Bà Nội Cay Nghiệt
Chương 1:
ngồi ghế sau chiếc ô tô, ra ngoài cửa sổ. Khung cảnh thành phố dần lùi lại, nhường chỗ cho những cánh đồng, con đường đất và mái nhà ngói cũ kỹ. Về quê nội. Nghỉ lễ.
Kh khí trong xe khá im lặng. Mẹ, ngồi ghế trước, thỉnh thoảng lại liếc bố với vẻ gì đó lo lắng. Bố tập trung lái xe, nhưng khóe miệng hơi mím lại, tr cũng kh được thoải mái cho lắm. để ý th lướt ện thoại nh, như sợ ai đó th, lại cất vào túi quần một cách vội vàng. Chiếc ện thoại đó kh cái dùng hàng ngày. "Lạ thật." nghĩ thầm.
Chiếc xe dừng trước một căn nhà cấp bốn quen thuộc. Sân vườn rộng nhưng cây cối vẻ hơi xác xơ, kh được chăm sóc cẩn thận như vườn nhà bà ngoại. Bà Nội đã đứng chờ sẵn ở cổng. Vừa th xe, bà nở nụ cười. Một nụ cười niềm nở, nhưng đôi mắt lại kh hề cười, mà dừng lại trên mẹ lâu hơn một chút, ánh mắt sắc như d.a.o cạo lướt từ đầu đến chân.
Vừa vào nhà, tiếng chào hỏi vang lên rộn rã. Các bác dâu, chú, cô cùng con cái họ đã mặt đ đủ. Mẹ sau bố, nụ cười trên môi hơi gượng gạo. cạnh mẹ. Vừa th mẹ, các bác dâu, đặc biệt là bác Mai và bác Đào, vốn là "loa phát th" của cái nhà này, liền dừng câu chuyện đang rôm rả lại, mẹ bằng ánh mắt soi mói, lại thì thầm to nhỏ với nhau, thỉnh thoảng lại đưa mắt về phía mẹ , khóe môi nhếch lên đầy ẩn ý.
Ngồi vào bàn uống nước, Bà Nội bắt đầu màn diễn thuyết quen thuộc.
- Giờ các cô, các chị cứ thảnh thơi nhỉ. Sướng thật. chồng nuôi hết. Chả bù cho ngày xưa chúng ... Phụ nữ là biết quán xuyến cửa nhà, chăm sóc chồng con. Chứ cứ chơi kh ngồi , ăn bám chồng thì còn ra thể thống gì?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Bà nói liếc thẳng về phía mẹ , giọng ệu nhấn nhá đầy mỉa mai.
Mẹ chỉ cười nhẹ. Một nụ cười khẽ, kh đáp lại. Bố ngồi cạnh, như kh nghe th gì, cúi gằm mặt xuống ly nước trà. Ông kh nói nửa lời nào để bênh vực mẹ. Th cảnh đó, cảm giác một dòng nóng chạy dọc sống lưng. Tức giận. Nhưng cố nén lại, siết chặt bàn tay dưới gầm bàn, móng tay gần như đ.â.m vào da thịt.
Bầu kh khí trong nhà càng lúc càng ngột ngạt. Bà Nội dường như th đã nhắc nhở mẹ đủ, liền quay sang bố, giọng đổi hẳn sang tự hào.
- Thằng Hùng nhà này giỏi thật. Lương tháng bao nhiêu đ con? C chức nhà nước, ổn định, đàng hoàng. Giờ kiếm đâu ra như nó chứ!
Bà thao thao bất tuyệt về c việc của bố, về việc nuôi cả nhà, như thể mẹ chỉ là một gánh nặng vô hình. Bà hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện của mẹ, đang ngồi ngay cạnh , im lặng chịu đựng.
Tiếng dạ vâng, hùa theo của các bác, các chú càng khiến khó chịu. Bữa cơm trưa sắp bắt đầu. Từ dưới bếp vọng lên tiếng xoong nồi loảng xoảng. Bà Nội qu một lượt, ánh mắt dừng lại ở mẹ .
- Thu Hoài này! Cô xuống dưới bếp xem các cô chú chuẩn bị xong chưa. Xem còn thiếu gì thì phụ giúp nhé.
Chưa có bình luận nào cho chương này.