Ban Đầu Là Hôn Nhân, Cuối Cùng Là Định Mệnh
Chương 11:
Nghe th vậy, Giang An An trong chăn lập tức tỉnh ngủ hoàn toàn, nh nhẹn bò xuống giường.
Giang Cửu S ngồi trong phòng khách, trên tay cầm một ly Americano đá, dáng vẻ luống cuống của tiểu t.ử đáng yêu đó mà kh khỏi bật cười.
Giang An An chính là đứa trẻ mà cô mang nặng đẻ đau mười tháng, con trai đã thừa hưởng tốt gen của Thời Cẩn.
Đặc biệt là năng khiếu phi thường về piano, ngũ quan cũng cực kỳ tinh tế, xinh xắn như một búp bê sứ.
Sau khi dọn dẹp xong, Giang Cửu S dắt tay Giang An An xuống lầu.
“Tốc độ của hai mẹ con vẫn chậm chạp như mọi khi đ nhỉ.”
Nghe th Ân A Cẩn trêu chọc, Giang Cửu S khẽ mỉm cười, còn Giang An An thì hưng phấn chạy thẳng tới.
“Chú Ân! Cháu nhớ chú lắm.” Đôi mắt đen tròn của Giang An An thẳng vào Ân A Cẩn.
Ân A Cẩn liếc mắt đã nhận ra bé tinh r, liền l ra một hộp quà.
“Chú nói là giữ lời, về Hoa Châu nhất định sẽ mua quà cho cháu.”
Nghe th hai chữ Hoa Châu, ánh mắt Giang Cửu S lập tức tối sầm lại.
Hoa Châu, thành phố Thời Cẩn đang ở.
Cũng là nơi chôn vùi nửa đời trước của cô.
“ biết thời ểm đẹp nhất trong ngày là lúc nào kh?”
Hai đến bờ biển, Ân A Cẩn cười hỏi Giang Cửu S.
đường bờ biển trải dài vô tận, Giang Cửu S nhẹ nhàng lắc đầu, mặc cho gió biển thổi tung tà váy trắng.
“Thời ểm đẹp nhất trong ngày chính là hoàng hôn, bởi vì nó tượng trưng cho những chuyện kh vui cũng sẽ qua .”
Giang Cửu S nghe ra ý trong lời nói của , cô im lặng kh đáp lời.
nhiều chuyện, lẽ nào cô lại kh muốn quên ?
Nhưng cứ mỗi đêm khuya, những hình ảnh đó lại hiện lên trong đầu cô hết lần này đến lần khác, gợi lại ký ức cũ kỹ vô cùng cay đắng.
“Tuần sau, An An về Hoa Châu tham gia thi đấu .”
Giang Cửu S th vẻ lo lắng trong mắt Ân A Cẩn, kh khỏi bật cười.
“ sẽ cùng thằng bé. Những chuyện định mệnh đã an bài, trốn tránh cũng vô ích thôi.”
Cô chỉ mong con trai thể bình an lớn lên.
Màn đêm bu xuống.
Giang Cửu S đón con trai về nhà, khi chuẩn bị xả nước tắm cho con thì đột nhiên th trên mặt thằng bé một vết bầm tím.
“Hôm nay con đ.á.n.h nhau với ai à?”
Giang Cửu S khẽ nhíu mày, chút bực bội.
Giang An An luống cuống quay mặt , lắc đầu: “Kh ạ. Chẳng may va vào đàn piano thôi.”
Hiển nhiên Giang Cửu S kh tin lời giải thích này, nhưng cô cũng kh vạch trần.
Cho đến ngày hôm sau, khi cô đưa con học piano, lúc bước vào cửa thì gặp m đứa trẻ tóc vàng mắt x đang trêu chọc.
“Thằng bé đáng thương đến .”
“Thằng bé đáng thương kh ba đến .”
Tiếng cười ồn ào khiến lửa giận trong lòng Giang Cửu S bốc lên.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Khi cô vừa định ngăn m đứa trẻ đó lại và bắt chúng xin lỗi, bàn tay nhỏ bé trong tay cô đột nhiên nắm chặt lại.
“Mẹ. Kh đâu ạ, thầy cô kh thích học sinh quá ồn ào.”
Giọng an ủi non nớt khiến hốc mắt Giang Cửu S nóng ran.
Từ nhỏ đến lớn, An An ít khi khiến cô bận tâm.
Giang Cửu S kh nói gì thêm, đưa An An vào lớp huấn luyện ngồi xuống phòng chờ.
Ngay khi cô vừa l ện thoại ra định gọi cho Ân A Cẩn thì một giọng nữ vang lên phía sau.
“Mẹ của An An kh?”
bước tới chính là giáo viên hướng dẫn phụ trách dẫn đội thi đấu lần này.
Sau khi chào hỏi đơn giản, giáo viên hướng dẫn l ra một tập tài liệu từ túi hồ sơ, bên trên ghi chi tiết d sách thí sinh.
Giang Cửu S nhận l tài liệu giáo viên đưa, chút thắc mắc: “Trong tài liệu vấn đề gì ?”
Giáo viên hướng dẫn khẽ gật đầu, giải thích: “Vì An An kh là trẻ em quốc tịch nước này, mà cuộc thi lần này yêu cầu hồ sơ đầy đủ của cả hai phụ .”
Nói đến đây, Giang Cửu S đã hiểu rõ, cuộc thi lớn lần này cần cả cô và Thời Cẩn ra mặt.
Nhưng mọi chuyện đã qua năm năm .
Nghĩ đến đây, Giang Cửu S kh khỏi nắm chặt túi hồ sơ trong tay.
Sau khi đưa An An học xong khóa huấn luyện, Giang Cửu S vẫn kh giãn được đôi mày nhíu chặt.
Khi đang thất thần, tiếng chu ện thoại trong túi vang lên.
Tiếng chu nh chóng kéo cô trở về thực tại, là cha mẹ gọi đến.
Nhấc ện thoại, Giang Cửu S mở lời trước, khẽ gọi: “Mẹ.”
“Tuần sau con về, mẹ sẽ bảo ba con ra đón.” Đầu dây bên kia là giọng nói khàn khàn của bà Giang.
Giang Cửu S chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út tay , ánh mắt chút lay động.
“Kh cần đâu ạ, lúc đó bạn con sẽ cùng, khi nào tới nơi con sẽ gọi lại cho mẹ.”
“Vậy… Thời Cẩn.”
“Xí xí… Ông già này nói linh tinh gì thế, Cửu S, mẹ cúp máy đây.”
Giang Cửu S khẽ ‘ừm’ một tiếng. Vừa , khi ba cô nhắc đến tên Thời Cẩn qua ện thoại, trái tim cô bỗng nhiên hẫng một nhịp.
Dù đã lâu như vậy, cô dường như vẫn kh thể bu bỏ.
Dù cô đã kh biết bao lần tự nhủ quên , nhưng tất cả đều chỉ là vô ích.
Hạt giống tình yêu một khi đã bén rễ trong lòng thì kh thể nào nhổ bỏ được nữa.
Cho đến tận đêm khuya, Giang Cửu S vẫn kh gọi vào số ện thoại của Thời Cẩn.
Cô luôn nhớ rõ những gì đã nói trước mặt .
Dù sau này đứa bé này kh ba, cô vẫn thể nuôi dạy thằng bé nên .
Cuối cùng, Giang Cửu S kiên quyết ền hai chữ vào cột tên cha trong hồ sơ của An An.
“Đã mất.”
Ngày bay về Hoa Châu, Giang Cửu S luôn ra ngoài cửa sổ máy bay, ngắm những tầng mây xếp lớp.
Còn Giang An An thì cứ quấn l Ân A Cẩn, đòi chú kể chuyện về mẹ ở Hoa Châu. Trong suốt câu chuyện, kh hề nhắc đến Thời Cẩn.
Sau khi xuống máy bay.
Chưa có bình luận nào cho chương này.