Bạch Nguyệt Quang Của Tổng Tài
Chương 6: 10
6
"Tỉnh dậy , tỉnh dậy , cô Lương, dậy ."
Bả vai liên tục bị ta lay, giật một cái, ngã từ trên cây xuống đất. May mà kia nh tay kéo lại. vuốt mặt cho tỉnh táo mới rõ trước mặt.
Một đàn mặc vest đen đang nở nụ cười , sợ hãi hét lên một tiếng: "Maaa, cứu với!"
kia vẫn thản nhiên: "Cô Lương, Tổng giám đốc Thẩm của chúng mời cô lên xe nói chuyện một lát. Dưới đất lạnh, ngủ một đêm cơ thể chịu kh nổi đâu."
Đúng là sét đ.á.n.h ngang tai. ngoáy ngoáy lỗ tai, như thể nghe nhầm mà hỏi lại một lần nữa: "Ai tìm ?"
đàn kia tính tình cũng tốt, lặp lại lần nữa: "Tổng giám đốc Thẩm, Thẩm Luyến."
lập tức hoảng hốt, hận kh thể tìm cái lỗ nào chui xuống. trốn kỹ như thế này mà vẫn bị phát hiện ? Thật kh còn gì để nói.
cười hì hì với ta: "Được thôi, được thôi."
Sau đó đứng dậy, nhấc chân định chạy.
7
Nửa phút sau, đã ngồi ngay ngắn bên trong chiếc Rolls-Royce sang trọng, căng thẳng vò tay vào nhau.
Thẩm Luyến bằng đôi mắt đen sâu thẳm, mở ện thoại đặt trước mặt :
"Cô Lương thật khéo tay, chỉ vài tấm ảnh vẻ thân mật thế này mà đã khiến cô Cố làm loạn lên nói nhân phẩm kh tốt ?"
m tấm ảnh chụp hôm qua, gương mặt đang định tươi cười cầu hòa bỗng chốc cứng đờ. quay đầu , thầm muốn đ.ấ.m một cái. Cô Cố đúng là tiền sắc nhưng lại thiếu não, chẳng lên kế hoạch gì đã tung ảnh ra .
Lúc này, dù ghế ngồi êm ái đến đâu cũng cảm th như vạn mũi kim đ.â.m vào m, ngồi cũng kh được mà đứng cũng kh xong. Đúng là như ngồi trên đống lửa, như gai đ.â.m sau lưng.
căng thẳng vò tay, khó khăn nặn ra một nụ cười: "Hì hì, Tổng giám đốc Thẩm, hiểu lầm, đều là hiểu lầm thôi. Chẳng do cứ kéo dài chuyện hủy hôn với cô Cố làm ta sốt ruột ? Nên cô mới nghĩ đến kế hoạch này thôi."
Thẩm Luyến chống cằm, chằm chằm kh rời mắt, trầm giọng nói: "Ồ, kế hoạch hèn hạ à?"
Nghe th vậy, vốn đang chột dạ bỗng th tự ái, chỉ tay vào ảnh định lý luận: " lại hèn hạ? Tổng giám đốc Thẩm, nếu đứng đàng hoàng, ngay thẳng, giữ trong sạch thì dù mai phục thêm một năm rưỡi nữa cũng chẳng chụp được gì."
Nói xong, kh quên liếc sắc mặt Thẩm Luyến. Cứ ngỡ vị tổng tài bá đạo này sẽ nổi giận, ai ngờ lại bật cười hừ một tiếng, ghé sát lại gần hỏi khẽ: "Chẳng lẽ trong ảnh kh thể là nhà của ?"
Gương mặt tuấn tú đột ngột phóng đại trước mắt, tim đập thịch một cái, mặt đỏ bừng lên ngay lập tức. vội vàng nhéo vào mu bàn tay , thầm nhắc nhở: "Lương Niệm à, mày đã nghèo đến mức này , cái thói mê trai bao giờ mới bỏ được đây?"
lắp bắp định phản bác, giây tiếp theo Thẩm Luyến thu lại nụ cười, ngồi thẳng lại nói: " trong ảnh là cô út của ."
lập tức rớt cả cằm, lắc đầu nguầy nguậy tỏ ý kh tin. Làm gì cô nào trẻ như thế chứ, miệng đàn đúng là lừa mà!
8
Giây tiếp theo, Thẩm Luyến bấm ện thoại, mở loa ngoài: "Cô à, hôm qua về nhà nghỉ ngơi tốt chứ?"
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói: "Mệt c.h.ế.t được, lần sau hoạt động thế này đừng gọi cô nữa nhé. Chẳng cháu đã hôn thê ? Gọi cô , gọi cô ."
Thẩm Luyến nhướng mày nói: "Sắp kh còn nữa ."
Gương mặt cứng đờ, kh biết nên khóc hay nên cười. Đúng là một kiếp sa chân muôn kiếp hận mà! Cứ thế bị ta bắt thóp.
Th Thẩm Luyến nghiêng đầu , lập tức thay đổi sắc mặt, nở nụ cười nịnh nọt: "Hì hì, Tổng giám đốc Thẩm, xem, rộng lượng, bỏ qua cho kẻ hèn này được kh?"
Thẩm Luyến vắt chéo đôi chân dài, nhàn nhã , khóe môi hiện lên nụ cười nhạt: "Cô Cố ra giá bao nhiêu, trả gấp đôi."
sững sờ tại chỗ. cứ tưởng nụ cười vừa là bản án t.ử hình cho , kh ngờ lại muốn quay đầu phản bội chủ thuê. Vừa nãy chẳng còn nói đây là thủ đoạn hèn hạ ! Đúng là bộ mặt gian thương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bach-nguyet-quang-cua-tong-tai/chuong-6-10.html.]
Là một đạo đức nghề nghiệp, dứt khoát từ chối! "Tổng giám đốc Thẩm, là đạo đức nghề nghiệp, chuyện phản bội cô Cố sẽ kh làm đâu."
Dù thì cô Cố quả thật đang yêu đương mặn nồng với bạn trai, chẳng cần tốn sức cũng chụp được cả nghìn tấm bằng chứng thật sự. Lại còn cực kỳ thân mật nữa.
Thẩm Luyến bằng ánh mắt kiên định, ai ngờ đổi tư thế chân, nhẹ giọng nói: "Gấp mười lần."
Gấp mười lần! Một triệu!!!
Đầu óc lập tức tính toán các khoản nợ của , một triệu tệ đủ để xóa sạch một phần ba số nợ. Tính thế nào cũng th đây là một vụ kinh do quá hời. Tâm trí đấu tr dữ dội, một bên là một triệu, một bên là sự trung thành với cô Cố.
Thẩm Luyến chẳng hề tỏ ra vội vàng, đôi bàn tay với những ngón tay thon dài gõ nhịp đều đặn trên đầu gối. nhắm chặt mắt, thầm xin lỗi cô Cố: " kh vì trời tru đất diệt, chỉ đành hy sinh cô Cố thôi. Biết đâu nhờ vậy cô lại sớm th được cầu vồng sau mưa."
Giây tiếp theo, l đồ nghề từ trong ba lô ra, cười nịnh nọt: "Tổng giám đốc Thẩm xem, muốn th toán bằng hình thức nào?"
9
Thẩm Luyến thản nhiên l chiếc thẻ đen từ trong ví ra: "Kh mật khẩu."
nhận l chiếc thẻ, mân mê mãi kh nỡ rời tay. Thẻ đen đúng là khác, cầm vào cảm giác đẳng cấp hẳn.
Một triệu cứ thế về tay, lúc xuống xe vẫn còn cảm th lâng lâng như đang trên mây. Thẩm Luyến kh quên nhắc nhở: "Cô Lương, một tuần sau muốn th kết quả."
gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, kh quên làm dấu tay OK!
"Để tiện cho việc giám sát, hay là chúng ta kết bạn WeChat nhé?"
chớp mắt, giờ các tổng tài bá đạo đều thế này , chuyện gì cũng muốn nắm trong lòng bàn tay? vẫn quét mã WeChat của Thẩm Luyến, ảnh đại diện của lại là một con mèo hoang. Nói thật, con mèo này tr hơi quen mắt.
Đừng vị tổng tài này mặt lạnh như tiền, hóa ra cũng lòng trắc ẩn đ. vẫy tay chào tạm biệt Thẩm Luyến. đáp lễ, kh quên hỏi: "Cô Lương đâu, thể đưa cô một đoạn?"
vội vàng lắc đầu, nhưng trong lòng kh khỏi tán thưởng: Kh hổ d là tổng tài, quá lịch sự. Làm quả thật kh cần hoàn hảo đến thế đâu.
Khi leo lên chiếc xe bán đậu phụ thối của , còn kh quên quay đầu lại hỏi: "Tổng giám đốc Thẩm làm một suất đậu phụ thối nhé?"
"Cạch" một tiếng, cửa xe bên kia đã đóng lại. khẩy mũi một cái: Coi thường đậu phụ thối ?
10
Quả nhiên cô Cố là một kẻ lụy tình, hễ rảnh rỗi là lại chạy đến chỗ bạn trai. Chẳng đợi tin n giám sát từ Thẩm Luyến gửi tới, đã gửi vèo vèo m chục tấm ảnh sang cho .
Những tấm ảnh này còn "nặng đô" hơn của Thẩm Luyến nhiều, đủ để đóng nh cô Cố c.h.ế.t tươi kh kịp ngáp.
chằm chằm vào những bức ảnh đó, khựng lại một chút, sau đó đặt ện thoại xuống và chắp tay vái nó m cái.
"Cô Cố ơi, cô đừng trách nhé, cũng vì cuộc sống mưu sinh cả thôi."
số dư một triệu trong thẻ, đau lòng sờ sờ một cái. Tiền còn chưa kịp ấm chỗ đã đem trả cho ta , trong lòng thầm khóc ròng ba giây.
Hai ngày sau, Thẩm Luyến đột ngột gửi cho một địa chỉ kèm theo tin n: "Nhà hàng Hoa Khê, đến ngay."
Đầu đầy dấu hỏi chấm, gọi đến đó làm gì chứ? Chẳng đã tiền trao cháo múc, xong xuôi hết ?
Còn chưa kịp thắc mắc xong, giây tiếp theo, ện thoại của cô Cố đã gọi tới. Tim run lên một cái nhưng vẫn nhấn nút nghe. Đầu dây bên kia, cơn thịnh nộ long trời lở đất ập thẳng vào tai : "Lương Niệm, cái đồ th tiền quên nghĩa nhà cô, cô dám phản bội !"
bịt tai, để ện thoại ra thật xa. Trong lòng kh nhịn được mà bĩu môi, cô cả vốn dịu dàng đáng yêu mà nổi khùng lên cũng đáng sợ thật đ.
"Đến nhà hàng Hoa Khê ngay cho !"
: "?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.