Ba Mẹ Không Xem Tôi Ra Gì Nhưng Lại Vô Cùng Yêu Thương Em Gái Tôi
Chương 1: 1
Mẹ tròn sáu mươi tuổi, bận rộn suốt ba ngày liền, còn đích thân mua tặng bà một đôi vòng tay vàng trị giá sáu vạn tệ.
Đến lúc nâng ly chúc thọ trong bữa tiệc, vừa mới cầm ly rượu lên, mẹ đột nhiên mở miệng nói:
“Tiểu Cầm, con vẫn kh khéo léo bằng em gái con.”
“Mẹ đã nói với con bao nhiêu lần ? Làm giỏi kh bằng nói hay!”
“Con lại , suốt ngày chỉ biết cúi đầu làm việc, kh học em con, nói vài câu ngọt ngào, dỗ dành ba mẹ một chút?”
sững , ly rượu trong tay khựng lại giữa kh trung, kh thể nào nâng lên chúc tiếp được nữa.
Th sắc mặt kh ổn, em gái – Từ Bảo Châu – vội vàng đứng dậy hòa giải:
“Thôi mà chị, hôm nay là sinh nhật sáu mươi tuổi của mẹ, ngày vui như vậy, chị cúi đầu xin lỗi mẹ một câu .”
“Chị cũng thật là, mẹ đã nói bao nhiêu lần , sinh nhật chỉ cần cả nhà ăn với nhau một bữa là được, đừng lãng phí quá, chính chị cứ khăng khăng đòi tổ chức tiệc linh đình, tốn tiền xong lại trách mẹ kh cảm kích…”
À thì ra, chỉ cần nói vài câu ngọt ngào, đưa ba mẹ siêu thị dạo chơi, quẹt thẻ của mua đồ cho họ, như thế đã gọi là hiếu thảo?
Còn – đứa con gái cả vụng về ăn nói – bỏ tiền bỏ sức, đứng ra lo liệu tiệc mừng thọ sáu mươi tuổi cho mẹ, chỉ vì lúc bận rộn nhất kh ngồi xuống trò chuyện với bà, liền trở thành đứa con bất hiếu?
Nếu đã như vậy, được thôi!
Từ hôm nay trở , cũng sẽ làm một đứa con chỉ hiếu thảo ngoài miệng vậy.
đặt ly rượu xuống, xoay nắm tay con gái rời khỏi bữa tiệc.
Ngồi trên taxi, mở ện thoại, hủy liên kết thẻ phụ, đồng thời hủy luôn chế độ tự động th toán tiền ện, nước và gas ở nhà ba mẹ.
Sau đó, đưa con gái quay về nhà chồng, nơi cách đây cả nghìn dặm.
1
Từ lúc hạ quyết tâm rời đến khi ngồi lên chuyến tàu khu vực về nhà chồng, chưa đầy ba tiếng đồng hồ.
Hộ khẩu và hồ sơ học tập của con gái vốn dĩ đã ở bên nhà chồng, hai năm nay nếu kh vì muốn chăm sóc ba mẹ, cũng sẽ kh đưa con về quê học, mỗi năm còn tốn thêm một vạn tệ phí học nhờ.
Những năm qua, tự hỏi đã làm tròn trách nhiệm phụng dưỡng ba mẹ hay chưa.
viết tiểu thuyết, mỗi tháng nhuận b.út kiếm được năm sáu vạn tệ, ngoài một vạn tệ giữ lại để trả tiền thuê nhà và sinh hoạt phí cho hai mẹ con, số tiền còn lại gần như đều chi cho ba mẹ.
Thế nhưng sự tận tâm tận lực của đổi lại được ều gì?
Đổi lại chỉ là một câu hờ hững của mẹ: “Làm giỏi kh bằng nói hay.”
Nếu ba mẹ đã cho rằng vài lời ngọt ngào giả tạo của em gái khiến họ vui hơn m vạn tệ tiền phụng dưỡng đưa đều đặn mỗi tháng,
Vậy thì từ hôm nay, cũng sẽ học theo em gái, làm một đứa con chỉ biết hiếu thảo bằng lời nói.
2
Tàu vừa rời ga chưa đến mười phút, ện thoại của em gái đã gọi tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ba-me-khong-xem-toi-ra-gi-nhung-lai-vo-cung-yeu-thuong-em-gai-toi/1.html.]
Vừa bắt máy, giọng nó đã đầy sốt ruột:
“Chị đâu ? Tiệc sắp tan , họ hàng cũng chuẩn bị về, chị mau quay lại th toán !”
thong thả đáp: “Chị nghĩ , chắc kh quay lại nữa đâu, em nói đúng mà, hôm nay là sinh nhật sáu mươi tuổi của mẹ, mẹ vui mới là quan trọng nhất, mẹ kh muốn th chị, chị kh về mới là hiếu thảo nhất, chẳng ?”
Em cuống lên: “Từ Tiểu Cầm! Chị kh về thì hóa đơn ba vạn tệ còn lại của khách sạn tính ?”
Khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh, chậm rãi nói:
“Lúc bàn chuyện tổ chức tiệc, mẹ chẳng đã nói ? Bà kh chiếm tiện nghi của chúng ta, tiền làm tiệc sẽ l từ tiền mừng thu được.”
“Hôm nay tiền mừng chắc c kh chỉ ba vạn tệ, em l đó th toán phần còn lại .”
Em bật thốt: “ được? Hơn ba vạn tiền mừng đó mẹ đã hứa cho em trả tiền vay mua nhà …”
“Đó là chuyện của hai , còn tiền tiệc, chị đã ứng trước ba vạn , ba vạn còn lại vốn dĩ nên là em trả.”
“Mẹ chẳng luôn khen em hiếu thảo nhất ? Cái gọi là hiếu thảo của em kh lẽ chỉ là nói bằng miệng thôi à?”
Em nghẹn lại, giọng ệu lại pha chút đắc ý: “Chị kh thật sự giận đ chứ? Em biết từ nhỏ miệng em ngọt, ba mẹ đều thích em, nhưng chị cũng đâu thể vì chút chuyện nhỏ mà mặc kệ sinh nhật sáu mươi tuổi của mẹ?”
“Chị vốn đã vụng về, kh biết dỗ ta, nếu ngay cả chuyện bỏ tiền bỏ sức cũng làm kh xong, chị bảo ba mẹ thể thích chị được?”
im lặng một giây, bật cười: “Từ Bảo Châu, em nói đúng lắm, chị đúng là nên học tập em thật tốt, làm một đứa con hiếu thảo miệng lưỡi ngọt ngào.”
Nói xong, cúp máy, mở nhóm gia đình và tag ba mẹ.
3
“Ba, mẹ, bên nhà chồng đột nhiên việc, con về trước.”
“Mẹ, con nghĩ kỹ , trước đây do tính con bướng bỉnh, rõ ràng mẹ đã nói nhiều lần tiệc mừng thọ con sắp xếp kh vừa ý mẹ, vậy mà con vẫn cố chấp tự làm, khiến sinh nhật sáu mươi tuổi của mẹ cũng kh được vui trọn vẹn.”
“Con đã nói với em , hôm nay mẹ vui mới là quan trọng nhất, phần sau của bữa tiệc cứ để Bảo Châu tự tay lo liệu cho mẹ, em làm việc từ trước đến giờ đều hợp ý ba mẹ, chỉ cần mẹ vui, con kh mặt cũng kh …”
Những lời này hợp tình hợp lý, dựng lên hình ảnh một đứa con gái dù chịu ấm ức vẫn nghĩ cho ba mẹ trước mặt họ hàng.
Ba mẹ nghe xong im lặng hồi lâu, trong nhóm gia đình mới vang lên giọng mẹ đầy hờn dỗi:
“Con kh ở đó càng tốt! Mẹ đã nói , em con nói năng làm việc đều tình lý hơn con, giao tiệc cho nó, ba mẹ còn vui hơn…”
thầm cười chua chát.
Cái gọi là “ tình lý” trong mắt mẹ, chính là những dịp lễ tết em gái ăn mặc xinh đẹp, ngồi phòng khách đ.á.n.h bài, trò chuyện, xem tivi với họ hàng.
Còn – kẻ “kh biết ều” – chỉ biết chợ nấu nướng, một làm cơm cho hơn mười , đến khi xong việc bước ra thì trên bàn chỉ còn lại thức ăn thừa.
Mỗi lần đói đến hoa mắt, cố nhịn khó chịu ngồi xuống ăn vội chút cơm nguội c thừa, mẹ lại đứng bên cạnh càm ràm.
Kh chê món ăn kh hợp khẩu vị bà, thì mắng kh hiểu lễ nghĩa, nhà khách mà chẳng biết ra mời rượu họ hàng.
Nhưng nếu cũng ngồi yên trên bàn như em gái, cùng mọi uống rượu ăn uống, vậy cả bàn đầy ắp thức ăn kia ai sẽ nấu?
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.