Ánh Trăng Không Soi Đường Về
Chương 13:
Trong đôi mắt u ám của Lục Tr thoáng chốc lóe lên một tia sáng: “Chỉ cần em chịu ăn, ngày nào cũng nấu cho em...”
Tô Mạn giật l chiếc ca tráng men, mở nắp ra. Hương thơm của cháo kê nóng hổi xộc vào mũi, đúng là món ăn mà trước đây cô thèm nhất ở phương Bắc.
Giây tiếp theo
“Ào” một tiếng.
Bát cháo đặc nóng bỏng dội thẳng xuống, xối đầy đầu đầy mặt Lục Tr.
Nước cháo màu vàng trắng chảy dọc theo sống mũi cao của , dính bết trên cái cằm lởm chởm râu, nhếch nhác vô cùng.
“Thế nào? Lục quân trưởng, đã tỉnh táo chưa?”
Tô Mạn ném cái ca tráng men xuống đất, phát ra một tiếng “xoảng” khô khốc. Cô vỗ vỗ tay, như thể đang phủi thứ gì đó bẩn thỉu.
“Lục Tr, tưởng bây giờ giả vờ chung tình là thể xóa sạch ba năm qua ? tưởng chút cháo kê rẻ tiền này thể át vị đắng của bát t.h.u.ố.c phá t.h.a.i đó ?”
“ nói cho biết, từ khoảnh khắc vì Thẩm Uyển mà nhốt vào phòng biệt giam, khiến mất mặt trước toàn quân khu, thì trong lòng đã c.h.ế.t ! Đến tro cốt cũng bị rải sạch !”
“Bộ dạng mặt dày mày dạn này của bây giờ chỉ khiến th buồn nôn! Còn buồn nôn hơn cả đám lưu m trong nhà khách!”
Lục Tr đứng khựng tại chỗ, để mặc cho nước cháo trên mặt từ từ nguội , đóng vảy. siết chặt nắm đấm, móng tay đ.â.m sâu vào lòng bàn tay, giọng run rẩy: “Tô Mạn... biết tội kh thể tha thứ. chỉ cầu... chỉ cầu được ở bên cạnh em, dù là làm một nhân viên cảnh vệ cho em cũng được...”
“Cút!”
Tô Mạn chỉ tay ra phía cổng trại: “Mang theo cái tình thâm của mà cút về đại viện của ! Đừng ở đây làm bẩn mắt !”
---
Sau lần nhục nhã đó, Lục Tr yên lặng được vài ngày.
Mãi đến nửa tháng sau, Thụy Lệ đón một trận mưa rào dữ dội nhất của mùa mưa.
Mưa nhiệt đới trút xuống như xối nước, nhà sàn lung lay trong gió bão, cả bản làng chìm trong bóng tối và hỗn loạn.
Cửa tre nhà Tô Mạn bị gõ dồn dập.
Cô vốn kh định để ý, nhưng tiếng gõ cửa kiên trì đến mức đáng sợ, xen lẫn tiếng gió mưa gào thét. Cô cau mày, sợ chuyện gì gấp nên liền rút chốt cửa ra.
Ngoài cửa, Lục Tr ướt đẫm từ đầu đến chân như vừa mới vớt từ dưới nước lên, mắt đỏ ngầu.
“Tô Mạn! Mưa lớn quá, nhà sàn này kh chắc c đâu, mau theo , lên nhà khách gạch ngói trên thị trấn mở phòng cho em...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/-trang-khong-soi-duong-ve/chuong-13.html.]
Lời chưa dứt, cả khựng lại.
Trong phòng thắp một ngọn đèn dầu hỏa vàng vọt, ấm áp và khô ráo.
Mà đàn vùng biên cao lớn A Lãng đang để trần nửa thân trên tráng kiện, chỉ mặc một chiếc sà-r kiểu Miến Điện, tay cầm một chiếc khăn khô đang lau tóc cho Tô Mạn, tư thế vô cùng thân mật.
“Ai thế chị Mạn? Muộn thế này .” A Lãng từ phía sau ôm l eo Tô Mạn, cằm đặt tự nhiên lên hõm vai cô, Lục Tr đang đứng ngoài cửa như con gà mắc tóc với vẻ khiêu khích.
Khoảnh khắc đó, Lục Tr chỉ cảm th m.á.u toàn thân như đ cứng lại.
lặn lội ngàn dặm đuổi theo đến đây, vứt bỏ cả tôn nghiêm và kiêu hãnh của quân nhân, c giữ trước cửa nhà cô như một con ch.ó lạc nhà, vậy mà đổi lại là cảnh tượng này.
“Tô Mạn... Hai ...”
Giọng khàn đặc như bị nước mưa ngâm nát: “Hai ... sống chung với nhau?”
Tô Mạn tựa vào lòng A Lãng, thản nhiên sửa lại tóc mai: “Lục thủ trưởng kh đều th ? A Lãng là cộng sự của , cũng là đàn của . Nam đơn nữ chiếc ở chung một phòng, nói xem chúng đang làm gì? Đó là đầu cơ trục lợi, hay là quan hệ bất chính?”
“Kh thể nào!”
Mắt Lục Tr đỏ rực, muốn x vào trong: “Em nhất định là lừa ! Em cố ý tìm ta để chọc tức đúng kh? Tô Mạn, theo ! đã nộp báo cáo ly hôn với Thẩm Uyển , đã đoạn tuyệt với gia đình , chỉ còn em thôi...”
“ chỉ còn ?”
Tô Mạn cười khẩy một tiếng, đáy mắt đầy vẻ giễu cợt: “Nhưng kh thiếu đàn đâu. Lục Tr, lại bộ dạng quỷ quái của bây giờ xem, chỗ nào so được với sự trẻ trung khỏe mạnh của A Lãng? Tại bỏ mặc cuộc sống tốt đẹp hiện tại để dây dưa với loại hàng cũ như ?”
Nói đoạn, cô quay nâng mặt A Lãng lên, ngay trước mặt Lục Tr, hôn một cái lên gương mặt thô ráp của th niên kia.
“A Lãng, đóng cửa , đừng để con ch.ó ên ngoài kia làm phiền chúng ta ngủ.”
“Rõ , chị Mạn.”
A Lãng cười đắc ý, lộ ra hàm răng trắng, ngay trước mặt Lục Tr, “rầm” một tiếng đóng sầm cửa gỗ lại, còn cài chặt chốt.
Đêm đó, mưa bão tầm tã suốt cả đêm.
Lục Tr giống như một bức tượng đất, đứng trước cửa nhà Tô Mạn suốt một đêm ròng. Nước mưa xối xả làm sụt lở cả bùn đất dưới chân, nhưng vẫn luôn chằm chằm vào cánh cửa sổ đóng chặt kia cho đến khi trời sáng.
Thế nhưng đêm đó, cánh cửa sổ kh bao giờ mở ra lần nữa.
Sáng sớm hôm sau, khi Lục Tr kéo đôi chân cứng đờ định gõ cửa thì căn nhà sàn bên cạnh đã nhà trống.
Tô Mạn đã dọn ngay trong đêm, giống hệt như lần biến mất khỏi đại viện ba năm trước, dứt khoát và gọn gàng.
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.