Ánh Trăng Ngày Trở Gió
Chương 14:
, Ôn Thuần, đúng là một kẻ gánh tội thay.
“Vậy thì Tiểu Tô này cũng khá tốt, khá kiên trì, khá… đáng thương.” Mẹ lập tức thay đổi giọng ệu, càng nghĩ càng th Tô Duật kh tệ, kh biết vừa nãy ai là phỉ báng nặng nề nhất.
“Bố thì kh th vậy, cái chiêu thuê cô gái kia để kích thích mẹ thằng bé hơi liều lĩnh . kh tự ra nước ngoài dỗ Thuần Thuần quay về hả?” Bố vẫn kiên trì lập trường của , kh biết trước hôm nay ai là phát ra sự ngưỡng mộ chân thành đối với Tô Duật, hận kh thể kéo về nhận làm con trai.
Mẹ lườm bố cứng đầu: “Ông cũng kh xem ta bị con gái làm tổn thương đến mức nào. Đứng ở góc độ c bằng mà nói, việc thằng bé thể đợi Thuần Thuần bốn năm còn tìm cách để con bé quay về thì đã là tình sâu nghĩa nặng lắm .”
Bố vẫn kh thèm để ý, mặt đăm chiêu ngồi trên ghế sofa. Mẹ cũng kh thèm quan tâm đến nữa: “Thuần Thuần à, hôm nay tiếp đãi kh được chu đáo. Ngày mai xem Tiểu Tô thời gian kh, gọi thằng bé đến ăn bữa tối nhé.”
Vì những lời giải thích này của mà Tô Duật nhận được đánh giá cao từ mẹ , đặc biệt là khí chất ôn nhuận như ngọc, lễ phép trước mặt lớn của khiến mẹ tin chắc là một đàn tốt.
Thậm chí còn dặn dò đừng bắt nạt nữa, bảo tự lo liệu cho tốt.
“ nào đó” cũng được quyền tự do ra vào nhà , tan làm là đến đón hẹn hò hoặc ghé nhà ăn ké cơm. Lần nào cũng chọn vài món quà đầy tâm ý để tặng, đánh bóng tên tuổi đủ kiểu. Sau khi quan sát chúng một thời gian, bố cũng thay đổi cách về , thuộc dạng mắt nhắm mắt mở .
Ngay khi “ nào đó” đang đắc ý vì mọi chuyện như ý muốn, nhận được tin bạn trai cũ của sắp về nước.
Ôi chao.
Mẹ của Ellis Ansel là Trung Quốc, lần này về nước cùng mẹ. hỏi rằng và mẹ đã nhiều năm kh về nước, liệu thể ra sân bay đón tiện thể giới thiệu vài d lam tg cảnh nổi tiếng kh.
Điều này với đương nhiên kh thành vấn đề, chỉ là Tô Duật, cái hũ giấm này mới là vấn đề.
Do dự một lúc, vẫn nói với Tô Duật đang lái xe. Là yêu của nhau, sự chân thành là quan trọng nhất. Năm đó bị cốt truyện ảnh hưởng nhưng kh hề bị cốt truyện khống chế, sau này hy vọng thể thành thật với Tô Duật.
Khác với những gì tưởng tượng, Tô Duật kh hề tức giận hay ghen tu, nghiêm túc lái xe.
“Khi nào ta xuống máy bay?”
trả lời: “Chiều mai.”
gật đầu.
Một lát sau nói: “Ôn Ôn, vui vì em đã chịu nói cho những ều này.
Ngày mai sẽ cùng em.”
nụ cười trên mặt , lòng chút chua xót, chuyện năm đó đã để lại bóng ma quá lớn trong lòng , nên bây giờ nói với những chuyện như thế này, cũng th mãn nguyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/-trang-ngay-tro-gio/chuong-14.html.]
ghé sát lại nhẹ nhàng hôn lên má , kh kịp phòng bị nên chỉ thể rảnh ra một tay để nắm l tay : “Ôn Ôn đừng quậy, ngoan ngoãn ngồi yên, vẫn còn đang lái xe đây này.”
“Được thôi!” vùng ra khỏi tay đang nắm l tay , trong lòng hừ hừ, bình thường cũng kh biết ai quậy ai.
Quay đầu cảnh sắc ngoài cửa sổ, hình như đây kh đường về nhà.
“Tô Duật, muốn đưa em đâu vậy?”
quay đầu một cái, đôi mắt đen như quạ ẩn chứa vẻ thần bí khó lường: “Lát nữa em sẽ biết thôi.”
Xe chạy qua khu Đại học chúng từng học, dừng lại ở khu chung cư nơi chúng từng sống chung.
Hai bên khu chung cư, những cây ngô đồng đã chút lá vàng úa rơi rụng trên đường. Ánh hoàng hôn xuyên qua kẽ lá rọi xuống, vài qua đường thưa thớt. Khung cảnh vừa ấm áp, vừa cô đơn, lại chút hơi thở cuộc sống, dễ khiến ta chìm vào hồi ức.
nghiêng qua giúp tháo dây an toàn, mở cửa xe: “Xuống xe , Ôn Thuần tiểu thư.”
nắm tay xuống xe, hoang mang: “… lại đưa em đến đây?”
kh trả lời, mười ngón tay đan chặt vào tay , cả hai cùng đến tổ ấm tình yêu của chúng ngày trước.
Tô Duật mở cửa, bước vào trước. Căn phòng vẫn y hệt như bốn năm trước khi rời . kinh ngạc từng chút một, từng tấc một, kh kìm được nước mắt.
Chiếc bàn ăn nhỏ bằng gỗ nguyên khối do chọn, luôn thích cắm những b hoa Tô Duật tặng vào chiếc lọ hoa thủy tinh đặt trên đó.
Trên sofa là chiếc gối ôm mà và Tô Duật cùng chọn, phong cách tối giản và thú nhồi b đáng yêu đặt cạnh nhau tạo nên một thử thách thị giác độc đáo.
Cây lan chi và cây mọng nước nuôi trên bệ cửa sổ vẫn tràn đầy sức sống. Trong tủ quần áo, áo sơ mi trắng thời đại học của Tô Duật và những chiếc váy của đan xen nhau.
Trên giường vẫn là chiếc chăn màu hồng độc đoán chọn. Mỗi lần Tô Duật với dáng cao lớn nằm dưới chiếc chăn hồng, lại trêu chọc thật ngoan, từ chỗ xấu hổ đến đỏ bừng mặt vùi trong chăn, đến cuối cùng lại thản nhiên chấp nhận.
Trong thư phòng, tiểu thuyết ngôn tình của được đặt ở vị trí dễ l nhất trên giá sách của , tầng trên và tầng dưới chính là những cuốn sách khó hiểu, thâm sâu của .
Còn những khung ảnh rải rác khắp các góc và những bức ảnh dán đầy một mảng tường nhỏ: ảnh hôn , hôn , nắm tay, tựa vào lòng , lúc tức giận, lúc vui vẻ, lúc khóc lóc, lần đầu trượt tuyết, và cả khoảnh khắc hôn nhau dưới pháo hoa.
“ biết sẽ một ngày em quay về bên , nên tất cả đồ đạc ở đây đều giữ gìn cẩn thận.
sợ em quay về sẽ hỏi tại những thứ này đều biến mất .
đã mua lại nơi này, đôi khi khi cảm th khó khăn, lại đến đây ở một thời gian, ngửi mùi hương của em trên chăn, những món đồ trang trí em thích, luôn cảm giác em vẫn còn ở bên cạnh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.