Bà Nội Tôi Là Hot Girl
Chương 5:
Chiều hôm đó, kh hiểu ma xui quỷ khiến thế nào mà vẫn ngoan ngoãn dắt xe ra khỏi cổng.
Bà nội leo lên yên sau, tay cầm micro, mặt phấn son rực rỡ như chuẩn bị dự đám cưới tập thể. Cô Sáu lục túi xách móc ra cặp ống nhòm màu hồng, kẹp vô giữa hai túi nilon đựng bánh tráng.
thở dài não nề.
"Nội… nội chắc chưa? Nhà ta gắn camera đó."
Bà nội bĩu môi.
"Kệ nó. Tao rình chính nghĩa, chứ ăn trộm đâu."
Cô Sáu cười hí hí.
"Nhỡ đâu Hưng bước ra tay trong tay với bà nào thì vui nha."
liếc trời.
"Vui gì kh biết… con chỉ muốn về nhà ngủ thôi."
Mười lăm phút sau, chiếc xe cà tàng dừng trước cổng nhà Hưng.
Bà nội hất cằm, ra lệnh.
"Tắt máy. Ngồi im."
tắt máy, tim đập thình thịch.
Bà kéo khẩu trang đen che nửa mặt, giọng nhỏ như thì thầm.
"Cô Sáu, đưa ống nhòm đây."
Cô Sáu móc ống nhòm ra, dúi vô tay bà.
"Nhớ chỉnh độ nét nha."
Bà nội dí ống nhòm vô mắt, lom lom.
"Mày quay video ."
lắp bắp.
"Quay thiệt hả?"
"Thiệt. Lỡ ta giở trò đồi bại, còn bằng chứng tố cáo."
giơ ện thoại, tay run lẩy bẩy.
Đời con chưa bao giờ nhục thế này.
Năm phút trôi qua, kh động tĩnh gì ngoài tiếng mèo kêu phè phè.
Cô Sáu bắt đầu mất kiên nhẫn.
"Hay… bấm chu thử coi ai ra kh?"
Bà nội trừng mắt.
"Im! Bấm chu thì lộ hết kế hoạch."
Cô Sáu thở dài, chép miệng.
"Thì tui hỏi thăm sức khỏe thôi mà…"
Đúng lúc đó, một tiếng "bụp" vang lên giòn tan.
giật b.ắ.n , ngoái đầu .
Bánh xe sau xẹp lép.
lắp bắp, giọng run như sắp khóc.
"Nội… bánh xe bể …"
Bà nội há hốc miệng.
"Gì? Mày đùa tao hả?"
"Con đâu dám… nó xẹp thiệt !"
Cô Sáu chồm qua .
"Trời đất! Bể bánh thiệt!"
mếu máo.
"Giờ làm về?"
Bà nội tái mặt, quay phắt qua cô Sáu.
"Cô đem bơm hơi kh?"
" mỗi quạt gi thôi…"
Bà nội hít sâu, giọng đ lại.
"Kh . cứ rình tiếp. Xong kêu chú xe ôm dắt về."
muốn xỉu tại chỗ.
"Nội… nội kh th nhục hả?"
"Nhục cái gì? Chính nghĩa mà!"
Mười phút sau, Hưng xuất hiện ở sân, mặc cái áo thun vàng chóe và quần sọt ngắn.
Bà nội giơ ống nhòm, mắt sáng rỡ.
"Kìa! Tra nam kìa!"
lia camera, miệng lắp bắp.
"Ổng… ổng chỉ đang tưới cây thôi mà…"
Cô Sáu liếc .
"Ờ… th ổng trồng toàn hoa dâm bụt kh à."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Bà nội nghiêm giọng.
"Đó là ngụy trang. Đàn lừa tình thường thích tỏ ra hiền lành."
Ông Hưng tưới cây xong, quay lưng vô nhà.
Cô Sáu huých bà nội.
"Hay… chạy lại hỏi thẳng?"
Bà nội gằn giọng.
"Chưa được. Tao còn chưa livestream kêu gọi dân mạng."
lắp bắp.
"Nội… con xin về trước sửa xe được kh?"
"Kh! Mày quay toàn bộ."
Đúng lúc đó, một chiếc xe ô tô màu trắng từ đâu chạy tới, đậu ngay trước cổng Hưng.
Bà nội nín thở.
"Coi kìa! Coi kìa!"
Cửa xe mở ra, một bà cô mặc váy hoa bước xuống, tay xách giỏ trái cây.
Cô Sáu hít mạnh.
"Trời đất… chắc bồ nhí!"
Bà nội run giọng.
"Quay! Quay lẹ!"
lia camera, tay ướt mồ hôi.
Ông Hưng bước ra, th bà cô kia thì cười rạng rỡ.
"Cô Hai tới hả?"
Bà cô bẽn lẽn gật đầu.
"Tui đem ít xoài tặng ."
Bà nội giận tím mặt.
"Th chưa! Đem xoài nữa! Rõ ràng gian tình!"
thì thầm.
"Nội… chắc bả chỉ là bạn hàng xóm thôi…"
"Im! Bạn bè gì mà mặt đỏ như gấc vậy!"
Bỗng Hưng ngoái đầu ra cổng.
hoảng hốt.
"Ổng th kìa!"
Bà nội hét lên.
"Chạy!"
Cô Sáu ôm giỏ bánh tráng phóng xuống xe.
"Chạy gì? Xe bể bánh !"
Bà nội quay sang , giọng khẩn thiết.
"Dắt xe chạy mau!"
lết xuống, mồ hôi đầm đìa.
"Bể bánh chạy nổi!"
Ông Hưng từ sân tiến ra, tay chống h.
"Bà Hai… bà rình tui hả?"
Bà nội giơ micro lên, giọng rung rung.
"Ông đừng chối! Bồ nhí của kìa!"
Ông Hưng bà cô váy hoa, ngớ ra.
"Ủa… đây là chị họ tui ở quê lên…"
xụi lơ, muốn độn thổ.
Bà nội đứng c.h.ế.t trân vài giây, mặt đỏ bừng.
"Chị… chị họ hả?"
"Ừa… chị tui thiệt mà…"
Cô Sáu quay qua , thì thầm.
"Chết … quê quá…"
lí nhí.
"Con… con dắt xe về nha…"
Ông Hưng thở dài, giọng mệt mỏi.
"Để tui kêu thợ vá xe giùm… m bà làm ơn đừng livestream nữa được kh…"
Bà nội nắm chặt micro, lẩm bẩm.
"Tao… tao chỉ muốn tìm c lý…"
ba lớn, trong lòng dâng lên một nỗi xấu hổ khó tả.
Trời ơi, con chỉ muốn về nhà… làm ơn tha cho con …
Chưa có bình luận nào cho chương này.