Bà Mối Của Chúng Ta Là Diana
Chương 2:
Hôm nay là cái ngày đáng nguyền rủa nhất trong cuộc đời . thề, kh muốn bắt đầu câu chuyện bằng cái câu khô khan chẳng liên quan thế này đâu. Nhưng ai biết được, nghĩ ra mỗi cách mở đầu thế thôi. Nối tiếp cái câu “chẳng liên quan nhưng vẫn liên quan” ở trên, con em gái “bà dì” đến thăm. Mẹ nó chứ, đã nhắc nó bao nhiêu lần là nó chuẩn bị đầy đủ mỗi tháng mà nó kh nghe, cứ phẩy tay nói rằng “đã đến ngày đâu, kh cần lo.” Đ, ai bảo lo xa là cái tội đâu. Bây giờ mới há mồm ra chưa? Bảo , đường đường là một thằng con trai chuẩn men mua cái đó cho nó à? Mơ em gái ạ!
vốn tưởng thế, sẽ tưởng thế. nghĩ là nó sẽ ỉm mà tự giải quyết, ai dè…
C.h.ế.t tiệt, con nhỏ đáng ghét, nó lại bày cái trò đó ra. Nó dám gọi ện về ca cẩm với mẹ . Đáng c.h.ế.t! Kết quả à? cũng kh muốn thế đâu nhưng ai bảo mẹ thương nó một cách quá đà như thế chứ? Cái quái gì mà hai em kh ở nhà thì làm biết chăm sóc em chứ? thật muốn đá nó về nhà cho .
Còn nhớ một ngày nào đ, trời mưa như trút nước, sấm chớp giật đùng đùng, quyết tâm dứt áo ra . Nói thế chứ thực ra cũng chỉ là dọn ra ngoài ở thôi. Một tuần sau, caí lúc mà mặt trời chưa leo quá tầng thứ 10 của tòa nhà cái căn hộ đang ở , th con em gái xinh xắn đáng yêu ( theo lời truyền miệng của mọi về nó) đang đứng trước cửa nhà , tay xách đủ thứ vali lớn bé cùng với một câu phán quyết:” trai, từ nay em sẽ ở nhà .” cứ nghĩ là nó ở lại m hôm chán sẽ về. Ai mà biết được, nó lại quyết tâm cắm rễ ở nhà thế này chứ? đã nói là ghét m thứ phiền phức chưa nhỉ? Chưa nói à? Giờ thì nói đ!
Nói tóm lại là hiện giờ, trong mắt khác thế nào kh biết nhưng trong trí tưởng tượng của , đang như thằng b**n th** đứng trước quầy bán băng vệ sinh, một tay chọn đồ, một tay áp cái ện thoại lên tai:
- Gì? Diana à? cánh? Mẹ nó, cánh là cái mẹ gì? Cô giỏi cô đến mua .
Thế đ, nhưng nghĩ trong mắt khác nó cũng chẳng khá khẩm hơn gì đâu. Bây giờ, m th cảm tạ mẹ vì đã sinh ra là con trai, ít nhất kh tốn thời gian đứng ngắm cái nhãn hiệu băng vệ sinh.
Đã thế, mua một gói thôi thì còn đỡ, con nhóc đó còn nói rằng tiện thể ra ngoài mua nhiều nhiều chút để nó dùng dần. muốn c.h.ử.i lắm đ. Cái bản mặt này, , mặt này, rõ ràng là một thằng hội trưởng hội học sinh trường đại học A d tiếng lẫy lừng, làm mưa làm gió trên trường thì giờ lại đóng vai thằng b**n th** chọn đồ dùng cá nhân cho con gái.
ném cái bao màu hồng hồng vào giỏ hàng, tiện thêm vài bao nữa nh chân ra quầy th toán, mong muốn rời xa chỗ này càng sớm càng tốt. Đặt đám đồ vừa chọn được lên bàn, chờ đến lượt. Ở quầy th toán, kh là một em xinh tươi trẻ trung như tưởng mà là một thằng “đầu óc ngu si, tứ chi phát triển”. Được , đúng là hơi vơ đũa cả nắm, chỉ tứ chi phát triển thôi, cao hơn hẳn một cái đầu cơ mà, còn đầu óc… chịu, cũng chẳng hơi sức đâu đoán xem trong đầu chưa bộ não của nhà bác học thiên tài hay toàn bã đậu.
Cuối cùng cũng đến lượt, đến, đặt đám đồ đó lên bàn. ta đang cắm cúi ghi chép gì đó, đống hàng ngẩng lên kh chớp mắt. trừng mắt lại. cái rắm gì? Chưa bao giờ th đàn mua b.ăn.g v.ệ si.nh ?
Đáp lại cái trừng mắt của , chỉ cười khẽ tiếp tực c việc. Bỏ đám đồ đó vào túi, khi đưa cho , sau cái câu th báo giá tiền còn nghe nói:
- Kh mua ban đêm à? Chống tràn hiệu quả đ.
bực giật phắt lại túi đồ, đập lên bàn m tờ tiền trả bước ra khỏi quán. Mẹ nó, chống chống cái khỉ khô, nhà ngươi mới tràn, cả nhà ngươi tràn. Đồ b**n th**, đồ vô sỉ. Ông đây thề kh bao giờ gặp nữa, thề kh bao giờ mua cái thứ đồ dùng cái nhân của phụ nữ này nữa!!!!!!!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/ba-moi-cua-chung-ta-la-diana/chuong-2.html.]
Về đến nhà, th con em đang ngồi c.ắ.n xoài, mặt tỉnh bơ. Nó hỏi:
- , đồ của em đâu?
quăng túi đó cho nó, quay vào phòng đóng sập cửa lại, biểu thị việc:”Ông đây đang bực , cấm làm phiền.”
…………..
Trước đến giờ, chưa bao giờ tin việc duyên trời định hay cái gì đó. luôn nghĩ, số phận là do nắm bắt, kh ai thể ều khiển được. Nhưng mà, hình như quên mất, trời đáng c.h.ế.t đó thể ều khiển những thứ xung qu hòng tác động vào số phận của . Như lúc này đây, muốn trèo lên trời hỏi ý xem rốt cuộc ổng rảnh rỗi đến nhường nào?
- Xin chào mọi , là giảng viên mới. Tên Hứa Vĩ, 24 tuổi, từ nay sẽ phụ trách lớp này.
Kh sai đâu, cái tên b**n th**, vô sỉ, “đầu óc ngu si, tứ chi phát triển” ở cửa hàng đó đột nhiên lại biến thành giảng viên đại học của thế này? Duyên duyên cái con khỉ gì? Nghiệt duyên thì đúng hơn. Amen, mong là ta kh nhớ là ai. Chuyện một hội trưởng hội học sinh hào hoa phong nhã mua b.ăn.g v.ệ si.nh bị đồn ra ngoài thì làm mà sống nổi?
- Lớp này ai là lớp trưởng? – ta bảng d sách lớp hỏi.
- Em ạ. – kh muốn đứng lên ra mặt một chút nào đâu. Thật đ. -_-
th , ta ngẩn ra một chút. Sau đó, nhếch môi tạo thành một nụ cười hết sức lưu m:
- Ồ, bạn học, xem ra chúng ta duyên với nhau thật
đã nói đó là nghiệt duyên mà. Đã là nghiệt duyên thì cũng chẳng muốn dính dáng đâu. = =####
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.