Bạch Nguyệt Quang Trở Lại
Chương 17:
th xuất hiện thì hơi ngạc nhiên:
“ lại… ở đây?”
kh trả lời, giọng run rẩy đầy kìm nén hỏi:
“Tại lại !”
Trong mắt ngấn lệ, kh biết đó là nước mưa từ tóc nhỏ vào hay là nước mắt cố kìm nén đến đỏ cả mắt.
dường như nhận ra giọng phần chất vấn, định vươn tay ra chạm vào nhưng lại vội vàng thu về, dịu giọng cầu xin:
“Đừng được kh?”
“ kh thể kh em… thật sự kh thể… kh chờ nổi thêm nhiều năm nữa đâu.”
“Nếu em muốn … thì mang theo .”
Nói xong câu đó, kh nhịn được nữa, vươn tay ôm chặt l , tay kia vẫn ghì chặt vali như sợ sẽ trốn thoát.
bừng tỉnh khỏi sự bối rối, gỡ ra khỏi vòng tay , lần này khá dễ dàng, chỉ hơi thể hiện một chút ý kháng cự là đã lập tức bu tay, trên mặt đầy vẻ tủi thân và lúng túng.
“Tô tiên sinh kh bận ở bên yêu ngọt ngào ân ái ? Tới sân bay chặn làm gì?”
lạnh lùng đẩy ra:
“Tránh ra, lên máy bay.”
thử đẩy vali, nhưng vẫn ghì chặt kh bu, dùng lực đến mức đầu ngón tay trắng bệch, im lặng như khúc gỗ.
“Tô Dự, rốt cuộc muốn gì?” , bắt đầu nổi giận.
“ với cô kh quan hệ gì cả, một chút cũng kh !”
Từng chữ từng câu nói cực kỳ rõ ràng, ánh mắt nghiêm túc đến mức khiến dời ánh nơi khác.
“Kh tin!” – trả lời gọn lỏn.
vội vàng l ện thoại trong túi ra:
“Ôn Ôn, thật đ! kh lừa em. sẽ cho em xem hợp đồng mà tụi ký.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bach-nguyet-quang-tro-lai/chuong-17.html.]
“Hôm đó chỉ muốn dùng cô ta để kích thích em đồng ý, nhưng đã hối hận . Mọi chi tiết đều thể kể rõ ràng, kh giấu gì hết, em muốn nghe kh?”
sốt sắng l ện thoại ra, tay kia vẫn ghì chặt vali. Nhưng đã ướt sũng, ện thoại cũng dính đầy nước mưa, ngay giây sau, ện thoại trượt khỏi tay , rơi xuống đất trượt ra xa vài bước.
sắc mặt trong tích tắc vì cú rơi đó mà trở nên trắng bệch, thật là… đáng thương.
chậm rãi bước lại, nhặt chiếc ện thoại đen đã tắt màn hình lên, đưa lại cho :
“Thôi, kh nữa vậy.”
cầm l tay , cúi đầu đầy thất vọng, cả toát ra khí chất u ám như một bé cún cao một mét tám lăm bị bỏ rơi:
“Vẫn… …”
“Mưa to , chuyến bay bị hủy hết , kh được, ở lại ngủ một đêm được kh?”
“Vậy… vậy thể…” – còn chưa kịp phản ứng.
“Gì cơ? Ôn Ôn, em vừa nói gì cơ?” – ngay khoảnh khắc đó như được tiếp thêm sinh khí, ánh mắt sáng rực.
lườm một cái:
“Đi kh? Kh đây.”
kh thèm để ý đến nữa, một bước phía trước. lạch bạch kéo vali đuổi theo sau m bước, định nắm l tay , bị hất ra cũng kh giận, lại lặng lẽ nắm l lần nữa.
Đúng là bám dai thật.
14.
Trợ lý của Tô Dự lái xe đợi sẵn ngoài sân bay. Vì đã quá muộn, cũng kh ý định về nhà ngay, đỡ giải thích với ba mẹ, thế nên quyết định ở tạm khách sạn một đêm cho xong.
ta đương nhiên cũng bám theo, dứt khoát dọn vào phòng , cứ vin hết lý do này đến lý do khác để kéo dài thời gian. Chiêu trò y hệt bốn năm trước, chẳng chút tiến bộ nào, chỉ khác là đã khác xưa. Hơn nữa, còn chưa xem bằng chứng cũng chưa tha thứ cho ta, nhiều lắm là th ta đáng thương nên cho một cơ hội để nghe giải thích.
“ còn chưa à?” kho tay Tô Dự, vẻ ngoài mệt mỏi nhưng tâm trạng lại phơi phới.
“Ôn Ôn, muốn kiểm tra lại thiết bị an toàn lần nữa cho em.”
hít sâu một hơi, khách sạn năm thuộc tập đoàn Tô thị an toàn hay kh, chẳng lẽ tổng tài như lại kh biết?
Chưa có bình luận nào cho chương này.