Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bạn Gái Online Của Tôi

Chương 7:

Chương trước

Đúng, đó vừa là cạm bẫy… cũng vừa là kẽ hở duy nhất!

Đánh cược một lần!

Dùng chính thứ ta dạy , để đánh bại ta!

“Nghe nói đây!”

Giọng bình tĩnh đến mức chính cũng bất ngờ, át hẳn tiếng ồn trong voice.

“Kh nói nhiều, làm theo lệnh !”

đưa ra kế hoạch ên rồ:

“Hỗ trợ, ra mid, cố tình dụ hết kỹ năng khống chế!”

“Đi rừng, vòng sau bùa x, kh cần đánh , chỉ chuẩn bị cướp Rồng! Đợi hiệu lệnh!”

“Còn …” – hít mạnh – “ sẽ tìm được xạ thủ của họ.”

Đội ngẩn .

“Chủ tịch, mạo hiểm quá! Nhỡ…”

“Kh nhỡ!” – cắt ngang:

“Tin , chỉ lần này thôi!”

Trong giọng , là sự quyết liệt kh thể phản kháng.

Vài giây lặng im, đồng đội nghiến răng:

“Được! Làm thôi!”

Thế trận diễn ra đúng như tính.

Hỗ trợ hy sinh, thành c kéo hết kỹ năng khống chế.

Th Phong dốc toàn lực đánh Rồng.

Ngay khi m.á.u Rồng còn chút xíu, gầm lên:

“Cướp !”

Đi rừng của chúng như hổ sổ lồng, một cú Trừng Trị chuẩn xác Rồng Bạo thuộc về Hằng Nhạc!

Quầng sáng tím bùng lên trên chúng !

Cùng lúc đó, kh do dự, Flash thẳng vào bụi cỏ đã hình dung ngàn lần.

Một combo mượt như nước chảy, dồn thẳng lên xạ thủ chủ lực!

ta chưa kịp phản ứng, màn hình đã hóa đen.

Thế trận, đảo chiều ngay tức khắc!

Xạ thủ đối thủ chết, đội hình loạn.

Chúng thừa tg x lên, phá thẳng nhà chính.

Màn hình hiện chữ vàng rực: VICTORY!

Cả khán đài bùng nổ.

Chúng tg !

Hằng Nhạc vô địch!

Giữa biển reo hò, theo bản năng ngước khu vực Th Phong.

Qua đám đ, th Lục Diễn.

Ánh mắt ta khóa chặt .

Trong mắt , là câu hỏi kh thành lời:

làm biết?”

Khóe môi khẽ cong, thầm đáp trong lòng:

“Lục Diễn, bởi vì hiểu .”

Trong tiệc mừng c, cứ th bồn chồn.

Khương M nh chóng nhận ra:

“Lạc Lạc, thế? Chúng ta là quán quân mà, còn kh vui à?”

uống một ngụm rượu, kh đáp.

Đúng vậy, đã tg.

Tg trận, tg cả kèo cược.

Theo lý mà nói, Lục Diễn biến mất khỏi thế giới của .

Nhưng tại , chẳng th chút hạnh phúc nào?

Trong đầu toàn hiện lên nụ cười của ta dưới ánh đèn sân khấu.

Kh tiếc nuối, kh bất cam, chỉ sự vui mừng trong sáng, rực rỡ.

Khoảnh khắc đó, n.g.ự.c nghẹn lại.

Khó chịu hơn cả thua trận.

rút ện thoại, gửi cho một tin.

ở đâu?”

nh, ta trả lời:

“Trường, sân thượng.”

bỏ mặc tất cả, chạy ra khỏi khách sạn.

Đến sân thượng, đang tựa vào lan can, gió đêm thổi tung áo sơ mi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ban-gai-online-cua-toi/chuong-7.html.]

Nghe tiếng bước chân, quay lại, ánh mắt vẫn bình thản.

“Đến ?”

“Ừ.”

Giữa chúng , một khoảng lặng kéo dài.

Cuối cùng, mở miệng:

“Tại ?”

“Hử? Tại gì?”

“Tại lại cười?” – hốc mắt nóng lên:

thua , cũng mất kèo cược. Theo thỏa thuận, rời khỏi thế giới của vẫn thể cười vì ?”

Nghe vậy, ta sững một chút, bật cười.

Nụ cười , bất đắc dĩ, nhẹ nhõm, và cả thứ dịu dàng kh hiểu nổi.

kh đáp ngay, mà hỏi ngược:

biết vì đồng ý trò lố với Lâm Vi Vi, để tham gia ‘vở kịch’ đó kh?”

lắc đầu.

“Bởi lần đầu gặp trên sân thi đấu, đã th thú vị.”

đánh như ngọn lửa hoang dã, rực rỡ, kh chịu dập tắt.”

muốn xem, ngọn lửa đó rốt cuộc thể cháy đến đâu.”

“Sau đó, trong game, gặp cái ‘ trai’ kia.”

trai biết dỗ ngủ, biết đứng ra bảo vệ khi bị ức hiếp, còn vụng về kể m trò cười nhạt thếch.”

phát hiện, hóa ra dưới ngọn lửa , còn một mặt dịu dàng đến vậy.”

“Kiều Lạc,” – ta bước tới trước mặt , từng chữ dằn chắc:

“Hình như, ngay từ khi đó, đã thích .”

“Dù là chủ tịch Kiều Lạc tung hoành sân khấu.”

“Hay là ‘ trai’ dịu dàng trong game.”

đều thích.”

“Cho nên, tg, vui hơn cả khi tự tg.”

chỉ mong , mãi mãi đứng ở nơi cao nhất, sáng chói như thế.”

“Dù… cái giá là rời khỏi thế giới của .”

Nước mắt kh kìm nổi, rơi lã chã.

Thì ra, thứ tưởng là tính toán và trả thù, ngay từ đầu, lại chỉ là một lời tỏ tình vụng về, giấu kín đã lâu.

“Lục Diễn, cái… đồ khốn này.” – đ.ấ.m vào n.g.ự.c ta, giọng nghẹn lại.

ta giữ c.h.ặ.t t.a.y , kéo vào vòng tay .

“Đúng, là đồ khốn.” – cằm ta tựa lên tóc

“Thế, bạn gái của đồ khốn này… muốn làm kh?”

tg .” – lầm bầm trong n.g.ự.c :

biến mất khỏi thế giới của .”

“Được.” – ta bu ra, lùi một bước:

“Vậy biến mất.”

ta thật sự quay bỏ .

hoảng, chưa kịp nghĩ, lao tới ôm chặt lưng .

“Kh được !”

ta khựng lại, cứng ngắc.

úp mặt vào lưng , nghe nhịp tim dồn dập kia.

“Trận thì tg.” – hít một hơi, giọng nghèn nghẹn:

“Nhưng … là của .”

“Lục Diễn, hình như… cũng thích .”

ta xoay , ôm siết chặt, cúi xuống, chặn môi bằng một nụ hôn.

Gió đêm dịu dàng.

Tinh tú rực rỡ.

và kẻ thù truyền kiếp của , trên sân thượng, đã trao nhau một nụ hôn thật dài.

Sau này, từng hỏi ta:

“Nếu hôm đó kh tới tìm, thật biến mất kh?”

Lúc ta đang bóc tôm cho , nghe vậy, kh ngẩng đầu, thản nhiên đáp:

thể.”

đã thuê phòng ngay dưới ký túc xá .”

“Nếu kh đến, sẽ ngày nào cũng chặn cổng.”

“Dù thì…” – ta đút con tôm đã bóc vào miệng , cười như con cáo:

“Đã là của , thì sẽ chạy kh thoát đâu.”

_HẾT_


Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...