Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bác Sĩ Lộ, Anh Tốt Nghiệp Rồi

Chương 3

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Xe dừng cổng bệnh viện .

nhíu mày.

nhầm chỗ .”

nhầm.”

Một tay cầm nạng , tay còn đỡ xuống xe.

“Chụp phim nữa . tự xem.”

im lặng theo làm thủ tục, lấy giấy tờ khoa chẩn đoán hình ảnh.

Khi , thấy Lộ Chiêu Viễn .

Y tá :

bác sĩ Lộ nhận điện thoại vội vàng mất. bảo lát nữa sẽ tới đón cô.”

Bầu trời tối sầm xuống hề báo .

Chẳng bao lâu , mưa lớn đổ xuống.

nghĩ ngợi một chút nhắn tin cho :

“Trời mưa lái xe tiện. làm việc xong thì về thẳng nhà . Em tự bắt xe về.”

trả lời.

một bắt xe về nhà.

Lau nước đầu ngón tay dùng vân tay mở khóa.

“Tách.”

Cửa mở .

Tần Vũ đang mặc áo sơ mi Lộ Chiêu Viễn, trong phòng khách.

đầu cô quấn khăn tắm, hai má ửng hồng vì nóng.

Lộ Chiêu Viễn đang đưa máy sấy tóc cho cô .

Hai cùng lúc đầu về phía .

siết c.h.ặ.t cây nạng đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.

Trong khoảnh khắc , đầu óc trống rỗng.

Lộ Chiêu Viễn khựng .

mặt thoáng qua một tia hoảng loạn.

bước về phía một bước.

vội vàng lùi , suýt nữa ngã xuống.

lập tức dám tiến thêm.

“Tiểu Vũ anti-fan đuổi theo xe. Nhà cô cũng chặn mất , còn nơi nào để nên mới đón cô tới đây.”

“Cô dính mưa… Bọn thật sự chuyện gì cả.”

Tần Vũ như dọa sợ, bước từ phía ghế sofa .

Đôi chân thon dài lộ , phần còn chìm vạt áo sơ mi.

Chiêu Viễn chỉ lo lắng cho em thôi. Chị Tiểu Quý, chị đừng hiểu lầm.”

cảm nhận rõ.

Cả đang run.

Run đến mức thể khống chế.

bỏ .

Lộ Chiêu Viễn lập tức chạy theo giữ lấy .

“Tiểu Quý. Bọn thật sự…”

“Lộ Chiêu Viễn. Đủ !”

đẩy .

Giọng run rẩy ngừng:

“Chúng …”

“Chúng chia tay .”

Cuối cùng câu vẫn thốt .

sững :

“Tiểu Quý, bây giờ em đủ bình tĩnh.”

cho cơ hội từ chối, ôm trở nhà, đặt xuống ghế sofa, giọng gấp gáp:

sẽ lập tức đưa Tiểu Vũ . Em ở nhà đợi về, chúng chuyện đàng hoàng.”

còn sức để phân biệt họ gì với , cũng chẳng họ rời lúc nào.

Chỉ căn phòng cuối cùng cũng trở nên yên tĩnh.

gọi cho Diệp Trưng.

phòng ngủ phụ nhà đang cho thuê, bây giờ còn trống ?”

Đầu dây bên bật :

“Hoan nghênh vô cùng. còn một công ty chuyển nhà ruột nữa, lúc nào cũng sẵn sàng phục vụ. cần ?”

Nửa tiếng .

xe chuyển nhà.

Giữa tiếng mưa rơi ngớt.

Rời xa nơi .

Rời xa nơi chẳng còn một tia nắng nào thể chiếu nữa.

ngủ một giấc đến tận giữa trưa.

Khi tỉnh dậy, thấy ánh nắng ngập tràn căn phòng, ngẩn ngơ mất một lúc.

Phòng dọn dẹp, đồ đạc bừa bộn khắp nơi.

day day thái dương như trải qua một cơn say rượu, với tay lấy chiếc điện thoại tối qua tiện tay chuyển sang chế độ im lặng và ném ở đầu giường.

Bấm mãi màn hình vẫn tối đen.

Hết pin .

tìm sạc cắm .

Ngay khoảnh khắc điện thoại khởi động, hàng loạt cuộc gọi nhỡ và tin nhắn đồng loạt hiện lên, suýt nữa làm máy treo.

đang định xóa hết một lượt thì điện thoại đổ chuông.

cái tên màn hình vài giây, nhấn .

Đầu dây bên im lặng thoáng chốc, dường như chút bất ngờ:

“Tiểu Quý?”

Ngay đó, lập tức hỏi:

“Em đang ở ?”

“Hôm qua Tần Vũ ướt mưa… định đưa cô sẽ tới đón em. Bọn thật sự chuyện gì cả.”

xuống giường.

“Tùy thôi.”

.

“… Cái gì?”

với cô thế nào cũng . Chúng chia tay .”

dừng nửa giây:

“Cứ .”

xong, chặn điện thoại cùng bộ phương thức liên lạc khác.

đó cúi đầu ngẩn thật lâu.

Diệp Trưng gõ cửa, ngáp :

bảo thể kịch bản cho đoàn kịch bọn . Ừm… miễn tiền thuê nhà cho thì ?”

sửng sốt bật .

thôi.”

đó lúc ở bệnh viện, mấy diễn viên trong đoàn kịch tới thăm.

hiểu cảm nhận một loại sức hút đặc biệt từ họ, nên mới đề nghị hợp tác một vở kịch.

Đoàn kịch họ vẻ quá dư dả.

Diệp Trưng tự khởi nghiệp.

trực giác mách bảo rằng duyên với những diễn viên .

Chúng thảo luận kịch bản tới tận khuya.

ngủ giữa đống tài liệu lộn xộn.

Sáng hôm , lim dim mắt mang túi rác ngoài.

Cửa mở một nửa, lập tức sững.

Tưởng như gặp ma.

vội vàng định đóng cửa .

Lộ Chiêu Viễn nhanh tay giữ lấy.

Trong mắt đầy tơ m.á.u.

Chiếc sơ mi vốn luôn phẳng phiu giờ cũng nhăn nhúm mấy nếp khó coi.

“Tiểu Quý.”

Giọng khàn đặc chẳng khác gì ma thật.

làm gì ở đây?”

Biểu cảm giống như đang đối diện với một bài toán cực kỳ khó giải.

rõ với em. Hôm đó…”

“Đừng lặp nữa, em điếc.”

ngắt lời :

hai gì thật đấy, thì ?”

“Bây giờ gì, thì ?”

“Cô chỉ một em gái, bọn sẽ …”

chuyện gì thể cả.”

lớn tiếng:


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...