Anh Yêu Nghĩ Nhiều Rồi
Chương 1:
vẫn còn đang nghe Vi Vi lải nhải thì não đã tự động lọc ra được tin quan trọng :
“ mày hôm nay xuống bếp nấu ăn?! Tao sang ké bữa được kh?!”
Vi Vi trả lời đúng một dấu chấm: “……”
Bí mật tám chuyện thì quý, nhưng đồ ăn ngon thì quý hơn.
lập tức thay quần áo, gõ cửa nhà Vi Vi ở sát vách.
mở cửa là trai cô Hứa Tri Hành.
Khác với mọi khi luôn bảnh bao trong vest, hôm nay mặc đồ ở nhà, tr thoải mái hơn hẳn.
Nhưng ánh mắt thì lại chẳng thoải mái chút nào.
Trong đôi mắt phủ một tầng sương mờ, khiến đứng hình, tim hơi run.
Cả hai cứ đứng thế, kh ai lên tiếng.
cũng kh biết nên rút lui hay tiếp tục đứng đó.
Vi Vi ló đầu ra từ sau lưng trai, đẩy mạnh sang bên nói:
“ kh cho bạn em vào nhà?”
Cô nắm tay kéo vào phòng ăn, vừa vừa thì thầm tám chuyện:
“ tớ kỳ cục lắm nha, như thất tình vậy á…”
nghe nhưng chẳng vô đầu m.
Chỉ còn ấn tượng ánh mắt Vi Hành đượm buồn và xa xăm.
quay đầu lại.
vẫn đứng ngay đó, giữ nguyên tư thế bị đẩy ra.
Gió thổi lùa qua khe cửa chưa đóng, làm tóc và áo khẽ lay động.
Kh hiểu … tr chút đáng thương.
giật quay lại, quay sang nói nhỏ với Vi Vi:
“ mày vẻ bị đả kích thật. Tr ngơ ngác như kiểu... mất hồn .”
nhưng nh chóng bị m món ăn trên bàn hấp dẫn.
Tay cầm chén, tự xới cơm, vừa kể khổ với Vi Vi:
“Vì chụp bộ ảnh váy cưới đó mà m hôm nay tao nhịn đói đến nỗi eo nhỏ luôn nè…”
Vi Vi lập tức nhào tới, ôm eo mà hú lên:
“Trời ơi, eo mày nhỏ thiệt đó, ghê thiệt!”
Vừa dứt lời…
Từ phía bếp chợt vang lên một tiếng “choang” chói tai.
Cả hai đứa cùng quay lại .
Thì th Vi Hành vừa đánh rơi bát c.
Nước c tràn ra bàn, nhỏ tong tỏng xuống sàn, bẩn cả một mảng.
đang .
Ánh mắt rũ xuống, hàng mi dài khẽ động, tầm mắt dừng đúng… vào eo .
Cái đó… rõ ràng là sức nặng.
Tự dưng tim khựng lại.
nh chóng dời mắt , rút khăn gi lau bàn.
nói, giọng nhàn nhạt nhưng đầy lạnh lẽo:
“Chỉ vì để chụp m tấm ảnh thôi mà cũng ép đến mức đó. chụp cùng em kh biết xót à?”
cosplay váy cưới với bạn cùng chụp, tất cả chỉ để bức hình đẹp hơn thôi.
Cô đâu cần xót xa gì cho ?
Vi Vi cười khúc khích, thay đáp lại:
“ thì biết gì chứ~”
kh nói gì thêm, tới l lại chén trong tay , xới thêm một muỗng cơm đầy đặt xuống trước mặt .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ánh mắt thoáng chút dịu dàng:
“Ăn nhiều chút.”
Tim hơi lay động, kh nói được gì.
Chỉ ngoan ngoãn nghe lời… và bắt đầu ăn.
Mà đã ăn là như mất khống chế.
Cứ thế cắm cúi, ăn quên cả trời đất.
Cuối cùng… ăn đến no quá, kh kìm nổi, nôn luôn.
ôm khăn gi, cúi rạp , toàn thân cứng đờ, chỉ muốn c.h.ế.t vì xấu hổ.
ngồi xổm xuống, giọng nói nhẹ nhiều:
“Em kh chứ?”
mím môi, ánh mắt đảo loạn.
Giờ nói được?
Bảo là trước khi qua đây, vừa ăn hết một gói mì siêu cay.
Xong lại bị múc cho một chén cơm to tổ chảng…
Giờ nôn ra là vì... no quá.
Quá xấu hổ để mà nói ra.
còn đang rối rắm kh biết trả lời thế nào thì Vi Hành đã nhẹ nhàng đưa tay xoa xoa đầu :
“Kh muốn nói cũng kh . Nhưng nếu cơ thể khó chịu thì viện liền đ nhé. Còn chuyện gì kh dám nói với ba mẹ thì thể nói với trai.”
Giọng nhẹ, dịu.
Như thể sợ bị dọa sợ.
Kh hiểu , bầu kh khí bỗng trầm xuống.
Hay là do vừa mới nôn xong, mà tim lại đập loạn nhịp …
Sau vụ nôn mửa ở nhà Vi Vi, ủ rũ lê bước về nhà.
Những chuyện vừa xảy ra kh ngừng tua lại trong đầu :
Lúc của Tri Vi làm đổ c, ánh mắt rơi vào eo …
Lúc nôn mửa thảm hại, đầu tiên cúi xuống hỏi han lại chính là .
tưởng thể giữ vững lý trí, nhưng chỉ cần chạm mắt với , lại kh kìm được mà xao động.
Điện thoại “ting” một tiếng.
Tin n từ Vi Vi.
[Tiểu Th, tao th tao hình như còn buồn hơn đó.]
[Ảnh ngồi im trên sofa, ôm ện thoại, im ru kh nói gì luôn.]
[Tao lén vòng ra sau lưng ảnh, th ảnh đang search]
[Làm để cướp sắp kết hôn.]
[ thích kh được đối xử tốt thì làm gì.]
[Cách chăm sóc thể đang mang thai.]
ngẩn vài giây mới tiêu hóa được m dòng tin kia.
Một mặt th tội nghiệp cô gái kia, cô chắc hẳn cũng kh dễ dàng gì.
Mặt khác lại th bản thân thật vô dụng, ta đã tính tới chuyện giành vợ khác, còn thì chỉ cần thôi đã tim đập loạn .
Trong tim như bị nhét đầy b ẩm, tình cảm kh dám nói ra, lại bị quá khứ kéo giật ngược về...
Lúc còn học, Vi Vi thường nài nỉ trai dạy kèm cả hai đứa ôn thi, miệng thì gọi đó là “tận dụng trí tuệ siêu phàm của hai”.
Nhưng học được vài buổi, càng lúc càng nghiêm khắc, Vi Vi thì bắt đầu viện đủ lý do để trốn học thêm.
Cuối cùng, chỉ còn và ngồi học cùng nhau.
lật sách tài liệu dày cộm, chăm chú chọn bài tập cho .
thì chán muốn chết, ánh mắt vô thức lướt qua một tấm ảnh polaroid đặt trên bàn.
Trong ảnh là một cô gái đang gục đầu ngủ trên bàn, tóc dài che gần hết khuôn mặt, trên cô khoác một chiếc áo khoác nam quen thuộc chính là cái hay mặc.
Chưa có bình luận nào cho chương này.