trong tay qua.
Một tiếng "boong" vang lên, trúng ngay trán Lục Tr, má//u tươi chảy dọc theo gò mặt cương nghị.
Lục Tr còn chẳng thèm lau: "Con vẫn giữ nguyên câu nói đó, muốn con rút lại báo cáo kết hôn với Tô Mạn thì lập tức ều Thẩm Uyển về, đồng ý hôn sự của chúng con!"
Bên trong nhà hỗn loạn một phen.
Bên ngoài cửa sổ, Tô Mạn chỉ cảm th sức lực toàn thân bị rút cạn.
Cô muốn x vào chất vấn, muốn xé nát gương mặt giả tạo kia của , nhưng đôi chân lại như bị đổ chì.
Hóa ra ba năm đồng cam cộng khổ vừa qua chỉ là một cái bia đỡ đạn mà Lục Tr cố tình dựng lên để cưới được trong lòng.
Đúng là một trò cười!
Bên ngoài đại viện, chiếc xe Jeep quân sự màu x lục đậm của Lục Tr đang đỗ bên lề đường.
Tô Mạn lao tới, rút chùm chìa khóa bên h ra đó là quà Lục Tr tặng cô ên cuồng vạch lên lớp sơn xe.
lính cảnh vệ Tiểu Trương sợ hãi, lao đến ngăn cản: "Chị dâu! Chị Mạn! Chị làm cái gì thế này! Đây là xe của thủ trưởng mà!"
Tô Mạn gạt mạnh ta ra, ánh mắt hung dữ như sói: " hỏi , theo Lục Tr bao nhiêu năm ?"
"Bảy, bảy năm ..."
"Thẩm Uyển là ai?"
Sắc mặt Tiểu Trương lập tức trắng bệch, ấp úng kh dám mở miệng.
Tô Mạn vớ l viên gạch dưới đất, đập mạnh vào cửa kính xe, một tiếng "loảng xoảng" lớn vang lên, cô đỏ mắt hét lên: "Nói! Nếu kh hôm nay đốt luôn cái xe này, dỡ luôn cái cổng nhà họ Lục!"
Chưa có bình luận nào cho chương này.