Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bại Lộ Thân Phận, Bảy Vị Đại Lão Đánh Nhau Vì Tôi!

Chương 405: Về nhà

Chương trước Chương sau

Đâu chỉ lúc trước dọa Đường Trà, bây giờ cũng dọa cô .

Đường Cứu mang cơ thể suy yếu, nụ cười trên mặt tạo cho một vẻ đẹp bi thương tan vỡ. vốn dĩ đẹp trai, dù cũng là thần linh, dung mạo khí chất đều kh thể chê vào đâu được. Mặc dù hiện tại kh giống bất kỳ tinh thần thể nào trước đó, nhưng Đường Trà vẫn mềm lòng.

Huống chi hiện tại còn hèn mọn, đáng thương, lại cẩn trọng cầu xin.

là thần linh đ.

"Trà Trà, em thể cho một cơ hội kh?"

"Một cơ hội... để theo đuổi em."

Ánh mắt thực sự quá mê hoặc. Đường Trà chẳng nhớ đã nghĩ gì trước đó, chờ đến khi phản ứng lại thì đầu đã gật xuống trước một bước.

vừa còn tái nhợt lúc này nở nụ cười rạng rỡ cực kỳ. Đường Cứu như đứa trẻ cuối cùng cũng nhận được viên kẹo yêu thích, cả trở nên nhẹ nhõm vui vẻ.

Nhưng mà, vết thương vẫn còn đó.

Đường Trà chằm chằm vết thương đang kh ngừng rỉ máu, nhíu mày: " còn trụ được kh? Để tìm l thuốc."

Đường Cứu nắm l tay cô, đôi mắt vàng kim nhạt kh còn nguy hiểm nữa mà tràn ngập tình ý. Tuy nhiên tình ý này dừng lại đúng lúc, mang theo sự kiềm chế rõ ràng, hiển nhiên là kh muốn cô trở thành gánh nặng.

"Kh cần đâu, trai ghét , kh muốn làm em khó xử."

Đường Trà bất lực: "Ghét hay kh để sau tính, trai kh th c.h.ế.t mà kh cứu."

Đường Cứu vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, một chút cũng kh muốn tách ra: "Vết thương..." ngừng lại một chút, giọng nói nhỏ dần, "Vết thương tự biết, sẽ kh c.h.ế.t đâu."

Giọng lí nhí như kẻ làm sai chuyện, đáng thương hề hề nhận lỗi với Đường Trà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bai-lo-than-phan-bay-vi-dai-lao-d-nhau-vi-toi/chuong-405-ve-nha.html.]

Quả nhiên, Đường Trà cũng ngẩn ra.

"Sẽ kh c.h.ế.t ?"

Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Đường Cứu khẽ gật đầu: "Nếu em đ.â.m sâu thêm một centimet nữa thì mới mất mạng."

Thần linh kh yếu ớt như thường, cho nên khoảng cách một centimet đó, chỉ cần dưỡng thương cẩn thận là hoàn toàn thể khỏi, chỉ là thời gian chữa trị sẽ khá dài. Nếu t.h.u.ố.c thì khác, thể vài ngày là hồi phục.

Đường Cứu chẳng dám ngẩng đầu Đường Trà. Rõ ràng bị thương là , chảy m.á.u cũng là , giờ lại như con cún con ỉu xìu.

Đường Trà còn biết làm bây giờ, bỏ mặc kh được mà nổi giận với cũng kh xong, chỉ thể bất lực nói: "Được , về nhà với dưỡng thương trước đã."

Vừa nghe đến về nhà, mắt Đường Cứu sáng rực lên.

"Về nhà ?"

Đường Trà cạn lời .

Đường Cứu càng vui vẻ, đâu còn vẻ trầm ổn trước đó: "Trà Trà, thật sự được về nhà ?"

Đường Trà cảm th cần sửa lại cho một chút: "Là về nhà , kh về nhà , OK?"

Đường Cứu vẫn vui vẻ, cười ngây ngô như thằng ngốc: "Ừ, về nhà."

Đường Trà hoàn toàn kh muốn để ý đến nữa, nếu kh trên đường e là chỉ riêng từ "về nhà" này thôi cũng nói đến mòn cả miệng.

Đối với việc em gái dẫn cái của nợ này về nhà, trai Đường Đồ nghiến răng nghiến lợi. Nhưng biết làm được, con gái lớn trong nhà kh giữ được, cũng kh thể làm chủ thay em gái chuyện này. Nghĩ nghĩ lại, chỉ đành luyện thêm một viên t.h.u.ố.c cho , chờ khỏi bệnh đuổi cổ ra khỏi nhà.

Nhà Đường Trà kh lớn kh nhỏ, ba phòng ngủ hai phòng khách. Hai em mỗi một phòng, phòng còn lại vốn là thư phòng, giờ để cho Đường Cứu ở.

Là thần linh, cái gì chưa từng th qua, nhưng vẫn vui vẻ như đứa trẻ chưa trải sự đời, bám l Đường Trà, vừa lạ lẫm vừa hưng phấn. Nếu kh n.g.ự.c còn vết m.á.u thì chẳng giống bị thương chút nào.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...