Bà Nội Không Về Nữa
Chương 7: Trở về cội nguồn
đứng khựng lại: “ ý gì?”
Viên cảnh sát cười nhẹ: “Đừng căng thẳng thế, dù thì hiện tại cũng kh nhiều bằng chứng.”
ta , dừng bước, châm một ếu thuốc, hút hai hơi dập tắt trong lòng bàn tay.
“Chỉ là chúng cũng kh ngốc như cô nghĩ đâu.”
ta giải thích: “Hàng ngày cô gọi cho một số cố định, chúng đã kiểm tra, IP ở gần đây.”
Th im lặng, ta lại chậm rãi thả ra một quả b.o.m lớn: “Cháu gái út nhà họ Trần là bạn cùng phòng của cô đúng kh.”
“Trong vòng bạn bè của cô ảnh chụp chung của cả ký túc xá, hai tr giống nhau.”
ta bỏ ếu thuốc đã dập vào túi, nhếch môi: “Trong mắt chúng , sơ hở của cô thực ra khá nhiều.”
nắm chặt chiếc túi ni l trong tay, móng tay cắm sâu vào da thịt. Cơn đau kh mang lại sự tỉnh táo, ngược lại còn khiến bộ não vốn đã rối bời của càng thêm hỗn loạn.
cắn chặt môi, mãi lâu sau mới thốt ra được: “ sẽ nói cho họ biết kh?”
Viên cảnh sát kh trả lời, mà lại hỏi một câu khác: “ thể hỏi cô một chút, tại cô lại giúp bà cô bỏ nhà ?”
Gió buổi tối bắt đầu lớn hơn.
đưa tay vén những sợi tóc bị gió thổi bay, khẽ trả lời: “ kh để bà bỏ nhà .”
“ là giúp bà,”
“Cứu rỗi chính bà.”
Cuộc đời bà , rốt cuộc là như thế nào?
Nghĩ kỹ lại, chỉ nhớ được tấm bạt nhựa che lỗ hổng trên trần bếp.
Dầu mỡ, nặng nề.
Rõ ràng chỉ đáng giá vài đồng, nhưng lại gánh vác trách nhiệm che mưa c gió.
Bà cũng vậy, dùng thân thể nhỏ bé của để chống đỡ sự cân bằng của gia đình này. cố chấp quái gở, con trai lạnh lùng, con dâu cay nghiệt chua ngoa, đứa cháu trai kh coi bà là , và cả một đứa cháu gái bám vào bà hút máu.
“Hình như mỗi gia đình đều một như thế này.”
Bà dường như một trái tim vô cùng mạnh mẽ, một trái tim biết nh chóng tự chữa lành. Bất kể chịu đựng tổn thương nào, bà đều nh chóng tự phục hồi.
Bà dường như kh cảm xúc riêng.
Giống như bò dê trong chuồng, gà chó ở góc tường, lặng lẽ, theo tuyến đường đã định, lặp lại cuộc sống thể th ểm kết thúc ngay từ đầu.
Lúc đầu, kh khái niệm “giải cứu”.
Bà là một hình ảnh thu nhỏ.
Mỗi nhà trong làng đều những tương tự.
thể họ kh yêu sạch sẽ như bà , kh yên tĩnh như bà , thậm chí kh bị tổn thương nhiều như bà .
Họ sống co ro, khép nép.
Nhưng cuộc sống thì kh bao giờ bình yên.
Bà ngày xưa luôn một câu để tự an ủi.
“Làm gì nhiều thù hận để mà nhớ, ăn cơm còn cắn thịt, dù gì cũng là một nhà.”
Thế nhưng bà đã quên, một miếng thịt bị cắn cắn lại lâu ngày cũng sẽ bị loét đến mức kh bao giờ lành được. Cho dù là miếng gỗ lót đế giày, hay sự vất vả ngày này qua ngày khác, hay mười lăm đồng đổi thành cá.
Ngày phát hiện ra sự bất thường của bà là khi bà bảo mang cho bà một chai Coca.
Đó là lần đầu tiên bà đưa ra yêu cầu với .
“Bà chưa uống bao giờ cả. Thằng Tiểu Long bảo đó là đồ trẻ uống, già uống vào sẽ nát ruột. Bà kh tin đâu. Bà tráng cái chai Coca nó uống , uống thử một ngụm, ngọt lắm!”
Ở đầu dây bên kia, bà cười đến mức mắt híp lại, tr như một bà hồ ly già nua nhưng vẫn còn tinh r. Nhưng chỉ th lòng xót xa.
xót xa.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
xin nghỉ phép về, mua cho bà nhiều.
Bà vui mừng sờ vào, kh biết uống từ đâu, cuối cùng dưới sự năn nỉ của , bà mới uống được vài ngụm.
“Phần còn lại bà để tối uống.”
Thế nhưng buổi tối, th chai Coca đó, đầy nguyên. Lòng hoảng loạn vô cùng.
tự an ủi, lẽ bà đã pha thêm nước! Coca pha nước thì kh ngon, đổ .
cầm chai Coca, như bị ma xui quỷ khiến mà đổ cho gà uống.
Kh lâu sau, con gà chế//t.
Khi bà tìm đến, đang ngồi xổm trước con gà, ngây phần Coca còn lại trong chai.
Bà bối rối, tiến tới lau nước mắt cho : “cháu gái đừng khóc, là lỗi của bà.”
Bà sai cái gì chứ? Bà kh hề sai.
Sai là .
Sai là !
nắm tay bà, nghĩ về cuộc đời bà, thẳng vào đôi mắt tĩnh lặng như chế//t, mở lời: “Bà ơi, trốn .”
kh biết lý do bà muốn chế//t.
Nhưng biết, làm thế nào để bà thể vui vẻ một chút.
Dù chỉ là một chút thôi.
chưa bao giờ th ánh lấp lánh như vậy trong mắt bà.
Cứ như thể bà kh là một già yếu, mà là một thiếu nữ mười m tuổi tràn đầy hy vọng.
Bà luống cuống tột độ: “Bà kh làm được, bà đã lớn tuổi thế này . Bà còn bố con, con, bà thể bỏ rơi các con được.”
ôm mặt bà, vào mắt bà: “Bà ơi, trốn . Con đã lớn .”
Bà cười theo bản năng, cười mãi, nụ cười biến thành nước mắt.
Bà khóc kín đáo, kh hề phát ra tiếng, chỉ những giọt nước mắt lớn lăn dài.
Nhưng đã nghe th.
Bà khóc sụp đổ.
Sự sụp đổ này đến từ những ều nhỏ nhặt tích tụ suốt m chục năm. Thầm lặng kh tiếng động, nhưng lại chấn động đến ếc tai.
“ kh hối hận.”
vào ánh mắt ngạc nhiên của viên cảnh sát, lặp lại lần nữa: “Nếu muốn bắt , cứ bắt . kh hối hận.”
Viên cảnh sát bật cười: “ bắt cô làm gì?”
ta đưa tay nhận l đồ trong tay : “Mục đích chúng đến đây là tìm . Bất kể nguyên nhân là gì, bà cô vẫn chưa được tìm th.”
ta : “Nếu thể, vẫn mong bà cô thể xuất hiện.”
ta, kinh ngạc trước sự nhạy bén của ta.
Đúng vậy, ban đầu kiên quyết yêu cầu báo cảnh sát, chỉ là để giúp bà tìm cách ly hôn với .
Nếu kh yếu tố bên ngoài, thà buộc chặt bà bên cạnh đến chế//t, chứ kh bao giờ chịu bu tay.
Yếu tố bên ngoài khó gặp được cái thích hợp.
trong làng sẽ kh giúp, họ hàng thì chỉ biết xoa dịu cho qua chuyện.
Quan th liêm khó xử chuyện nhà.
Vậy thì chỉ thể biến chuyện nhà thành chuyện lớn.
Vì vậy, đã lên kế hoạch cho cuộc “bỏ trốn” này.
Trước 50 vạn câu kéo, sau cảnh sát và dân làng làm chứng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.