Bạn Cùng Bàn Của Tôi Là Một Cậu Ấm Bị Câm
Chương 7:
Giọng mẹ Tạ Lãng khản đặc, gào lên:
"Trách ? quên việc làm mười năm trước à? Nếu kh con hồ ly tinh nuôi đột nhiên gây chuyện ở nhà, Tạ Lãng ra n nỗi này kh? Nếu dám ép nó ra nước ngoài, liều mạng với !"
Nhưng bà đâu địch lại sức đàn .
Tiếng quát như sấm nổ vang lên:
"Một là cút ra nước ngoài, hai là mở miệng nói ngay một câu cho !"
nghiến răng, lao thẳng lên đỉnh núi.
Quản gia đang cuống cuồng tới lui, vừa th liền lập tức nhường đường.
Bố của Tạ Lãng đang siết chặt cổ . Ánh mắt độc địa, lạnh lẽo, hoàn toàn kh giống một cha mà là như đang kẻ thù.
đẩy mạnh cánh cửa, ném cái cặp nặng chục ký vào ta.
Bảo vệ Tạ Lãng và mẹ phía sau lưng .
nắm c.h.ặ.t t.a.y Tạ Lãng, ép giữ bình tĩnh:
"Chủ tịch Tạ, lời vừa nói đã ghi âm lại hết . Nếu còn dám động tay một chút, lập tức báo cảnh sát!"
"Đổ hết những việc ghê tởm của lên đầu con trai, còn là đàn kh? Ông chẳng qua chỉ muốn tống Tạ Lãng ra nước ngoài, hoặc dồn phát bệnh nặng thêm để kh thể thi đại học. Như vậy thì thể rước đứa con ngoài giá thú về nhà, đúng kh?"
Sắc mặt Tạ bố lập tức tối sầm.
Mẹ của Tạ Lãng cũng lạnh mặt lại.
nhếch mép cười lạnh:
"Cái quản lý trại ngựa ở miền Tây kia là bồ cũ của , đúng chứ? Cô ta cố tình sắp xếp con trai học chung lớp với Tạ Lãng, thường xuyên bắt nạt , đừng tưởng kh ai biết."
Mẹ Tạ Lãng bước đến, tát thẳng vào mặt ta một cái.
Ông ta mặt cứng đờ, nhưng kh dám nói gì.
Theo biết, tất cả sự nghiệp hôm nay của Tạ bố đều do nhà bên vợ giúp đỡ.
Cũng vì thế, dù ta ong bướm cỡ nào, cũng kh dám để lộ bất kỳ sơ hở nào.
Ánh mắt mẹ Tạ Lãng như ngưng tụ lửa hận. Bà bấm số gọi:
" hai, đưa ba đến đây một chuyến. Em muốn ly hôn."
Bà quay sang , nở nụ cười mỉm:
"Cảm ơn con nhé, nhờ con đưa Tạ Lãng ra ngoài dạo một lát."
dứt khoát đưa Tạ Lãng về quê bà ngoại.
Trên chuyến xe buýt cuối cùng lúc nửa đêm, buồn ngủ đến mức gục đầu lên vai .
Nhỏ giọng nói:
"Hôm đó, trong nhà vệ sinh phòng thí nghiệm, bị thiếu gia cưỡi ngựa đè lên bồn rửa. ta giẫm lên , vừa cười vừa nói chuyện với Thiệu Ninh. Khi đó mới biết mọi chuyện."
" ta bảo, và ta cùng một cha, khuyên Thiệu Ninh nên ở bên ta."
"Thiệu Ninh liền nhào tới ôm hôn ta, quên mất trong bồn còn . Họ vốn chẳng coi là ."
kể cười phá lên.
"Th chưa? So ra, vẫn sướng hơn nhiều đ."
" là con trai duy nhất nhà họ Tạ, kh ai dám bắt nạt. mẹ yêu thương, tiền, quản gia đưa cơm mỗi ngày, ngày nào cũng được ăn thịt kho."
Nói đến đây, cổ họng nghẹn lại, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
Tạ Lãng ôm chặt.
Giây tiếp theo, nghe th tiếng một giọng nói trong trẻo, dịu như suối lạnh, là giọng đã mơ th nhiều lần:
"Xin lỗi, Nguyệt Minh. đã bỏ lỡ quá nhiều cơ hội để bảo vệ ."
giật ngẩng đầu.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Xin lỗi, là do quá yếu đuối. cứ chôn chân trong vũng xoáy của riêng , giả vờ câm ếc để trốn tránh. từng làm ngơ khi bị bắt nạt, nhưng… kh đủ can đảm như bây giờ."
"Xin lỗi."
Nước mắt rơi từ hàng mi , từng giọt như hạt ngọc vỡ tung, đầy day dứt và thương xót.
cười, đưa tay lau nước mắt cho :
"Kh đâu. Tuy kh giúp , nhưng biết sữa trong ngăn bàn là để. Đến tháng còn băng vệ sinh và nước đường đỏ."
vùi mặt vào cổ .
" luôn coi bạn cùng bàn của là một con mèo hoang cao ngạo."
Ai hiểu được!
thật sự… thật sự thích cái cao ngạo của !
Hu hu hu!
Tạ Lãng th dí sát mặt vào mũi , liền né mặt :
" lại gần quá. đang bị cảm đ, lây cho thì ."
càng dí sát hơn, khẽ nói:
" thích những vừa sổ mũi vừa chảy nước mắt."
trừng mắt dữ hơn, nước mắt lại rơi càng nhiều.
Giống hệt một cún con nhỏ bị lạ cưỡng ép ôm ấp, vừa sợ vừa run.
Nhưng tay vẫn nhẹ nhàng đặt trên eo , hơi run rẩy… ngại ngùng.
L lại tinh thần , kỳ thi đại học với chúng chẳng còn gì đáng sợ nữa.
Nhà họ Tạ lục đục nội bộ.
Tạ Lãng kh cần lo tr giành gì với con riêng. Tự khắc đưa lên vị trí cao nhất.
dứt khoát thu dọn đồ, theo về nhà bà ngoại.
Gen trọng nam khinh nữ trong bà bắt đầu trỗi dậy.
Ba bữa đổi món, cách ngày lại hầm gà tẩm bổ, mỗi lần đều là một cái đùi hai cái cánh!
tuyên bố tuyệt giao cả hai.
Trong thời gian đó, mẹ Tạ Lãng giao cho một nhiệm vụ:
Chỉ cần khiến Tạ Lãng mở miệng nói một chữ, sẽ thưởng hai vạn.
cười như nở hoa trong lòng, ngoài mặt vẫn giả vờ lạnh t.
mở video call cho mẹ Tạ, gọi Tạ Lãng đang mải đùa gà lại gần.
"Chồng à, chiều thị trấn mua ít… bao nhé."
Tạ Lãng vẫn mải chơi gà.
Nửa phút sau, mặt đột ngột đỏ bừng, nghiêm túc e dè:
"Nguyệt Minh, biết luôn muốn… Đợi sau khi tốt nghiệp đại học, chúng ta kết hôn ..."
chưa nói xong thì mẹ Tạ đã gào lên như gà bị chọc tiết:
"A a a a a! Đồ ngốc! Con đang nói gì vậy hả! Nguyệt Minh là đứa bé ngoan thế này, mà con… nhịn được tận bốn năm? Mau mua ngay cho mẹ! A a a a a!"
cười hì hì:
"Dì ơi, con nói là… mua đào mà. Hai mươi vạn, chuyển khoản vào ngân hàng n thôn giúp con nha~"
"Được , con dâu ngoan!"
Thằng ngốc này, bị lừa hai lần cùng một kiểu còn kh biết!
_Hết_
Chưa có bình luận nào cho chương này.