Bẩm Tướng Quân, Phu Nhân Đã Mang Về Một “Bạch Liên Hoa”
Chương 7:
08
Hiếm khi tâm trạng vui vẻ, ta sai Thúy Nhi pha một ấm trà quýt thong thả ngồi sưởi nắng trong viện.
Thúy Nhi cười hì hì sáp lại gần, nhỏ giọng hỏi: "Nô tỳ vừa đưa cơm cho Trì c t.ử, ngài cứ ngẩn ngơ ra thế? Chủ t.ử, ngài đã làm gì ngài ?"
Ta cười mà kh đáp, khẽ nhấp một ngụm trà.
Đúng lúc này, Du Nguyệt chẳng biết từ đâu chui ra, lao thẳng tới quỳ sụp xuống trước mặt ta.
"C chúa! Xin ngài hãy bu tha cho tướng quân! Tất cả đều là lỗi của dân nữ, khiến c chúa hiểu lầm, xin ngài đừng giận ngài nữa!"
Ả khóc lóc t.h.ả.m thiết, nước mắt tuôn rơi như lê hoa đái vũ, tr vô cùng đáng thương.
Ta coi như kh th, thản nhiên tiếp tục thưởng trà.
Tên Dam Tâm Sáng. Truyện này KHÔNG được đăng tại Hạt Đậu Khả Ái.
Nhấn vào tài khoản team Cam Mười Tú để tìm đọc những bộ truyện siêu hay của nha cả nhà. đủ các gu từ ngọt tới mặn, từ hường tới hắc, tha hồ mà lựa luôn nà. (⸝⸝>•̀⸝⸝)✧
Ả khóc lóc một hồi, đến khi chẳng nặn thêm được giọt nước mắt nào nữa, đành đỏ hoe hai mắt ngước ta.
Ta chậm rãi cất lời: "Ngươi kh tới, ta suýt nữa thì quên mất ngươi đ. Được m tháng ?"
Du Nguyệt ngẩn : "M tháng... là cơ?"
"Đứa bé trong bụng ngươi, được m tháng ?"
Khuôn mặt nhỏ n của Du Nguyệt thoắt cái trắng bệch, quỳ rạp trên mặt đất chẳng dám nhúc nhích.
Bùi Diệu từ đâu x tới, vội vàng đỡ ả dậy, diễn trọn vai một đôi uyên ương khổ mệnh.
"Ngươi đã làm gì Du cô nương ?" hằn học trừng mắt ta, tựa hồ muốn mắng thẳng vào mặt ta hai chữ "độc phụ".
Ta xách ấm trà bước đến trước mặt bọn họ, chậm rãi trút cạn nước trà lên đầu cả hai.
Du Nguyệt khóc thét lên nhưng Thúy Nhi đã sớm gọi đám tiểu tư tới đè c.h.ặ.t hai kẻ đó xuống.
"Bùi Diệu, vị Du cô nương này đã mang thai, t.h.u.ố.c an t.h.a.i cũng uống hết m thang , lẽ nào ngươi kh biết?"
Bùi Diệu sững sờ, vẻ mặt đầy hoảng hốt quay sang Du Nguyệt.
Ta nhếch mép: "Du cô nương, ngươi nói ta hiểu lầm, vậy ta hiểu lầm chuyện gì? Đứa bé trong bụng ngươi, nếu kh của Bùi Diệu, thì là của ai?"
Du Nguyệt lắp bắp: "Kh... kh ..."
Ta bật cười, đưa tay nâng cằm ả lên, nói: "Đừng sợ, ta sẽ kh ngăn cản hai đến với nhau đâu. Ta chuẩn bị hòa ly với Bùi Diệu, từ nay về sau sẽ là của riêng một ngươi."
Bùi Diệu vừa nãy còn hầm hầm muốn mắng c.h.ử.i ta, nay nghe th ta nói thật, lập tức c.h.ế.t sững, ánh mắt ta tràn đầy vẻ khó tin.
"Bùi tướng quân, ngươi tiêu đời ." Ta ghé sát Bùi Diệu, thì thầm: "Ngươi hiểu “tiêu đời” nghĩa là gì kh?"
đương nhiên hiểu, ý tứ chính là ta tuyệt đối sẽ kh để được sống yên ổn.
Món nợ dám ức h.i.ế.p Ninh Nhi của ta, ta vẫn còn ghim c.h.ặ.t trong lòng đây này.
"Đứa bé đó kh của ta, chẳng chút quan hệ nào với ta cả!" Bùi Diệu bắt đầu lộ rõ bộ mặt thật, phong độ ngày thường bay sạch sành s.
Du Nguyệt bàng hoàng, nước mắt lã chã tuôn rơi: "Tướng quân, kh của ngài thì còn thể là của ai?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/bam-tuong-quan-phu-nhan-da-mang-ve-mot-bach-lien-hoa/chuong-7.html.]
Bùi Diệu lúc này hận kh thể bóp c.h.ế.t ả.
hận ả đã làm mọi chuyện bung bét đến n nỗi này, càng hận ả đã ép đối mặt với hiện thực phũ phàng: Ta vốn dĩ chẳng hề yêu .
gào thét ầm ĩ như kẻ phát ên, chốc thì bảo mang Du Nguyệt về chỉ để chọc tức ta, chốc lại thề thốt rằng bản thân yêu ta, thoắt cái lại gầm lên rằng chưa từng thích ta bao giờ.
Chậc, đúng là một gã nam nhân tởm lợm.
Vẫn là Ninh Nhi của ta tốt nhất.
09
Một tờ hưu thư được ném ra, hạ nhân lập tức gom toàn bộ đồ đạc của Bùi Diệu và Du Nguyệt vứt thẳng ra ngoài cửa.
Bùi Diệu kh cam lòng chấp nhận, cứ thế gào thét ầm ĩ.
Ta lẳng lặng đứng phát ên. Đến khi nhận ra kẻ đang tự bôi tro trát trấu vào mặt chính là , mới thất hồn lạc phách để đám tiểu tư do cha phái tới lôi .
Về phần vị Du Nguyệt cô nương kia, đương nhiên cũng lủi thủi bám theo , chỉ là kh biết Bùi gia chịu chấp nhận ả hay kh.
Bên ngoài ồn ào huyên náo, Trì Viễn Ninh tò mò bước ra xem, vừa vặn chứng kiến cảnh Bùi Diệu bị ta lôi , bộ dạng vô cùng nhếch nhác t.h.ả.m hại.
Bùi Diệu vừa th y, cơn ên lại bùng lên, nhưng sức lực lại chẳng đọ nổi đám tiểu tư đang kẹp c.h.ặ.t hai bên.
Trì Viễn Ninh kể từ ngày bị ta đè xuống giường hôn m cái, liền sinh ra tật kh dám thẳng vào mắt ta.
Da mặt y quá mỏng, còn da mặt ta lại quá dày, tính ra hai chúng ta cũng xứng đôi vừa lứa lắm chứ.
Y ngập ngừng hỏi: "Bùi tướng quân bị làm vậy?"
Ta đáp: "Bị ta bỏ , đang phát ên đ."
Trì Viễn Ninh: "À."
Ta đã sớm phát hiện ra, những lúc y kh diễn vai bạch liên hoa vô tội thì tr cứ ngốc nghếch ngẩn ngơ, y hệt như hồi bé, chẳng thích nói năng gì.
Ta đến đâu, y liền lẽo đẽo theo đến đó, cứ an an tĩnh tĩnh ở bên cạnh ta.
Ta thế nào cũng th ưng mắt.
Đến khi bóng dáng Bùi Diệu đã khuất hẳn, Trì Viễn Ninh mới quay đầu lại, bất an ta, nhỏ giọng hỏi: "Nàng thật sự kh giận ta ?"
Ta vẫy vẫy tay, y liền ngoan ngoãn sáp lại gần.
"Ninh Nhi, dáng vẻ giả vờ vô tội của đáng yêu vô cùng, ta thương còn kh kịp, làm nỡ giận cơ chứ?"
Trì Viễn Ninh: "..."
Chậc, ngốc quá mất, ta thà để y tiếp tục diễn vai bạch liên hoa cho ta xem còn hơn.
bộ dạng này của y, ta cứ luôn xúc động muốn ôm chầm l y vào lòng, làm như vậy lại vẻ ta đây quá mức háo sắc.
Ta đưa tay vuốt ve mái tóc y, cất tiếng hỏi: " sợ ta kh?"
Y lắc đầu, kh mảy may do dự.
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.