Bạn Cùng Bàn Lén Lút Nhặt Ve Chai
Chương 4:
Một buổi sáng toàn Toán với Lý, dù cuộc đời đang gặp bao nhiêu vấn đề thì cũng chẳng thời gian mà nghĩ ngợi, đầu óc vốn kh đủ dùng.
Giờ ra chơi, gục mặt xuống bàn trong uể oải. Toán học khó quá! Cổ họng đau quá!
“Nè, cho bạn.” Kh biết Phương Kình l ra một hộp kẹo ngậm trị viêm họng Thiết Thang Tử từ đâu.
Hu hu, Phương Kình tốt quá mất!
nuốt liền hai viên, viên ngậm từ từ tan chảy trong miệng, cơn đau cũng dần dịu .
Viên ngậm kh m nổi bật này cũng phẩm chất tốt giống như tính cách của Phương Kình vậy.
“Ứ u u ứ…” Dù miệng đang ngậm thuốc, vẫn cố gắng nói lời cảm ơn với bạn .
Phương Kình th đang phồng hai bên má thì lại cười phá lên. Bạn kh vui cả ngày trời, th uống thuốc thì lại vui vẻ, con này thật là kỳ lạ.
Nụ cười của Phương Kình chỉ duy trì đến lúc tan học.
“Tạm biệt thầy!”
Tan học , các bạn học lần lượt ra về.
chặn Châu Dương - đang định : “ đừng chạy, ở lại làm bài tập với chúng !”
Châu Dương trưng ra vẻ mặt kh phục, nhưng dưới sự uy h.i.ế.p của ánh mắt như d.a.o găm của , ta vẫn ngồi xuống, vừa ngồi vừa lẩm bẩm chửi rủa.
Phương Kình lại đột nhiên đứng dậy: “ ta cũng ở lại làm bài tập à?”
“Đúng vậy.” nói với vẻ hiển nhiên.
“ kh muốn ở lại!”
“ mơ đẹp đ! nghe lời !”
Châu Dương hận một nỗi kh thể chuồn ngay lập tức, nhưng thể để ta toại nguyện được?
Phương Kình đứng một bên, th hai chúng đùa giỡn với nhau trong vui vẻ thì lại sa sầm mặt mày. Bạn thu dọn đồ đạc, đeo cặp lên vai bỏ , chỉ để lại một câu: “ việc, trước.”
Phương Kình , cũng kh giả vờ nữa, đ.ấ.m Châu Dương m cú thật mạnh: “Tại đ, làm học sinh xuất sắc cũng th ồn mà mất !”
Châu Dương ôm đầu, bị đánh cho kêu oai oái.
nghĩ đến vẻ mặt lúc Phương Kình rời , chắc là bạn chuyện gấp lắm, mặt bạn còn tái x cả lên.
vẫn ép Châu Dương làm xong bài tập trong lớp.
Đến khi ra về, mới phát hiện ra rằng Phương Kình để quên chai nhựa rỗng của . Đây là lần đầu tiên Phương Kình quên.
Bạn gấp đến mức ngay cả đồ ve chai cũng kh nhặt nữa.
đành mang , còn bảo Châu Dương mang hai chai của ta . Châu Dương tỏ vẻ kh tình nguyện: “Bảo uống nước thì uống , còn mang chai lọ ? là cái loại nghe lời lắm hả?”
tặng ta một trận đòn, ta lập tức trở thành nghe lời.
Thế là trong chúng , mỗi xách ba chai .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ban-cung-ban-len-lut-nhat-ve-chai/chuong-4.html.]
Nhiều chai lọ thì khó tránh việc va chạm, suốt đường , tiếng leng keng kh ngừng vang lên. Châu Dương sợ mất mặt, cúi gằm mặt xuống, suýt đ.â.m vào cây. thì đã quen với việc này từ lâu , vừa ngân nga hát vừa hộ tống Châu Đà Điểu về nhà.
Bố đã làm sẵn một bàn cơm, chỉ đợi hai chúng vào ăn. khách đến nhà đúng là khác hẳn ha!
cắm cúi ăn l ăn để.
Mẹ thì vừa gắp thức ăn cho Châu Dương, vừa hỏi han: “Dương Dương, tình hình của con ở trường mới thế nào ?”
“Dạ, tốt ạ.”
“Tiểu Ngữ giúp con làm quen với môi trường mới kh?”
“Bà mới…”
đá chân Châu Dương dưới bàn, ta giật , lại đổi lời: “Bà Hạ Ngữ tốt với con lắm ạ! Bà giúp con nhiều!”
Mẹ th hài lòng, tiếp tục gắp thức ăn.
cũng hài lòng, tiếp tục ăn cơm. Miệng bận nhai, lòng vẫn nghĩ về Phương Kình. Kh biết bạn đã xong việc chưa?
Sáng hôm sau, kéo Châu Dương - đang trong tình trạng sống dở c.h.ế.t dở - ra khỏi nhà.
“Bà cô ơi, chúng ta kh nhất thiết mang m chai nước này đâu nhỉ?”
Linlin
nhéo tay ta: “Được , được , xách!”
Đang nói chuyện, một bóng dáng quen thuộc tiến đến. đến là Phương Kình!
“Phương Kình, chào buổi sáng!” nở nụ cười, chào bạn .
Khi th Châu Dương, nụ cười vừa nở trên môi Phương Kình lại tắt lịm.
Châu Dương xách bốn chai nước, vẫy vẫy hai cái một cách bất lực. vội vỗ vỗ ta, quay đầu ra hiệu với Phương Kình.
“Mau đưa nước cho ta !”
Châu Dương vội vàng đưa đồ tới, ta kh muốn giữ thêm một giây nào.
Phương Kình lại sững sờ tại chỗ. Bạn cụp mắt xuống, tr đáng thương vô cùng: “ là ta?”
Hả? Bạn đang đánh đố gì vậy? cố gắng theo kịp suy nghĩ của học sinh xuất sắc: “Bạn kh ta… Bạn là Phương Kình, là con , human being!”
Vừa sáng sớm đã kiểm tra à?
Đầu óc mới khởi động, chỉ thể lục lọi ra m lựa chọn khả dĩ này một cách khó khăn.
Phương Kình hít vào thật sâu, giật l chai nước trong tay Châu Dương nh chóng về phía trước.
Châu Dương chứng kiến toàn bộ câu chuyện, cười toe toét như một đóa hướng dương.
đang kh hiểu đầu cua tai nheo gì, ta còn cười!
“ cười gì đ?”
“Kh gì ha ha ha ha ha ha ha ha bà cô của ơi ha ha ha…”
Chưa có bình luận nào cho chương này.