Bản Án Thầm Lặng
Chương 3:
Đôi đũa của ta khựng lại một nhịp:
"Em biết đ, sức khỏe bố mẹ kh tốt, cần tiền dưỡng già chữa bệnh. Hơn nữa mỗi tháng còn trả 6000 tiền vay mua nhà, 9000 tiền vay mua xe, cơ bản là chẳng còn dư lại gì."
chằm chằm ta:
"Bố mẹ đăng ảnh du lịch sắp hết cả thế giới đ. Vả lại chiếc xe đó mua từ năm năm trước, khoản vay chỉ trả trong hai năm. Lương tháng năm vạn, tiền nhà sáu nghìn, con cái kh để tốn một xu, vậy mà dám bảo là cơ bản kh dư lại gì ?"
ta nhún vai, gắp một cái sủi cảo nhét vào miệng, lầm bầm kh rõ chữ:
"Sự thật là vậy thôi, giờ kinh tế khó khăn, nhiều do nghiệp còn chẳng trả được lương, cũng thực sự hết cách ."
Trong tai vang lên một tiếng "uỳnh".
Lời của luật sư hiện lên trong ký ức:
"Chỉ dựa vào việc ngoại tình, thẩm phán sẽ kh cấp lệnh ều tra đâu. Mục đích của ta chính là muốn chọc giận chị."
đàn đối diện đang thản nhiên ăn sủi cảo.
Đột nhiên cảm th bản thân thật hèn nhát.
Rõ ràng biết ta đang nói dối, nhưng lại chẳng thể làm được gì.
3
Tính cả lúc yêu đến khi cưới, chúng đã ở bên nhau ròng rã mười lăm năm.
Chín năm trước, ta gục bên cạnh giường phòng đẻ, nắm l tay mà nước mắt lưng tròng:
"Đời này, sẽ mãi mãi bảo vệ em và con gái."
Năm năm trước, ta vừa thăng chức Giám đốc tài chính, cả nhà ba ngồi trong chiếc xe mới mua.
ta hai mẹ con với vẻ đầy tự hào:
"Vợ à, hai mẹ con chính là phúc báo của ."
vợ trong bức ảnh gia đình, nơi khóe mắt đã dần xuất hiện những nếp nhăn.
Còn lời thề năm nào, giờ đây cũng đã trở nên méo mó khôn lường.
Khuôn mặt cô gái trong quán cà phê lại hiện lên trước mắt .
Trẻ trung như thế, đương nhiên như thế.
Cô ta kh cần lo toan việc nhà, kh cần nửa đêm thức dậy cho con bú, kh cần tự xé bản thân làm đôi giữa c việc và gia đình.
Cô ta chỉ cần trẻ trung, chỉ cần mỉm cười, chỉ cần dùng ánh mắt ngây thơ đó và nói: "Em kh hiểu chị đang nói gì".
Đúng vậy.
Đáng lẽ nên rời một cách đàng hoàng.
Để cho ta hối hận.
Để ta biết rằng, mất chính là tổn thất lớn nhất trong đời này.
Nhưng thực tế là con gái đã chín tuổi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ban-an-tham-lang/chuong-3.html.]
Một khi tiền tiết kiệm trong tay bị ta chia mất một nửa, đó sẽ là một đòn giáng chí mạng đối với hai mẹ con.
Cho nên kh thể m động.
Kể từ ngày đó, Chu Trầm như thể biết được kh làm gì được , nên bắt đầu được đà lấn tới.
Mỗi tuần ta c tác bốn ngày, tăng ca ba ngày.
Gửi tin n kh hồi âm, gọi ện thoại kh bắt máy.
Thậm chí ngay trên bàn ăn, trước mặt , ta còn cầm ện thoại cười rạng rỡ.
Hôn nhân rốt cuộc đã bảo vệ phụ nữ ều gì?
Hình như chẳng gì cả.
"Bố ơi, bố ện thoại cười gì thế ạ?"
Con gái hỏi một câu lúc đang ăn cơm.
Chu Trầm thậm chí chẳng buồn ngước mắt lên:
"Im miệng, trẻ con ăn cơm mà lắm lời thế?"
Sau bữa ăn, ta ra ngoài dạo.
Con gái lặng lẽ nép vào bên cạnh :
"Mẹ ơi, con th bố vấn đề."
Đôi bàn tay đang rửa bát bỗng khựng lại, quay lại, cố tỏ ra mạnh mẽ:
"Con yêu, con mới chín tuổi thôi, chuyện của lớn con kh cần quản, cứ lo học hành cho tốt là được."
"Bạn cùng bàn của con bảo, bố bạn đuổi mẹ bạn , sau đó lại đưa về nhà một mẹ mới. Mẹ mới đối xử với bạn chẳng tốt chút nào, sữa chỉ cho em trai uống thôi."
Con bé ngẩng đầu lên, với đôi mắt sáng ngời:
"Sau này bố cũng sẽ đưa một mẹ mới về cho con ạ?"
Trái tim như bị một đòn nặng nề giáng xuống.
Chẳng kịp lau tay, ôm chầm l con vào lòng.
"Sẽ kh đâu, mẹ sẽ mãi mãi kh bỏ rơi con."
Con bé vùi khuôn mặt nhỏ n vào vai , giọng nói nghẹn ngào truyền đến:
"Mẹ ơi, trong thẻ của con tiền, mẹ chỉ cần mang con theo là được, con kh muốn mẹ mới đâu."
ôm chặt con, nước mắt rơi lã chã trên tóc con bé, nghẹn ngào chẳng nói nên lời.
Hóa ra trong lúc vô tình, con gái đã trưởng thành .
Con bé biết rằng, mẹ mới chính là thể che chở cho nó suốt đời.
Cũng ngay khoảnh khắc này, trong đầu bỗng lóe lên một tia sáng.
đã tìm ra hướng để phản c .
Chưa có bình luận nào cho chương này.