Bạch Hoa Nhi
Chương 22:
Nàng ta khoan t.h.a.i rón rén tiến đến trước mặt ta, cất giọng o vàng thỏ thẻ hỏi ta: “ sẽ kh lật lọng nuốt lời đâu đ chứ?”
Ta tất nhiên là trang nam t.ử hán đại trượng phu nói lời nhất định giữ l lời.
Nhưng màn biểu diễn thể hiện trong lần đầu nếm trái cấm đó thực sự khiến ta chút ngượng ngùng đ.á.n.h mất thể diện nam nhi.
Ta dốc lòng khổ luyện võ c cái thế nhiều năm ròng rã như vậy, chưa từng bao giờ mường tượng nghĩ đến bản thân lại lúc vô năng túng quẫn bất lực đến nhường này.
Kh ngờ tới cô ả tiểu yêu tinh này lại mặt dày sáp lại gần chọc tức khiêu khích ta.
Vậy thì ta bắt buộc dốc toàn lực rửa sạch nỗi nhục nhã ê chề này.
Cái hương vị nhục d.ụ.c hoan ái này quả thực khó dùng ngôn từ nào diễn tả trọn vẹn cho cam.
Sực nhớ lại trong cung kh ít đệ thuộc hạ dũng thiện chiến đều từng ngã ngựa gục ngã đắm chìm gục ngã dưới gấu váy mỹ nhân nữ nhân, hồi đó ta còn khinh bỉ cho rằng thật vô lý nực cười, giờ đây bản thân lại thể lờ mờ thấm thía cảm nhận được phần nào nguyên do sâu xa cớ sự.
Chốn ôn nhu hương dịu dàng quyến rũ, quả thực m ai đủ bản lĩnh dứt tình dứt áo kiên quyết dứt ra thoát khỏi mê hồn trận.
Sau vài hiệp mây mưa cuồng nhiệt thỏa mãn, Bạch Hoa Nhi mệt lả ngủ ngon lành bên cạnh ta, ta khẽ khàng nhẹ nhàng mở hé cánh cửa sổ, để ánh trăng bàng bạc dịu dàng rọi chiếu xuống khuôn mặt ềm tĩnh th tú của nàng.
Nàng bỗng nhiên nhíu chặt đôi l mày th tú tuyệt đẹp, miệng lầm bầm mớ ngủ lải nhải: “Phụ thân, kh như thế đâu.”
Cái ệu bộ hờn dỗi oan uổng tr mà đáng yêu yếu ớt kiều mỵ tủi thân đến lạ.
“Con và thực sự kh bất kỳ tư tình mờ ám nào, phụ thân tin con.” Vừa nói dứt lời nàng lại thút thít nức nở khóc thầm.
Ta khẽ bu tiếng thở dài thườn thượt, vươn tay lau khô những giọt lệ trong suốt vương vấn trên gò má nàng.
Quả nhiên nữ nhân là rắc rối sinh vật rắc rối phiền toái vô cùng phức tạp.
Chưa đầy m ngày sau lại xuất hiện cơ hội vàng ngàn năm một để hành thích ám sát Thái tử.
Kh ngoài dự đoán tính toán, ta lại dính đòn trọng thương bê bết m.á.u me.
Nhưng lần này tình huống lại hoàn toàn khác biệt, rõ ràng ta đã lết xác cố tình ngang qua cổng nhà Bạch Hoa Nhi, nhưng lại c.ắ.n răng kiềm chế kh bước chân rẽ vào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bach-hoa-nhi/chuong-22.html.]
Nếu ta liều lĩnh x vào đó tị nạn, chắc c sẽ rước họa vào thân mang họa sát thân giáng xuống đầu nàng, với cái thân hình liễu rủ gió bay mỏng m kiều diễm mềm yếu kia của nàng, làm thể gánh vác chống đỡ nổi những màn tra khảo tàn bạo khốc liệt độc ác đó cơ chứ.
Ta lại càng kh thể ngờ được nàng lại đột ngột xuất hiện trong chính ngôi nhà của ta.
Thế là ta lại vô cớ mắc nợ ân tình của nàng thêm một lần nữa.
4.
Những lời đồn thổi gièm pha ác ý về Bạch Hoa Nhi râm ran lan truyền khắp hang cùng ngõ hẻm trong thôn hoàn toàn kh mang hàm ý tốt đẹp gì.
Ta thấu hiểu rành rẽ ều đó.
Nhưng ta kh hề bận tâm nghĩ vậy.
Nàng vốn dĩ mang bản chất lương thiện vô cùng tốt đẹp.
cái dáng vẻ hớt hải luống cuống hấp tấp lật đật chạy về của nàng, vội vã luống cuống cài then chốt cửa, sau đó cuống cuồng vơ vét giấu nhẹm hết đống lọ t.h.u.ố.c mỡ xuống dưới gầm giường.
Ta thừa biết nàng chắc c đã đ.á.n.h hơi hóng hớt lọt tai được th tin tình báo động trời gì đó .
Nhưng nàng tuyệt nhiên kh hề chọn cách tẩu thoát tháo chạy bỏ mặc ta, nàng bắt đầu lóng ngóng cởi bỏ y phục trên .
Chiếc áo choàng khoác ngoài bị nàng thô bạo lột vứt toẹt xuống sàn nhà, động tác vừa hấp tấp vội vã lại vừa vụng về lóng ngóng buồn cười.
“Ta vẫn còn đang ôm trọng thương trên đ.” Thật kỳ lạ quái gở, trong cái tình thế ngàn cân treo sợi tóc hiểm nghèo này ta lại vẫn còn tâm trí hứng thú trêu đùa ghẹo cợt nàng.
Nàng trợn trừng mắt lườm nguýt ta một cái sắc lẹm, sau đó bạo dạn giật tung vạt áo kéo tuột trễ xuống bả vai, leo tót lên đè hẳn lên ta.
Nàng đã kh màng đến việc đem cái th d vốn dĩ đã rách nát tồi tệ của bản thân ra làm bức bình phong che c yểm trợ bảo vệ cho ta.
Đám nam nhân tục tĩu đứng lố nhố ngoài cửa kia dán chặt đôi mắt cú vọ hau háu chằm chằm vào thân hình gợi cảm của nàng, thèm thuồng muốn rớt cả tròng mắt ra ngoài.
Ta vội vã kéo chăn trùm kín mít quấn chặt l cơ thể nàng, trong lòng bỗng dưng bùng lên khát khao sát khí bạo tàn muốn móc sạch mù lòa xẻo thịt lột da đôi mắt bẩn thỉu của đám nam nhân lởn vởn ngoái ngoài cửa kia.
Lời đồn thổi thị phi của đám dân làng nhiều chuyện truyền miệng càng lúc càng cay nghiệt chói tai khó nghe.
Chưa có bình luận nào cho chương này.