Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ánh Trăng Trở Về

Chương 22:

Chương trước

“Nếu cháu kh khả năng gánh vác c ty, nếu cháu cảm th cái gọi là tình yêu của cháu còn quan trọng hơn tương lai và sự nghiệp, thì ta kh ngại thay đổi một thừa kế khác.”

Hoắc Phượng Chi sẽ kh bao giờ quên ánh mắt của cháu trai .

Nó ngỡ ngàng đến thế, tuyệt vọng đến thế.

Trong chốc lát, bà chút hối hận.

Đó là đứa cháu trai bà yêu thương từ nhỏ đến lớn, là tất cả hy vọng của nửa đời sau bà.

Nhưng bà đã làm gì?

Bà đã quá nhẫn tâm, nói ra những lời làm tổn thương con cháu đến vậy.

Bà muốn xin lỗi, muốn giải thích đó kh ý định của bà.

Nhưng vừa thốt ra, lại là những lời càng khó nghe hơn.

Bà sững sờ.

Tại lại như vậy?

Suy nghĩ kỹ, bà kinh ngạc nhận ra.

Trong m chục năm bà sống, là một tiểu thư của gia đình giàu , bà ít khi hạ , ít khi xin lỗi một ai đó, càng chưa từng cầu xin khác.

Lần duy nhất, là khi còn trẻ cầu xin chồng .

Đó là khoảnh khắc duy nhất trong đời bà mất hết thể diện và phẩm giá.

Nhiều năm trước, bà cũng từng là một trẻ nhiệt huyết.

Sẽ vờ vịt nói ra thân phận của , dọa lui bọn côn đồ giật ví trên đường, sẽ quyên tiền cho những ăn xin qua đường.

Khi đó, bà được gọi là quý tộc tiểu thư cuối cùng của Cảng Thành.

Nếu kh gì bất ngờ, bà sẽ kết hôn với một đàn môn đăng hộ đối theo sự sắp đặt của gia đình.

Nhưng bà du học trở về, đã quen với những cảnh tượng lớn.

Bà chán ghét mọi sự ràng buộc, cũng kh muốn sống một cuộc đời th tận cùng.

Năm 25 tuổi, bà gặp một trai nghèo kiết xác.

Tình yêu giống như hạt bồ c .

Gió thổi qua, càng lúc càng mãnh liệt.

Bà dành trọn tình yêu cho đó, kh l ai khác ngoài ta.

Đối mặt với sự ngăn cản của gia đình, bà vẫn ở bên đó.

Nhắm mắt lại, bà vẫn nhớ ngày hôm đó cha bà đã chỉ thẳng vào mặt bà mà mắng như thế nào.

“Gia đình chúng ta là d gia vọng tộc phú quý nhiều đời, nhưng đàn đó là gì, ta kh cha kh mẹ, kh gì cả.

“Con là tiểu thư du học trở về, ta là gì? Một tình nguyện viên kh quyền kh thế ? Ăn bữa nay lo bữa mai, làm con biết ta l.à.m t.ì.n.h nguyện vì lòng tốt hay vì miếng cơm?

“Môn đăng hộ đối là quy tắc tổ tiên truyền lại, dù con tin hay kh, nó cũng lý lẽ của nó. Con bướng bỉnh như vậy, sau này sẽ chịu thiệt thòi lớn…”

Lúc đó, cha mẹ bà đã khổ sở khuyên can.

Nhưng bà kh nghe, một câu cũng kh nghe.

Hai năm sau, trai nghèo làm rể, trở thành con rể nhà họ Hoắc, một bước lên mây.

Năm 28 tuổi, họ đứa con đầu lòng.

Những năm đó, bà như một kẻ ngốc, luôn đắm chìm trong hạnh phúc.

Cho đến một ngày, bà th một phụ nữ bế đứa bé lên chiếc xe jeep của chồng .

Đến tận ngày nay, bà vẫn nhớ ngày hôm đó bà đã ên cuồng thế nào, tuyệt vọng chất vấn chồng ra .

Cuối cùng, xác nhận thân phận của phụ nữ và đứa trẻ.

Là tình nhân và con riêng.

Bà đứng đó, kh thể nào tin nổi sự thật.

Bà gần như đã trao cho đàn đó tất cả.

Cho ta bước vào cửa nhà họ Hoắc, đưa ta đến trường đại học d tiếng.

Cho ta vào tập đoàn nhà họ Hoắc, còn để ta làm tổng giám đốc.

Bà đã trao tất cả những gì bà thể trao, hận kh thể dâng cả trái tim cho đàn đó.

Nhưng cuối cùng, lại đổi l kết quả như vậy.

Dựa vào cái gì chứ?

Tại chứ?

Bà từng là một kiêu hãnh đến thế, muốn gió được gió, muốn mưa được mưa.

Vì vậy, dù thế nào cũng kh tin được chồng lại yêu một cô gái mồ côi.

Mang theo oán hận và khinh thường, bà sai đưa phụ nữ và đứa trẻ , cầu xin chồng hồi tâm chuyển ý.

Đêm đó, hai cãi vã long trời lở đất, cuối cùng lại làm lành.

Bà khóc nức nở nhào vào lòng chồng, nhưng kh th ánh mắt đầy oán hận của ta.

Bảy năm, tròn bảy năm.

Trong lúc bà kh hay biết, chồng bà mang đầy bụng hận thù, dần dần nắm quyền kiểm soát c ty.

Bà vẫn luôn nhớ ngày đó trời bão, ngồi ở nhà, bà khổ sở chờ tài xế đón ba đứa con về nhà.

Cuối cùng, lại nhận được ện thoại tống tiền.

Bọn bắt c qua ện thoại khí thế hừng hực, tuyên bố một đứa trẻ 20 triệu.

Nếu kh muốn con biến thành một đống xương khô, hãy đến bến tàu bỏ hoang mà chờ.

Ngày đó, bà như phát ên gọi ện cho chồng, nhưng luôn kh gọi được.

Sau này mới biết, hóa ra chồng bà đã mua vé tàu sẵn từ lâu, muốn nước ngoài nối lại tình xưa với phụ nữ kia.

Trong bảy năm, bà đã quản lý chồng chặt chẽ.

Để trốn thoát thành c, đàn xảo quyệt đó đã lên kế hoạch một vụ bắt c, tìm băng nhóm Th Long khét tiếng, phái hơn mười tên côn đồ, bắt c ba đứa trẻ.

Chỉ để níu chân vợ, cho đủ thời gian rời khỏi Cảng Thành.

Ngày hôm đó, mang theo 60 triệu tiền mặt, Hoắc Phượng Chi đã chạy đến bến tàu.

Từ trưa chờ đến chiều, từ chiều tối chờ đến đêm khuya.

Vẫn kh th bọn bắt c xuất hiện, cũng kh gọi được ện thoại cho chúng.

Ngày hôm sau, bà gần như cầu xin tất cả những quen biết, liên hệ sở cảnh sát giúp bà tìm con.

Bà ước gì quãng đời còn lại sẽ ăn chay niệm Phật, chỉ để cầu cho con được bình an.

Nhưng trời đã kh ưu ái bà.

Ngày thứ ba, trong con thuyền rách nát ở bến tàu, bà th t.h.i t.h.ể của con trai cả và con gái cả, cùng đứa con trai út thoi thóp.

Cảnh sát trưởng nói với bà rằng, sau khi chồng bà lên tàu thành c, đã kh trả thù lao cho bọn của băng Th Long.

M tên côn đồ thiển cận đó, đã g.i.ế.c con tin.

Chúng bẻ gãy tay của hai đứa trẻ lớn hơn một chút, chúng vùng vẫy, cho chúng một cái c.h.ế.t nh chóng.

Về phần đứa con trai út, vì chỉ mới hơn một tuổi, kh nhớ chuyện, cũng kh khả năng chống cự, sợ đến mức kh khóc nổi, cuối cùng đã giữ được mạng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/-trang-tro-ve/chuong-22.html.]

Hoắc Phượng Chi gần như khóc ra m.á.u và nước mắt.

Khoảnh khắc đó, bà cuối cùng đã tin lời cha mẹ nói.

Tự thề, nhất định khiến những kẻ đã hại c.h.ế.t con bà trả giá.

M tên côn đồ của băng Th Long tham gia vụ bắt c bị giam vào sở cảnh sát, bà đã bỏ ra số tiền lớn tìm “chăm sóc” chúng kỹ lưỡng.

Còn về chồng đã thành c đoàn tụ với tình nhân ở nước ngoài, bà cũng kh để ta sống yên.

Bà ra mức treo thưởng cao ngất ngưởng, ban lệnh truy nã, cuối cùng đã tiễn cả gia đình họ lên đường.

Hai năm, bà đã hoàn thành cuộc trả thù.

Oan oan tương báo, mối hận trong lòng đã được giải tỏa, nhưng kh cách nào làm cho hai đứa con bị hành hạ đến c.h.ế.t của bà sống lại.

Ôm đứa con trai út ốm yếu, bà lặp lặp lại gọi tên nó.

“Viễn Châu.”

“Viễn Châu.”

Đây là đứa con duy nhất còn lại của bà.

Là đứa con bà được vào năm 33 tuổi, trong thời đại đó, gần như đã là cao tuổi.

Vuốt ve đầu con, bà hết lần này đến lần khác thề.

Kiếp này, sẽ kh để con bà chịu bất kỳ khổ cực nào nữa.

Những con đường sai lầm bà đã qua, tuyệt đối kh để con lặp lại.

Khóc lâu, Hoắc Phượng Chi cuối cùng cũng ngừng lại.

đôi tay khô héo gầy gò của , suy xét những lời cay nghiệt và oán giận suốt bao nhiêu năm qua.

Bà luôn cao cao tại thượng.

Luôn khinh miệt mọi thứ.

Kh coi bất kỳ nghèo nào ra gì.

Lẽ nào thật sự là bà đã sai ?

B nhiêu năm, bà đã chia rẽ hai thế hệ.

Đứa con trai út Hoắc Viễn Châu tài hoa th minh và con dâu Trần Minh Nguyệt.

Đứa cháu trai Hoắc Đình Ngôn được bà yêu thương từ nhỏ đến lớn và ngôi ện ảnh Hứa n Nghi.

Lẽ nào thật sự là bà đã sai ?

Khi khóc đến mức khó thở, bà đột nhiên nhớ ra năm năm trước cháu trai bà cũng từng gặp tai nạn xe cộ một lần.

Đó là năm thứ hai Hứa n Nghi ra nước ngoài.

Cháu trai bà nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt, thoi thóp.

Bà ngồi trước phòng bệnh, lặp lặp lại hứa với cháu trai rằng, chỉ cần thằng bé tỉnh lại, bất kể nó muốn cưới ai, bà cũng sẽ đồng ý, từ nay về sau sẽ kh ép buộc nó nữa.

Trời kh phụ lòng , đứa cháu mà bà nâng niu từ nhỏ cuối cùng cũng tỉnh lại.

Nhưng khi thằng bé muốn tìm vợ chưa cưới của , bà lại một lần nữa thất hứa.

Ngày hôm đó, bà l cái c.h.ế.t ra uy hiếp, đặt d.a.o vào cổ , buộc thằng bé kh được rời khỏi Cảng Thành nửa bước.

Đứa cháu vốn luôn ềm tĩnh, tự chủ của bà đã quỳ gối trước mặt bà mà khóc thành một dòng nước mắt.

“Bà nội, bà yêu cháu, cháu luôn biết bà yêu cháu.

Con đường từ nhỏ đến lớn của cháu đều do bà sắp xếp, hồi nhỏ bà sợ cháu lạnh, sợ cháu đói, sợ mẹ cháu kh chăm sóc tốt cho cháu.

Khi cháu lớn lên, bà sợ cháu học hành quá sức, sợ cháu bị các cổ đ cũ trong c ty gây khó dễ, bà hận kh thể thay cháu trải qua mọi khó khăn…

Cháu biết bà yêu cháu, nhưng cháu cũng là con mà, cháu kẹp giữa thật sự khó xử. Năm đó mẹ cháu bị bà đuổi , ba cháu nửa đời kh được vui vẻ thật sự, luôn sống trong tiếc nuối và dằn vặt. Bà nội, tại bà còn muốn lặp lại sai lầm, lại muốn đuổi yêu của cháu ?”

“Chỉ vì họ kh tiền, kh gia thế hiển hách, nên mẹ cháu, vợ chưa cưới của cháu – cuộc đời họ chỉ thể bị bà khinh thường, bị bà tùy ý định đoạt ? Ngưỡng cửa nhà họ Hoắc, thật sự cao đến mức… kh thể dung thứ một chút chân tình nào ?”

Hoắc Phượng Tư yên lặng ngồi trước cửa sổ.

Môi mấp máy, lẩm bẩm kh rõ ràng tên của cháu trai.

Trí óc của bà lại bắt đầu mờ mịt.

Một lát sau, bà hoàn toàn chìm vào thế giới của riêng , bắt đầu lẩm bẩm những chuyện cũ năm xưa.

Tên và thời gian đều lộn xộn, bà thậm chí còn kh nhớ là ai.

Chỉ nhớ một đứa cháu trai vô cùng yêu thương.

Khi A Ngôn của bà còn nhỏ, bà luôn ôm nó thật cẩn thận, mãi cũng kh đủ.

Lúc đó, A Ngôn ngoan ngoãn hiểu chuyện thân thiết với bà.

Sẽ quỳ lạy ở miếu Thiên Hậu, cầu xin Thiên Hậu phù hộ bà khỏe mạnh.

Sẽ khóc lóc trốn vào lòng bà khi gặp khó khăn trong học tập.

Sẽ cười đọc báo cho bà nghe khi bà tuổi già mắt kém.

Đó là đứa cháu mà bà đã yêu thương gần 30 năm.

thừa kế mà bà đã tận tâm nuôi dưỡng, niềm tự hào của bà.

Thế nhưng sau này, bà đã làm gì cơ chứ?

Đón đứa cháu họ về Hoắc gia.

Liên tục trao quyền, để quản lý nhiều c ty con.

Ngầm chấp nhận việc chèn ép cháu ruột của .

Ban đầu bà chỉ muốn cháu ruột của nhận ra rằng, nó kh thừa kế duy nhất, muốn tạo cho nó cảm giác khủng hoảng, để nó phấn đấu vươn lên.

Thế nhưng, đứa cháu họ do chính tay bà nâng đỡ – Hoắc Gia Tích vong ân bội nghĩa lại là một kẻ tiểu nhân lòng lang dạ sói.

Khi dã tâm bị nuôi dưỡng từng chút một, kh ai cam tâm làm một bình thường.

Khi kẻ âm mưu đối đầu với thừa kế chính trực.

Ai tg ai thua, quả thực kh nghi ngờ.

Hoắc Gia Tích đã trộm con dấu c ty của bà, bán đổ bán tháo bí mật của c ty, liên kết với ba cổ đ của c ty để làm suy yếu thừa kế mà bà từng tự hào, còn lên kế hoạch một vụ nổ và một vụ tai nạn xe hơi.

Bình xăng đột nhiên bốc cháy, chiếc xe lao thẳng về phía cầu vượt mà kh hề dấu hiệu báo trước.

Đứa cháu mà bà nâng niu từ nhỏ, Hoắc Đình Ngôn của bà – khi được cứu ra toàn thân đẫm máu, đầu bị va đập nghiêm trọng, suýt chút nữa mất một chân.

"Kế hoạch cá trê" của bà cuối cùng lại biến thành một lưỡi kiếm sắc bén, đ.â.m một nhát thật đau vào đứa cháu mà bà yêu thương nhất.

Bà hối hận .

Cho đến tận hôm nay, bà lại một lần nữa nếm trải mùi vị của sự hối hận.

Thế nhưng cháu trai của bà, đã hoàn toàn bị bà đẩy ra xa.

Thì ra tình thân, cũng sẽ duyên phận dang dở.

Cả đời này của nó, sẽ kh bao giờ tin tưởng bà nữa, cũng sẽ kh bao giờ tha thứ cho bà nữa.

(Toàn văn hoàn.)


Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...