Ánh Trăng Không Soi Đường Về
Chương 9:
Tô Mạn mặt trắng bệch, nghe những lời đồn đoán độc địa xung qu, chỉ cảm th lục phủ ngũ tạng đang co thắt đau đớn.
Sắc mặt Lục Tr thay đổi thất thường, cuối cùng bế bổng cô lên, mặc kệ mọi ngăn cản, lao ra khỏi lễ đường, nhét cô vào chiếc xe Jeep.
Xe chạy thẳng một mạch đến một nhà khách bí mật ở ngoại ô.
Lục Tr ném cô lên giường, chằm chằm vào cái bụng phẳng lì của cô, giọng nói khàn đặc: "Tô Mạn, đứa trẻ này... kh giữ lại được."
Tô Mạn cười trong nước mắt: " nào, Tư lệnh Lục sợ đứa trẻ này là của tên lưu m đó ? Hay là sợ nó cản đường cưới Thẩm Uyển?"
"Bây giờ kh lúc hờn dỗi!"
Lục Tr hạ thấp giọng, mang theo m phần khẩn cầu: "Tổ chức vừa phê duyệt lệnh ều động của Thẩm Uyển và chuyện cưới hỏi của chúng ta, vào lúc mấu chốt này kh thể để xảy ra vấn đề về tác phong sinh hoạt. Em cứ sinh đứa bé ra, sẽ sắp xếp cho em một căn nhà ở quê cũ miền Nam, để em và con được sống cả đời kh lo cơm áo..."
"Làm phòng nhì của ? Để con của trở thành một đứa con hoang kh th được ánh mặt trời à?"
Tô Mạn vớ l chiếc gối, hung hăng ném thẳng vào mặt : "Cút!"
Đêm hôm đó, một tin đồn lan khắp đại viện.
Nói rằng Tư lệnh Lục đã ều tra rõ ràng, đứa trẻ đó đúng là nghiệt chủng để lại do vấn đề tác phong sinh hoạt của Tô Mạn, nhà họ Lục tuyệt đối kh thừa nhận.
Tô Mạn nghe xong, mặt kh cảm xúc lôi từ dưới gầm giường ra m gói t.h.u.ố.c bột đen kịt đó là t.h.u.ố.c phá t.h.a.i mà cô đã sớm mua từ chỗ thầy t.h.u.ố.c chân đất.
"Lục Tr, đây là do ép ."
Cô bưng bát t.h.u.ố.c đen ngòm, bốc mùi t hôi, ngửa đầu uống cạn.
Bát t.h.u.ố.c phá t.h.a.i theo phương t.h.u.ố.c dân gian đó cực mạnh, uống vào chưa đầy nửa tiếng, bụng cô đã đau như d.a.o cắt, giống như ai đó dùng lưỡi lê đ.â.m vào trong bụng mà khu đảo.
Tô Mạn c.ắ.n chặt một chiếc khăn mặt, mồ hôi lạnh thấm đẫm chăn nệm, cô cứng cỏi kh hề rên lên một tiếng.
Khi cục m.á.u thịt đó tách rời khỏi cơ thể, cô cảm th tim cũng đã c.h.ế.t một nửa.
Cô nằm trên giường suốt hai ngày, hoàn toàn dựa vào một hơi thở để chống chọi.
Ngày cô ra viện, lại vừa vặn là ngày đại hỷ Lục Tr đón Thẩm Uyển về dinh.
Trong đại viện đâu đâu cũng chăng đèn kết hoa, dán chữ hỷ đỏ chót, tiếng trống chiêng vang trời, cả khu quân sự đều chìm đắm trong bầu kh khí hân hoan.
Tô Mạn một quay về căn nhà tập thể.
Theo đúng giao hẹn, bà mẹ kế đã để lại tro cốt của mẹ đẻ và miếng ngọc bội đó ở phòng khách.
Cô cẩn thận thu dọn hũ tro cốt, lại đem những món đồ cũ chứa đầy ký ức xếp từng món vào chiếc túi đeo màu x lục quân. Cuối cùng, cô đứng giữa căn phòng trống trải, ngắm ngôi nhà đã ở suốt mười m năm qua.
Nơi này chứa đựng tất cả những uất ức và sỉ nhục của cô, giờ đây, tất cả nên kết thúc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/-trang-khong-soi-duong-ve/chuong-9.html.]
Cô quẹt một que diêm, châm lửa vào tấm rèm cửa đã được tẩm đầy dầu hỏa từ trước.
Nhà tập thể thời đó đa phần là kết cấu gạch gỗ, ngọn lửa ngay lập tức bốc lên, gặp sức gió nh chóng nuốt chửng những lớp gi dán tường đã ố vàng.
Trong ánh lửa rực trời, Tô Mạn ôm l hũ tro cốt, kh ngoảnh đầu lại mà bước ra khỏi cửa lớn.
Dưới lầu, một đứa nhỏ đang ngồi xổm trên đất chơi b.ắ.n bi.
"Tiểu Hổ, giúp chị gửi món đồ này vào đại viện nhé."
Tô Mạn đưa chiếc hộp gấm đang ôm trong tay cho thằng bé, bên ngoài bọc gi đỏ: "Gửi đến đám cưới nhà họ Lục, nhất định tận tay giao cho chú rể Lục Tr, cứ bảo là món quà mừng cưới của chị Tô Mạn gửi, chị mua kẹo cho ăn."
Chiếc hộp đó nặng trĩu, tỏa ra một mùi cồn nồng nặc.
Bên trong đựng một chiếc bình thủy tinh vốn dùng để ngâm rượu thuốc.
Trong bình là rượu trắng nồng độ cao đang ngâm l khối m.á.u thịt còn chưa thành hình kia.
Đó là đứa con mà chính tay Lục Tr đã bóp nghẹt, cũng là sự trả thù cuối cùng của cô dành cho .
Làm xong tất cả những việc này, Tô Mạn quay về phía nhà ga.
"Tạm biệt, Lục Tr."
Phía sau cô, ánh lửa ngút trời từ căn nhà tập thể nhuộm đỏ cả một góc trời, đối chọi gay gắt với dải lụa đỏ hỷ bên phía đại viện, mỉa mai đến cực độ.
---
Đại viện nhà họ Lục, hôn lễ đang lúc náo nhiệt nhất.
Lục Tr mặc bộ lễ phục quân đội chỉnh tề, trước n.g.ự.c cài hoa đỏ, trên mặt nở nụ cười đúng mực nhưng trong đáy mắt lại là một mảnh hoang tàn.
làm chứng đang đọc lời chúc phúc, một bé thở hổn hển chạy tới: "Chú Lục! một chị tên là Tô Mạn bảo cháu đưa cái này cho chú, nói là quà mừng cưới ạ!"
Tô Mạn?
Tim Lục Tr nảy lên một cái, theo bản năng dừng bước.
đón l chiếc hộp sắt, ngón tay thậm chí còn hơi run rẩy. nghĩ, lẽ cô đến để xuống nước? Hay là một bức thư tuyệt tình?
Như ma xui quỷ khiến, mở chiếc hộp sắt ra ngay trước th thiên bạch nhật.
Dưới ánh mặt trời, chiếc bình thủy tinh trong suốt phản chiếu những tia sáng quái dị.
Giữa làn rượu trắng đục ngầu, lềnh bềnh một khối thịt màu hồng nhạt, mơ hồ thể phân biệt được tứ chi đang co quắp và đôi mắt chưa mở...
Đó là...
Một t.h.a.i nhi đã c.h.ế.t!
Chưa có bình luận nào cho chương này.