Bại Lộ Thân Phận, Bảy Vị Đại Lão Đánh Nhau Vì Tôi!
Chương 64: Con chó ăn...
Khoảnh khắc Đường Trà nôn ra, cô hận kh thể làm thịt tên dở hơi Phó Trạm kia. Nếu kh tại , cô thể chật vật như vậy ?
Đều sắp được còn muốn ấn cô trở lại, đúng là thiểu năng trí tuệ mà!
Giường thì kh ngủ được nữa , chỗ nào cũng toàn là bãi chiến trường cô vừa phun ra. Kh chỉ thế, ngay cả tên nam chính trước mắt cô cũng chẳng muốn .
Quá hôi.
Cô say rượu còn kh quên ghét bỏ, vừa lùi lại phía sau vừa bảo tránh xa ra một chút.
“ đừng qua đây nha!”
Phó Trạm tức quá hóa cười, đôi mắt hoa đào cũng nheo lại.
Đường Trà quên mất chân đang bị thương, định đứng lên, kết quả đứng kh nổi, cuối cùng chỉ thể co rúm lại phía sau như một kẻ đáng thương. Tiếp theo, dưới ánh mắt hoảng sợ của cô, đối phương thế mà lại tóm cô vào trong lòng.
Đường Trà: ???
Đường Trà: !!!
Phó Trạm, ta gõ đầu mi!
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Phó Trạm cong môi, nụ cười nào còn vẻ ôn nhu trước kia, chỉ còn lại sự tà tứ ác liệt tràn đầy: “Chạy cái gì? Cùng nhau hôi , đây chính là tác phẩm của Tiểu Trà Trà mà, lại còn tự ghét bỏ thế?”
Đường Trà cũng kh biết là do tức hay do bị huân đến ngất ngư, trước mắt tối sầm lại.
Ai quy định đồ của thì kh được ghét bỏ chứ? Ví dụ như vệ sinh ra đ, chẳng lẽ còn thể thích được à? bình thường chẳng ai làm được thế, trừ khi là chó!
Nghĩ vậy, trong lòng cô thoải mái hơn nhiều.
Đúng, Phó Trạm chính là chó, kh ai ch.ó hơn !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bai-lo-than-phan-bay-vi-dai-lao-d-nhau-vi-toi/chuong-64-con-cho-an.html.]
Phó Trạm đôi mắt nhỏ đảo như bi ve của cô liền biết cô đang c.h.ử.i thầm cái gì, bèn hỏi: “Tiểu Trà Trà đang nghĩ gì thế?”
Đường Trà uống say, biết rõ những lời này chỉ thể phun ra trong đầu, ai ngờ miệng nh hơn não, đợi khi phản ứng lại thì cô đã ngây ra như phỗng.
Vãi chưởng, cô vừa nói cái gì thế?
Hệ thống 188 tặc lưỡi, vẻ mặt cảm thán: “Trà nhi của , kh hổ là cô, thế mà dám ngay trước mặt nam chính mắng là chó.”
Đường Trà đâu chỉ mắng là chó, còn mắng là ch.ó ăn c..., chuyện này chọc Phó Trạm tức ên, khuôn mặt tuấn tú sắp vặn vẹo cả .
“Đường, Trà!”
Đường Trà sợ đến mức muốn co giò chạy biến, ngặt nỗi chân kh cho phép, căn bản chạy kh thoát, chỉ thể hoảng sợ chối bay chối biến: “ kh , kh , nói bừa đ!”
Đầu óc Phó Trạm ong ong, tức quá hóa cười, ném phăng cái áo dính bẩn trên xuống đất, sau đó để trần thân trên, cứ thế tới bắt .
Hai ở gần nhau, chẳng tốn chút c sức nào, dễ như trở bàn tay đã xách lại đây.
“Nào, bảo bối nhỏ, cho em một cơ hội nữa, ai mới là chó?”
Phó Trạm kh hổ là nam chính, dáng thể nói là tuyệt phẩm, đặc biệt là sau khi cởi áo sơ mi lộ ra đường nhân ngư tuyến thoắt ẩn thoắt hiện. Đường Trà chỉ liếc mắt một cái, trực tiếp bắt đầu niệm A Di Đà Phật.
Sắc tức thị kh, kh tức thị sắc...
Thời khắc mấu chốt, liêm sỉ đáng giá bao nhiêu tiền chứ. Đường Trà òa một tiếng khóc nức nở, vừa khóc vừa nấc cụt, uất ức, đáng thương: “ bắt nạt em, em muốn mách trai em, bắt nạt em... Oa...”
Phó Trạm ban nãy còn đầy đầu suy nghĩ xem nên dạy dỗ thế nào, lúc này bị cô khóc một cái, đầu óc càng đau hơn.
từng dỗ dành khác, nhưng đó chỉ là qua loa l lệ. Đối với con ma men nhỏ như Đường Trà, rõ ràng kh thể dùng chiêu cũ, cho nên, trầm mặt, trực tiếp dọa nạt: “Kh được khóc!”
Đường Trà càng thương tâm hơn, đôi mắt to ngập nước, nước mắt muốn rơi lại kh rơi, đôi môi mỏng phấn nộn còn hơi chu lên, như đang đợi ai đó đến thưởng thức.
Yết hầu Phó Trạm khẽ trượt. Đúng lúc này, con ma men nhỏ đột nhiên nhào tới, ôm l eo , rúc vào đó gọi: “ trai, trai đừng đ.á.n.h em, em nghe lời lắm, em ngoan lắm.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.