Bà Nội Tôi Nghe Không Hiểu Tiếng Người
Chương 4:
tốt bụng giải thích:
“Bà bỏ phao vào túi bút Tề Phi, hại em bị ghi nhận là gian lận, kh được vào đại học.”
tưởng ba sẽ nổi ên.
Nhưng chỉ trầm tư, châm ếu thuốc:
“Chuyện nhỏ. Bà mày đâu cố ý.”
Tề Phi định phản bác thì ba nói tiếp:
“Ba vừa ký được vụ lớn, lát nữa chủ đến nhà ăn. Tương lai con theo ba kế nghiệp là được.”
“Con gái cuối cùng cũng là của ta, mọi thứ của ba là của con.”
Tề Phi choáng váng trước miếng bánh từ trời rơi xuống, vừa vui vừa buồn, méo mặt.
bật cười. Ba liếc một cái, vội nói:
“Ba, con vui thay cho ba mà.”
“Ba với Phi Phi ăn thịt, con uống chút c cũng được.”
“Bà nội là bảo vật của nhà , hiểu biết rộng. Mẹ thì nhỏ nhen, vụ tiếp khách này nhất định để bà lo.”
ra hiệu cho mẹ đừng lên tiếng.
Trước đây mỗi lần ba tiếp khách, mẹ đều làm bàn ăn lớn mà chẳng ai cảm ơn.
Lần này tốt nhất đừng dính vào.
Ba suy nghĩ đưa ngay 10.000 tệ cho bà:
“Mẹ, nhất định lo chu đáo. Nhớ mua thịt bò thịt cừu ở nhà hàng Hồi giáo, Lý tổng kh ăn thịt heo.”
Biết chuyện này, Tề Phi lại bắt đầu run vì kích động. Cứ như thể ta đã thành c t.ử nhà giàu . Ba cũng nghỉ làm, hai cha con suốt ngày ở nhà nói chuyện trên trời dưới đất, mơ mộng phát tài.
rót trà, đưa sang hỏi dò:
“Ba, chủ Lý thể giúp nhà kiếm bao nhiêu tiền ạ?”
Ông ta bặm môi khoe khoang:
“Ông chủ Lý là nhân vật gì, tụi mày biết kh? Bao nhiêu mời còn chẳng mời nổi. Chỉ ba Tề Chí Quốc mới bản lĩnh này.”
“Con học đại học ra cũng chỉ làm thuê thôi. Phi Phi theo ba thừa kế sự nghiệp là được .”
Ba con họ chìm trong giấc mơ phát tài, nhưng biết chắc bà nội kiểu gì cũng sẽ làm hỏng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ba-noi-toi-nghe-khong-hieu-tieng-nguoi/chuong-4.html.]
Bà nội, xin bà đừng làm làm cháu như thất vọng.
Hôm chủ Lý đến, ba nịnh nọt liên tục. Uống xong trà, bảo gọi bà nội mang đồ ăn lên. Bà bưng vài món dân dã bước ra. Ba th là biến sắc, kéo bà ra góc nhỏ:
“Con đưa mẹ một vạn mua đồ ngon hơn cơ mà!”
Nhưng chủ Lý hoàn toàn kh để ý, ăn đến miệng chảy dầu, còn khen:
“Bác gái, tay nghề của bác thật sự ngon. vị nhà.”
“Tề gia này, già là bảo bối đó.”
nhớ đến thứ th trong bếp… hy vọng lát nữa ta còn khen nổi.
Th chủ Lý hài lòng, sắc mặt ba từ âm chuyển thành dương, lập tức dựng hình ‘hiếu tử’:
“ Lý, nói thật chứ, con mà, sống cũng vì bữa cơm nhà thôi mà.”
Hai nâng ly qua lại, chuyện làm ăn sắp thành.
giục bà nội mang món cuối:
“Thịt heo kho miến đây!”
Ba và chủ Lý món cuối lập tức tái mét. Bà nội còn hào hứng giới thiệu:
“Chí Quốc, mẹ băm thịt heo thật nhuyễn. M món trước các con ăn mà kh nhận ra đúng kh? mùi thịt mà kh vị thịt!”
Ông chủ Lý nghe được nửa câu đã chạy thẳng vào nhà vệ sinh móc họng. Vừa ra, ta ngang bếp thì th cái đầu heo to trừng mắt .
Ông lao vào móc tiếp, quay bỏ . Ba muốn đuổi theo giữ lại thì bị vệ sĩ đ.á.n.h cho tím mặt.
Về đến nhà, ba đập nồi chén loảng xoảng, vẫn chưa hả, chỉ vào bà nội:
“Mẹ kh hiểu tiếng à? bảo mua bò với cừu cơ mà!”
Ba tức đến muốn nhảy dựng lên.
“ nói bò với cừu! Mẹ bị vậy? mời chủ Lý hai tháng trời mới chịu đến. Bao nhiêu quan hệ, bao nhiêu quà!”
“Ông ta mà giơ tay một cái là bóp c.h.ế.t !”
“Con trai mẹ bị mẹ hại thê t.h.ả.m như vậy mà mẹ vẫn kh hiểu à?”
“Phi Phi bị mẹ làm hỏng việc học, giờ mất cả việc, mẹ rốt cuộc hiểu lời chúng nói kh?!”
Bà nội vẫn đắm chìm trong thế giới riêng, ấm ức:
“ lại kh ăn? Đ là thịt heo quê mẹ xa mua đó. Mẹ băm nhỏ , chẳng ra, mà cũng kh mùi hôi.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.