Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ánh Trăng Không Soi Đường Về

Chương 3:

Chương trước Chương sau

Ngay lúc này, cửa vũ trường bị từ bên ngoài dùng lực mạnh t cửa x vào

"Tất cả cút hết ra ngoài cho !"

Lục Tr mang theo hơi lạnh thấu xương x vào. Vết m.á.u trên trán vẫn chưa khô, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ, mặc bộ quân phục chỉnh tề, hoàn toàn lạc lõng với thứ âm nhạc mê đắm này.

Những kh liên quan sợ hãi bỏ chạy tứ tán.

Lục Tr bước vài bước đến trước mặt Tô Mạn, giật l ếu t.h.u.ố.c trong miệng cô, hung hăng giẫm nát dưới đất.

"Tô Mạn, em biết ?"

cảnh vệ Tiểu Trương sớm đã chạy đôn chạy đáo báo tin .

Kh đợi Tô Mạn lên tiếng, bàn tay lớn đầy vết chai của đã bóp chặt cằm cô: "Đã biết thì cảnh cáo em, dù em hận thế nào thì cứ nhắm vào đây! Đừng đụng vào Thẩm Uyển!"

--- 003 ---

Ba năm ân ái, Tô Mạn đã từng vô số lần ngắm khuôn mặt đàn này, cứ ngỡ đó là chỗ dựa vững chãi nhất trên thế gian.

Nhưng lúc này, trong mắt kh l nửa phần áy náy, chỉ sự bảo vệ và lo lắng dành cho một phụ nữ khác.

Tô Mạn bỗng nhiên bật cười, cười đến mức nước mắt chực trào ra.

Cô tiện tay vớ l cái gạt tàn trên bàn, kh chút do dự đập mạnh vào mu bàn tay đang khống chế của Lục Tr.

"Bốp" một tiếng khô khốc.

Lục Tr hừ lạnh một tiếng, mu bàn tay lập tức bầm tím, nhưng kh hề bu tay, ngược lại còn dùng lực mạnh hơn ép cô xuống ghế sofa.

"Lục Tr, ba năm , coi như bỏ tiền ra ngủ với một con vịt miễn phí, giờ chơi chán !" Tô Mạn nghiến răng nghiến lợi: "Cút! kh hiểu tiếng à?"

Đáy mắt Lục Tr lóe lên một tia bạo ngược, đột ngột giật chiếc cà vạt xuống, quặt hai tay Tô Mạn ra sau lưng trói lại.

"Chơi chán ? Tô Mạn, vở kịch này một khi đã bắt đầu thì khi nào kết thúc kh đến lượt em quyết định!"

áp sát lên, hơi thở ấm nóng phả bên cổ cô, nhưng lời nói ra lại lạnh thấu xương: "Văn bản minh oan cho cha em vẫn còn đang nằm trên bàn làm việc của , nếu em dám làm hỏng chuyện của , em tin chỉ cần một câu nói của thể khiến cả đời này cũng kh tháo được cái mác đó xuống kh?"

Tô Mạn cứng đờ, kh thể tin nổi trợn trừng mắt.

"Lục Tr, vô liêm sỉ! hèn hạ! Đó là mạng của cha !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/-trang-khong-soi-duong-ve/chuong-3.html.]

"Thẩm Uyển đang ở ngay phòng bên cạnh, nếu cô ta th bộ dạng này..."

"Câm miệng!" Lục Tr quát khẽ ngắt lời, đầu ngón tay thô ráp miết qua bờ môi sưng đỏ của cô: "Chuyện này đã mưu tính suốt ba năm, tuyệt đối kh thể thất bại vào lúc này! Chỉ cần em nhẫn nhịn thêm vài ngày nữa, đợi tổ chức chính thức phê duyệt lệnh ều chuyển của Thẩm Uyển, đồng ý cho chúng kết hôn, tự khắc sẽ ký văn bản cho cha em, bảo đảm nửa đời sau của em cơm no áo ấm!"

Tô Mạn liều mạng giãy giụa, vừa định tung một cước đá qua thì dưới lầu bỗng nhiên vang lên một tiếng nổ lớn.

Ngay sau đó, hoảng sợ hét lớn: "Cháy ! Đường dây cũ quá bị chập cháy !"

Khói đặc trong nháy mắt men theo khe cửa tràn vào, vũ trường trở nên hỗn loạn.

Sắc mặt Lục Tr thay đổi dữ dội, gần như theo bản năng bu Tô Mạn ra, quay lao ra ngoài, miệng hét lên: "Uyển Uyển!"

Giây phút đó, Tô Mạn kh còn màng đến nỗi đau bị trói ở cổ tay, gào lên: "Lục Tr! cởi trói cho đã!"

Trả lời cô chỉ bóng lưng quân phục màu x lục cương quyết rời của , và cánh phòng sắp bị lưỡi lửa nuốt chửng.

Vũ trường những năm tám mươi đa phần trang trí bằng vải nhung và gỗ dễ cháy, lửa lan nh.

Tô Mạn lăn xuống đất, ho sặc sụa trong làn khói bụi. Cô dùng hết sức bình sinh cọ cổ tay vào cạnh sắc của bàn trà, m.á.u tươi đầm đìa mới miễn cưỡng mài đứt được chiếc cà vạt.

Cô lảo đảo x ra khỏi phòng bao, cuối hành lang khói cuộn mịt mù, cô th Lục Tr.

đang bế Thẩm Uyển bị ngất xỉu, dùng chiếc áo đại cán của che chặt mũi miệng cho phụ nữ trong lòng, giống hệt như năm đó đã che chở cô trong hầm phòng kh.

Thẩm Uyển trong lòng ho khẽ: "Lục Tr... em sợ..."

Lục Tr ngoảnh đầu lại một cái, ngăn cách bởi ánh lửa và khói bụi, chạm ánh mắt tuyệt vọng của Tô Mạn.

Nhưng chỉ khựng lại một thoáng ngắn ngủi.

"Đừng sợ, đây."

thì thầm với trong lòng, sau đó kh chút do dự quay , bế Thẩm Uyển lao về phía cửa thoát hiểm.

Khoảnh khắc đó, ánh sáng trong mắt Tô Mạn hoàn toàn dập tắt.

"Lục Tr..."

Cô lẩm bẩm tự nói một , nước mắt lập tức bị nhiệt độ cao làm cho khô cạn.

Một th xà nhà đang cháy rầm rầm đổ xuống, chặn đứng lối . Tô Mạn kh tránh kịp, bị tàn lửa bén vào vạt váy, cả ngã mạnh xuống đất, hít một lượng lớn khói độc, hoàn toàn lịm .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...