Bạn Cùng Phòng Có Ý Đồ Với Tôi
Chương 5:
9.
Sân bóng rổ đ nghịt , chen còn kh chen nổi.
Liên quan đến d dự của hai khoa, còn cả đội cổ vũ nữa.
mà nội tâm chấn động... Hóa ra mọi thích xem thi đấu đến vậy.
Kh được bao lâu đã chẳng th Lão Đại đâu nữa.
Chắc bị dòng đẩy .
Chử Minh túm l vạt áo , bảo vệ trong vòng tay .
“... kéo áo sắp biến dạng đó.”
vốn định bảo ta nới tay ra.
Ai ngờ ta trực tiếp nắm l tay , còn nắm chặt.
cũng chẳng rảnh mà để ý cái dáng vẻ kỳ lạ của hai đứa lúc này, vì đang bị ép thành miếng thịt kẹp giữa đám đ .
Cao Vũ Trì đến trước mặt , đám đ lập tức nhường ra một lối .
Ánh mắt ta rơi thẳng xuống hai bàn tay đang nắm chặt của và Chử Minh.
giống như bị bỏng vậy, cuống quýt rụt tay lại.
… Khoan?
hoảng cái gì vậy?
Chúng là em tốt mà?!
Cao Vũ Trì mỉm cười: “Đi thôi, giữ chỗ cho các .”
vỗ vai : “Cảm ơn nha, em.”
Ánh mắt đen sâu của Chử Minh vẫn dán chặt lên , khó đoán đến mức rợn .
cười gượng vài tiếng: “Đi thôi.”
Hôm nay ta làm vậy? Uống nhầm t.h.u.ố.c à?
ta sau , một bước cũng kh rời.
Trận đấu bắt đầu, ánh mắt đảo khắp sân.
Khó nha!
Khoa Kiến trúc phòng thủ tốt, may mà bên khoa Thể thao sức bền.
Cao Vũ Trì đột phá được m lần nhưng thế trận vẫn giằng co.
Tỷ số đang hòa.
May là cuối hiệp một, Cao Vũ Trì ném được quả ba ểm.
ta kéo áo lau mồ hôi, lộ ra cơ bụng săn chắc.
Tiếng hét chói tai từ khán đài vang lên ầm ầm.
kh nhịn được, huýt sáo một tiếng.
Ngay lập tức, tầm bị c lại.
đẩy Chử Minh: “ làm gì thế?”
Giọng ta như kết băng: “ che mắt cho .”
trợn mắt: “ che cái quỷ gì mà che.”
“ thích bóng rổ à?”
“Kh hẳn, chỉ thích hóng chuyện thôi.”
Hàng mi Chử Minh khẽ rủ xuống, im lặng kh nói gì nữa.
Hiệp sau bắt đầu, khoa Kiến trúc đổi chiến thuật.
Kh khí trên sân nóng như lửa.
vẻ họ sắp lật ngược thế trận.
Tiếng gào thét lại vang lên.
rướn cổ : “Lật lật !”
Chử Minh chẳng hứng gì, tự nhiên cũng cụt hứng theo.
kéo tay áo ta: “ muốn .”
ta cúi xuống một cái, đưa rời khỏi đám đ.
l ện thoại ra n cho Cao Vũ Trì.
10.
th Chử Minh cầm quả bóng rổ trong tay, sững .
“Ủa? tự nhiên lại muốn chơi bóng vậy?”
Làm em ba năm trời, hôm nay mới biết hóa ra ta biết chơi bóng rổ.
dáng vẻ kh quản chuyện đời , còn tưởng ta chỉ biết học hành.
“Chỉ là kh thích chơi thôi, chứ đâu nói là kh biết.” ta mỉm cười .
nghiêng đầu: “Đánh một trận kh?”
ta sững ra một chút: “Kh. chơi, còn . Chân vẫn chưa khỏi hẳn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ban-cung-phong-co-y-do-voi-toi/chuong-5.html.]
bất lực dậm chân tại chỗ: “Khỏi lâu , khỏe re !”
ta chỉ cười gật đầu.
Bóng rổ lướt qua lướt lại trong tay ta, động tác nh gọn, linh hoạt đến mức chẳng chạm nổi vào bóng.
ta lại ném vào một quả ba ểm.
tức đến muốn phun máu.
xua tay: “Thôi, nghỉ! mạnh quá.”
“Đám lúc nãy còn kh đấu lại chứ nói gì .”
khom thở dốc.
ta lại gần, kh thở mạnh, nhịp thở đều như kh.
“Mệt chưa? Về thôi.”
vẫn nhịn kh được mà hỏi: “Giỏi như vậy, kh tham gia đội bóng rổ của trường?”
“ kh tham gia thì cũng kh tham gia.”
ta đưa một chai nước, tự mở ra uống một ngụm lớn.
Yết hầu lăn lên lăn xuống vài cái, mà khô cả họng.
Mẹ nó, chỉ uống nước thôi mà cũng gợi cảm dữ vậy?
ho nhẹ: “ mời ăn.”
11.
Đi ăn mà gặp quen, bối rối đến mức kh biết làm gì.
Lão Đại và Lão Nhị đang mải mê ăn nướng, ngẩng đầu liền th và Chử Minh đứng ngay ở cửa.
Hai bên đều kh ai nói gì.
là mở lời trước: “Ồ, vậy ra các ăn riêng à?”
Lão Đại gãi mũi: “Nh ngồi .”
“Chẳng lẽ kh muốn ăn riêng với Lão Tam ?”
cũng gãi mũi, cúi đầu kh nói gì.
ly nước trên bàn, dùng chiêu uống nước né ánh mắt để tránh thẳng.
Lão Nhị vẻ định ngăn : “Đừng uống…”
Quá muộn, đã uống .
Chử Minh ngay lập tức véo vào mặt , ép há miệng: “Nhổ ra!”
ngoan ngoãn há miệng, nhưng mà đã nuốt .
Lão Đại tới giải thích: “Kh đâu, chỉ là rượu hơi nặng thôi, uống cũng kh vấn đề gì.”
cười gật đầu, đặt đầu lên lòng bàn tay của Chử Minh.
Chử Minh chút do dự: “ say à?”
Lão Đại liếc , gật đầu: “Lão Tứ kh uống được đâu, uống ly này là say .”
Chử Minh bế đứng dậy: “Vậy đưa về trước.”
mở mắt, còn đang ngái ngủ, ký ức rời rạc tối qua hiện lên trong đầu.
Nhịp thở của đột ngột dừng lại, khuôn mặt nóng bừng, tay chân luống cuống chui ngay vào chăn.
Trời ơi! tối qua đã làm gì thế này!
Nếu được, thề sẽ quay lại tát bản thân hai cái thật đau.
Tối qua, Chử Minh dìu về.
Trên đường, bám vào cây kh chịu , ta tiến đến muốn kéo ra.
bất ngờ ôm l ta, vòng tay quấn l eo ta.
coi ta như cái cây mà leo lên, ta sợ ngã, kéo theo m.ô.n.g .
Hai chân quấn qu eo ta, ôm đầu và c.ắ.n môi ta.
chôn đầu vào cổ ta, l.i.ế.m và c.ắ.n tùy ý.
ta luống cuống ôm , vẫn tiếp tục chà xát lung tung.
May mà trên đường ít , Chử Minh bế chạy thẳng về ký túc xá.
Về tới phòng, vẫn chưa hết ên.
đè ta xuống ghế, cưỡi lên ta.
Say rượu mà làm loạn: “Ngựa con, mày kh chạy ?”
ta ngậm ngùi mở miệng: “Chử An, say .”
sốc đến mức mở to mắt: “Ngựa con, mày biết nói à?”
ta đầy sâu thẳm, yết hầu lăn lên lăn xuống kh tự chủ được, giọng nói khàn khàn: “An An, đừng làm loạn nữa.”
dùng đầu ngón tay vuốt dọc ta, cằm đặt lên vai, quay đầu lại ngậm l vành tai ta.
Hơi thở ấm áp phả trên tai ta.
ta hít một hơi sâu, giọng đầy kiềm nén: “ đợi tỉnh rượu đã.”
Trước khi ngủ, chỉ cảm th gì đó nóng rực áp vào khiến cực kỳ khó chịu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.