Bại Tướng
Chương 10: Em sợ tôi?
Khương Miểu thay quần áo t.ử tế xuống lầu, đúng như dự kiến là kh th Phó Thời Dục đâu.
"Chú Phó c ty ạ?" hỏi chú Hà.
Chú Hà trả lời: "Kh . Tiên sinh đang làm việc ở thư phòng."
Kh ?
Tên cuồng c việc như Phó Thời Dục mà thế nhưng kh c ty ?
Khương Miểu mang theo nghi hoặc vào nhà ăn dùng bữa sáng, mãi cho đến khi ăn xong vẫn kh th bóng dáng Phó Thời Dục.
Th cứ thất thần, chú Hà hỏi: "Ngài tìm Phó tiên sinh việc gì ?"
"Cái đó, cháu muốn hỏi về chuyện bài tập của cháu... Cháu thể lên thư phòng tìm chú kh ạ?"
"Đương nhiên thể, tiên sinh đã dặn , ngài thể tùy lúc đến tìm ngài ."
"Dạ, thư phòng của chú ở đâu ạ?"
"Lầu hai rẽ đến cuối hành lang là tới."
"Dạ."
Khương Miểu còn chưa từng đặt chân đến những địa bàn khác thuộc về Phó Thời Dục trong căn nhà này, chút tò mò, xen lẫn cả chút thấp thỏm. theo lời chú Hà tìm đến thư phòng của Phó Thời Dục, ghé tai vào cửa nghe ngóng một hồi nhưng kh nghe th âm th gì.
Khương Miểu hít sâu một hơi, giơ tay gõ cửa: " ai ở trong kh ạ?"
Vài giây sau, bên trong truyền ra giọng nói của Phó Thời Dục: "Vào ."
Khương Miểu vặn nắm cửa đẩy vào. Thư phòng lớn, đập vào mắt là m bộ sô pha cùng bàn trà, tr giống như một phòng khách nhỏ, đưa tầm mắt sâu vào bên trong mới th bàn làm việc của Phó Thời Dục.
Ở nhà Phó Thời Dục cũng mặc áo sơ mi và quần tây, trên sống mũi vẫn là chiếc kính gọng vàng vẻ bất cận nhân tình như cũ. Th Khương Miểu vào, tháo kính đặt lên bàn, hỏi: " việc gì kh?"
Khương Miểu bỗng dưng cảm giác khúm núm như đang ở văn phòng giáo viên, hai tay chắp sau lưng, kh dám thẳng vào mắt đối phương: "Cái đó, cháu... bài tập của cháu... ngày hôm qua là chú làm giúp cháu ạ?"
Phó Thời Dục chỉ khẽ "ừm" một tiếng nhẹ tựa l hồng, dường như kh cảm th đây là chuyện gì đáng để chuyên môn chạy tới hỏi han.
" chú biết hôm nay cháu nộp bài ạ? Cảm ơn chú nhiều nhé."
"Kh gì."
"Còn nữa... pheromone ngày hôm qua, cũng cảm ơn chú ạ."
Nhắc đến pheromone, Phó Thời Dục rốt cuộc mới dừng ánh mắt trên Khương Miểu, hỏi: "Em th khỏe hơn chưa?"
"Dạ, đỡ nhiều ạ. Hôm nay kh th khó chịu nữa."
"Vậy thì tốt."
Khương Miểu lén ngẩng đầu ngắm nghía Phó Thời Dục và bàn làm việc của , hỏi: "Chú đang bận gì ạ, cháu làm phiền chú kh?"
"Kh , đang xử lý m cái email thôi. Em lại đây ngồi ."
"Dạ, vâng."
Đối diện bàn làm việc còn một chiếc ghế, Khương Miểu kéo ghế đến cạnh Phó Thời Dục ngoan ngoãn ngồi xuống.
Phó Thời Dục liếc một cái, hỏi: "Em sợ à?"
Khương Miểu ngẩn ra: "Kh, kh mà."
" lại câu nệ thế?"
Câu nệ?
Khương Miểu hoàn hồn lại, nhận ra hình như chút khép nép thật.
"Chắc là vì thư phòng của chú tr giống văn phòng quá. Với cả chú giúp cháu làm bài tập, cháu th hơi ngại."
"Kh cần ngại."
Phó Thời Dục nói xong, suy nghĩ một lát kéo ngăn kéo bàn ra, l một hộp bánh quy chưa khui và một gói kẹo đặt trước mặt Khương Miểu: "M ngày trước bạn tặng, cho em này."
Khương Miểu một bên lầm bầm "Cháu trẻ con đâu", một bên cầm l hộp bánh quy sắt mở ra. Phó Thời Dục đứng dậy rót cho một ly trà, nói: " còn m phong thư chưa xem xong, nếu em mệt thì bên kia sô pha để nghỉ ngơi đ."
"Dạ."
Khương Miểu trả lời xong mới nhớ ra đâu đến đây để bồi Phó Thời Dục làm việc, tr cái bộ dạng hiện tại cứ như Phó Thời Dục mặc định là muốn ở lại đây thế này?
lại Phó Thời Dục đã bắt đầu tập trung vào máy tính, Khương Miểu kh nỡ đứng dậy bỏ ngay lúc này, đành ôm hộp bánh quy nằm sấp xuống bàn, vừa Phó Thời Dục làm việc vừa nhâm nhi bánh.
Bất tri bất giác, một buổi sáng cứ thế trôi qua. Giữa chừng chú Hà mang trái cây và ểm tâm lên, Khương Miểu l một quyển sách trên kệ của Phó Thời Dục, một cuộn tròn trên sô pha vừa đọc sách vừa ăn hoa quả. Phó Thời Dục trả lời xong email thì nghe hai cuộc ện thoại, sau đó bắt đầu xem báo cáo của c ty. Mãi đến lúc sắp trưa, Khương Miểu mới bu sách xuống ngáp một cái.
Phó Thời Dục ngước mắt lên hỏi: "Mệt ?"
Khương Miểu mở miệng nói chuyện trước, còn đ.á.n.h một cái ợ rõ to: "Ợ, cháu kh mệt."
cả buổi sáng ăn xong bữa sáng lại ăn ểm tâm, ăn xong ểm tâm lại ăn trái cây, mệt thì kh mệt, chỉ là no đến mức rã rời cả .
Nếu là ở nhà, ba mẹ nhất định kh cho ăn nhiều đồ ăn vặt trước bữa trưa như vậy, hoặc là sẽ nhắc nhở ăn nhiều đồ ngọt dễ bị béo lên, nhưng ở chỗ này, Phó Thời Dục tựa hồ sẵn lòng để ăn nhiều một chút.
Khương Miểu sờ sờ bụng nói: "Cháu no quá."
Kh biết ảo giác của Khương Miểu kh, Phó Thời Dục hình như đã cười, một nụ cười thoáng qua nh.
"Chân em ổn chưa, hôm nay tr kh th khập khiễng nữa."
"Vốn dĩ cũng kh việc gì mà." Khương Miểu nhấc chân lên cho Phó Thời Dục xem, "Buổi sáng xịt ít t.h.u.ố.c nên kh đau như thế nữa."
Khương Miểu kh tất, chỗ bị trẹo ngày hôm qua hơi ửng hồng, cũng may là kh bị sưng lên.
Phó Thời Dục nói: "Buổi trưa lại chườm đá một lần nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bai-tuong/chuong-10-em-so-toi.html.]
"Dạ. Chú bận xong chưa, khi nào chúng ta ăn cơm trưa ạ?"
Phó Thời Dục nhướn mày hỏi: "Em còn nuốt trôi cơm trưa ?"
Khương Miểu kh dám nói là kh muốn ở lì trong thư phòng, ngập ngừng bảo: "Cơm trưa thì vẫn ăn chứ ạ, với lại cháu kh ăn thì chú cũng ăn mà."
ghé siêu hề giáng thúng để đọc đam mỹ ngọt ngược vui buồn hết ạ, đặc biệt là trai bồu ạaaa
Phó Thời Dục lại cười, lần này ý cười rõ ràng hơn nhiều.
" xem nốt văn kiện này đã, nh thôi."
Phó Thời Dục hôm nay cả ngày đều kh c ty.
Khương Miểu kh biết đối với Phó Thời Dục mà nói đây là chuyện hiếm th, chỉ cho rằng Phó Thời Dục cũng giống , làm mệt mỏi nên tự cho bản thân nghỉ một ngày.
Sau bữa trưa, Phó Thời Dục nhận được một cuộc ện thoại, là nhà Khương Miểu gọi tới.
Khoảng thời gian này Khương Miểu chỉ liên lạc với Khương Ngôn, Khương Ngôn đóng vai trò truyền tin giữa và ba mẹ. Sau khi biết Khương Miểu đang trong kỳ phát tình, Khương Ngôn đã báo lại với nhị vị phụ .
Đầu dây bên kia là mẹ của Khương Miểu, bà Tần Vi.
Tần Vi trước tiên hỏi thăm sức khỏe của Khương Miểu, bày tỏ sự cảm ơn đối với việc Phó Thời Dục đã chăm sóc , hàn huyên vài câu xong liền khéo léo hỏi thăm tình hình chung sống của hai .
"Pheromone của Miểu Miểu luôn kh ổn định, làm phiền quá, thật sự xin lỗi." Tần Vi nói.
"Kh đâu ạ, hai ngày nay em vẫn luôn ở nhà nghỉ ngơi, kh phiền phức gì cả." Phó Thời Dục đáp.
"Vẫn luôn ở nhà nghỉ ngơi?" Tần Vi chút kinh ngạc hỏi: "Vậy hai đứa...?"
Hai độ tương thích 99%, lại ở cùng nhau lúc một bên đang trong kỳ phát tình, thế mà cái gì cũng chưa xảy ra ?
Phó Thời Dục nghe ra ý tứ trong lời nói của bà, trả lời: "Miểu Miểu còn nhỏ tuổi, một số việc kh cần vội vàng. Nhắc đến pheromone, nghe Miểu Miểu nói tuyến thể của em phát triển kh tốt, trước đây hai bác đã đưa em bệnh viện kiểm tra chưa ạ?"
"À..." Giọng của Tần Vi nghe vẻ hơi thất vọng, bà trả lời: "Lúc nó chưa thành niên kiểm tra một lần, bác sĩ nói tuyến thể phát triển hơi chậm, nhưng kh vấn đề quá nghiêm trọng, sau khi thành niên sẽ từ từ tốt lên thôi. Sau đó lại muốn đưa nó tái khám nhưng nó nhất quyết kh chịu . cũng biết đ, đứa nhỏ này tính tình tiểu thư nhiều lắm, chúng cũng kh cách nào."
Phó Thời Dục suy nghĩ một lát nói: "Cháu biết ạ."
Tần Vi ướm hỏi: "Cuối tuần sau rảnh kh, mang Miểu Miểu về nhà ăn bữa cơm nhé. Từ sau sinh nhật nó vẫn chưa về nhà lần nào, và ba nó đều nhớ nó."
Phó Thời Dục kh vội vàng đồng ý ngay mà trả lời: "Để cháu hỏi lại Miểu Miểu đã ạ. Ngày hôm qua em kh cẩn thận bị trẹo chân, cuối tuần sau chưa chắc đã khỏi hẳn."
"Bị trẹo chân ? kh ?"
"Bác yên tâm, kh gì đáng ngại đâu ạ."
"Ồ... vậy thì tốt . Phiền chăm sóc nó nhé."
"Đó là việc nên làm ạ."
Treo ện thoại, Phó Thời Dục quay lại phòng khách, Khương Miểu kh biết từ đâu chui ra hỏi: "Ai thế ạ, nhà cháu gọi tới đúng kh chú?"
Phó Thời Dục trả lời: "Ừm, em đang trong kỳ phát tình nên họ lo lắng cho em."
Khương Miểu hừ một tiếng: "Cái gì mà lo lắng cho cháu, bọn họ chính là muốn biết cháu ... Thôi bỏ . Bọn họ còn nói gì nữa kh?"
"Hỏi cuối tuần sau em muốn về nhà ăn cơm kh."
"Chú đáp ứng ?"
"Chưa. nói là hỏi ý kiến em trước đã."
Khương Miểu đối với câu trả lời này còn tính là vừa lòng.
"Em muốn về kh?" Phó Thời Dục hỏi.
"Cháu kh muốn. Nhưng mà cháu..."
Khương Miểu muốn nói lại thôi, bĩu môi ngồi xuống, vớ l cái gối ôm vào lòng.
chút nhớ nhà.
Từ nhỏ đến lớn đây là lần đầu tiên cãi nhau lớn như vậy với cha mẹ, cũng là lần đầu tiên lâu như vậy kh liên lạc với họ, nói kh buồn là giả.
Nhưng lại kh muốn về gặp họ, đặc biệt là kh muốn cùng Phó Thời Dục cùng nhau trở về, để họ cảm th đã đạt được mục đích.
Trước khi Khương Miểu kịp nghĩ kỹ, Phó Thời Dục đã mở lời trước: "Nếu em để ý, thể kh cùng vào, chỉ làm tài xế đưa em về thôi."
Khương Miểu kh quá hiểu, ngẩng đầu Phó Thời Dục với vẻ nửa hiểu nửa kh.
Phó Thời Dục lại nói: " thể hóa giải mâu thuẫn với họ là tốt nhất, nếu kh thể nói chuyện thì ít nhất cũng gặp mặt ăn một bữa cơm. Nếu em kh muốn đối mặt một , cũng thể cùng em. Hết thảy đều tùy ý em."
Lần này Khương Miểu đã nghe hiểu, Phó Thời Dục hỏi: "Đều nghe theo cháu ...?"
"Ừm. Em kh muốn về cũng được, sẽ chuyển lời giúp em."
"Cháu, cháu để nghĩ lại đã."
Khương Miểu ôm gối nằm xuống, dư quang thoáng th Phó Thời Dục vẫn đứng ở trước khung cửa sổ sát đất kia, ều kh Khương Miểu nữa mà xoay ra ngoài cửa sổ.
Khương Miểu kh hiểu nổi, m cái hoa hoa cỏ cỏ đó gì đẹp đâu chứ.
Chẳng lẽ vì pheromone của bản thân Phó Thời Dục là thực vật, nên mới cảm th hứng thú với thực vật ?
Khương Miểu xoay nằm sấp xuống, bóng lưng Phó Thời Dục mà phát ngốc.
Ánh mặt trời buổi xế chiều luôn khiến ta mơ màng sắp ngủ, chẳng bao lâu sau, Khương Miểu bắt đầu th buồn ngủ, đầu cứ thế gật gù như gà mổ thóc nhắm tịt mắt lại.
ngủ luôn yên tĩnh, kh thích lộn xộn cũng kh phát ra âm th, Phó Thời Dục mất một lúc lâu mới phát hiện ra đã ngủ .
Vốn định nghỉ ngơi một chút về thư phòng tiếp tục làm việc, Phó Thời Dục dừng bước cách Khương Miểu vài bước chân, cứ như vậy thật lâu mà kh động tác gì. Chú Hà ngang qua phòng khách, nhẹ giọng hỏi Phó Thời Dục cần l một chiếc chăn cho Khương Miểu kh, Phó Thời Dục gật đầu, thấp giọng nói: "Thuận tiện giúp l máy tính qua đây luôn."
Chú Hà mỉm cười hiểu ý, hỏi: "Ngài định làm việc ở đây ?"
"Ừm."
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.