Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bạn Gái Thuê

Chương 2:

Chương trước Chương sau

Sáng hôm đó, bước vào xe với tâm thế như đang leo lên đoạn đầu đài.

Xe ô tô của sạch đến mức thể soi gương dưới sàn. Nội thất đen nhám, mùi hương gỗ trầm dịu dịu, phối hợp hoàn hảo với dáng vẻ lạnh nhạt của sếp từng khiến cả phòng kế hoạch run lẩy bẩy chỉ vì câu “cần sửa lại toàn bộ”.

ngồi im như tượng. Kh dám thở mạnh.

lái xe, kh mở nhạc, kh nói gì, cũng kh thèm .

Chỉ khi đến trạm dừng chân đầu tiên, mới nghe th giọng :

“Em vẫn còn thời gian để quay đầu. Nhưng phí bồi thường là 100 triệu, tăng vì quá sát ngày.”

lặng lẽ mở túi bánh gạo ra ăn như nuốt uất hận vào lòng.

Trên xe, tr thủ lướt lại file th tin khách hàng do app gửi. Chỉ m dòng:

“Đóng giả bạn gái trong 3 ngày. Kh được để lộ thân phận. Tương tác thân mật hợp lý. thuê sẽ cung cấp bối cảnh gia đình.”

quay sang , l hết can đảm hỏi:

“Gia đình … kiểu như thế nào để em còn biết đường ứng biến?”

kh quay lại, mắt vẫn đường, giọng ềm nhiên:

“Thích dịu dàng, chín c, biết quan tâm. Em cố gắng đừng là chính .”

suýt nghẹn miếng bánh gạo trong cổ.

“À, và… họ nghĩ đã yêu nhau hơn một năm .”

“Cái gì?!”

“Năm ngoái, mẹ bắt xem mắt. nói bạn gái. Họ bắt chứng minh. Bây giờ là lúc chứng minh.”

“Vậy… tại lại là ?”

im vài giây. Sau đó, trả lời bằng một câu khiến suýt trượt khỏi ghế:

“Vì em kh kiểu thích.”

Đến nhà là gần trưa.

Ngồi trên xe hơn hai tiếng, tưởng tượng ra đủ loại nhà từ mái ngói cũ kỹ đến biệt thự gác lửng. Nhưng tuyệt đối kh ngờ được:

Ngôi nhà ở là biệt thự sân vườn kiểu châu Âu, nằm lọt thỏm giữa khu ngoại ô th bình, bao qu là rặng cây ăn trái và lối lát đá uốn cong như tr vẽ. Cổng nhà là loại sắt rèn cổ ển, cánh hoa gi đỏ tím phủ một mảng lớn trên mái hiên.

Kh khí trong lành đến mức khiến , một đứa sống bằng mì gói với deadline và tiếng còi xe máy, th giống con gián vừa lạc vào vườn thượng uyển.

bước vào căn nhà với tâm thế của một diễn viên quần chúng bị ném thẳng lên sân khấu chính. Tường trắng, sàn gỗ, đèn trần kiểu Ý, nội thất đúng chuẩn “giàu nhưng kín tiếng” mỗi chi tiết đều khiến nhận ra: sắp diễn một vai vượt quá trình độ nghiệp dư.

Chưa kịp ổn định tâm lý thì mẹ đã xuất hiện, nhỏ n và th lịch như bước ra từ bộ ảnh gia đình mẫu mực. Bà vừa th liền nắm tay, ánh mắt sáng rỡ:

“Chào con! Ngoài đời còn xinh hơn trong ảnh đ!”

quay sang . Ảnh nào?!

kh trả lời, chỉ đỡ vali một cách tự nhiên như đã làm ều đó cả trăm lần thì chỉ nhận được một ánh ềm tĩnh kh gợn sóng. Kh trả lời. Kh giải thích.

liếc mắt như thể câu hỏi vừa … kh đáng trả lời.

Bữa cơm gia đình diễn ra trong kh khí ấm áp đến… đáng sợ.

Chỉ bốn ba , mẹ , , và nhưng áp lực như đang tham gia họp báo c bố yêu CEO.

Mẹ gắp thêm miếng cá, mỉm cười hiền hậu:

“Hai đứa quen nhau thế nào vậy con?”

cười, một tay đón miếng cá, một tay bóp chặt lòng tự trọng:

“Dạ… lần đầu gặp nhau là ở một quán cà phê. Con đến trễ, vừa mở cửa thì th ngồi đó. nhau một giây… là biết đời kh còn lối về ạ.”

nói xong mà tự th phục chính . Diễn xuất nhập vai, thần thái tự nhiên. Nếu máy quay, chắc đủ ều kiện thi Oscar.

Ba đặt đũa xuống, giọng trầm nhưng ấm:

“Vậy là con chủ động trước?”

“Dạ… chủ động suy nghĩ trước. Tin n thì… c ba ngày mới dám nhấn gửi ạ.”

vừa nói, vừa liếc trộm . đang ngồi bên cạnh bình thản ăn cơm, thái độ kh khác gì nghe đồng nghiệp trình bày KPI. Chỉ một ểm lạ: môi hơi cong lên, như đang cố nén cười.

“Thế Tịnh hay chiều con kh?”

Mẹ hỏi tiếp, ánh mắt đầy mong chờ.

bật chế độ “tạo hình bạn trai mẫu mực” ngay và luôn:

chiều ạ. Con thích món gì, đều nhớ. lần con thèm cháo giữa trời mưa, chạy xe nguyên thành phố mua về. Tận tâm hơn cả ứng dụng giao hàng.”

Mẹ nghe mà mắt sáng rỡ. Ba thì gật gù, cười hiền như đã duyệt xong phỏng vấn tuyển con dâu. Còn thì… húp ngụm c như uống lời nói dối chính .

Sau bữa cơm, mẹ pha trà, bảo ngồi nói chuyện riêng. Kh gian dịu nhẹ, ánh đèn vàng, một căn phòng khách sang trọng và kín đáo hoàn hảo cho… tra khảo nhẹ.

“Con làm nghề gì vậy?”

“Dạ… con viết tiểu thuyết online.”

“Thể loại gì cơ?”

“Chủ yếu là… tình cảm, lãng mạn. thêm yếu tố trưởng thành và chữa lành.”

“Vậy chắc con nhiều trải nghiệm hen?”

“Dạ… một phần ạ. Nhưng quan trọng là cảm xúc. Con thường viết từ cảm hứng thật. Ví dụ như… mỗi lần im lặng, con sẽ viết ra một đoạn ngược tâm. Còn mỗi lần cười… là con nghĩ tới cảnh cầu hôn.”

kh đang nói lời bịa nào đến lần thứ m, chỉ biết mẹ đang bằng ánh mắt lấp lánh. Còn , đang ly trà trước mặt mà nghĩ thầm: Cái này mà còn diễn tiếp, chắc đổi nghề qua làm biên kịch phim truyền hình dài tập mất.

Sau khi uống cạn ly trà đầy ẩn ý và nói dối hơn cả một bộ truyện dài kỳ, mới vừa thở ra một hơi thì mẹ đã cười tủm tỉm, nhẹ nhàng tuyên bố:

“Hai đứa chắc mệt ha. Mau lên phòng của Văn Tịnh nghỉ . Mẹ dọn sạch sẽ lắm đó.”

suýt nữa phun ngụm nước trà cuối cùng ra sàn. Phòng của Văn Tịnh? Chẳng lẽ là… ở chung? Cùng phòng? Chung… giường?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ban-gai-thue/chuong-2.html.]

sang cầu cứu nhưng Văn Tịnh chỉ khẽ nhướn mày, cười nhẹ với mẹ như thể đó là chuyện đương nhiên. Sau đó ung dung xách vali lên lầu, mở cửa phòng trước, nói tỉnh rụi:

“Em tắm trước .”

Phòng sạch như phòng khách sạn cao cấp, mùi tinh dầu gỗ tuyết tùng thoang thoảng, ánh đèn vàng dịu nhẹ khiến lòng càng thêm rối. l bộ đồ ngủ dài tay màu x nhạt trong vali màu an toàn nhất, kín đáo nhất rón rén vào phòng tắm.

Mười phút sau, bước ra. Tóc còn ẩm, má còn hồng, còn bối rối. đứng giữa phòng mà kh biết nên ngồi đâu. Kh lẽ lại lên giường trước? Ghế đơn thì đúng kiểu “ là khách mời đang đợi được gọi tên”, bàn làm việc thì chất đầy tài liệu. Thế là quyết định… ngồi tạm lên sofa sát tường, im lặng trần nhà như đang thiền định.

Một lúc sau, từ phòng tắm bước ra. Áo ph trắng. Quần dài xám. QUẦN XÁM!!!

Là một tác giả tiểu thuyết chuyên viết cảnh yêu đương, kh thể kh… nghĩ. Trời ơi, ánh đèn vàng, áo trắng, quần xám… kiểu gì cũng th quá gợi cảm. Cái dáng cao cao, lành lạnh đó… đúng là dễ khiến ta viết liền mười nghìn chữ mô tả hình tượng nam chính.

đỏ mặt quay , nhưng đã muộn. bắt được biểu cảm đó .

“Em đang nghĩ gì đ?”

Giọng đều đều, nhưng ánh mắt thì… dường như hơi cong.

ho nhẹ, sửa lại tư thế ngồi, giả vờ như vừa nhớ ra email cần trả lời:

“Kh… kh gì. Nghĩ vu vơ thôi mà.”

kh nói gì, chỉ cầm khăn lau tóc, từng động tác đều thong thả và yên tĩnh đến đáng sợ.

còn ngồi đ?”

Một lúc sau, hỏi.

“Kh mệt à?”

ngẩng đầu lên, lắp bắp:

“Chúng ta… ngủ chung giường à… sếp?”

, khóe môi hơi cong lên như đang dằn tiếng cười, sau đó chậm rãi gật đầu:

, bạn gái.”

suýt trượt chân khỏi sofa. Cái cách nhấn nhá hai chữ cuối… như thể đang cố tình đùa giỡn. Mà rõ ràng, đăng ký dịch vụ giả làm bạn gái, tại giờ lại là ngượng chín mặt?!

Thôi thì… liều vậy.

Giường vừa ấm vừa mềm, đâu chưa viết cảnh ngủ chung. Chưa làm gì ta là may , lo gì chuyện ngược lại? Mày là một đứa mặt dày bằng cái thớt cơ mà!

hít sâu một cái, lết về phía giường như đang hành quân về tiền tuyến. Cố gắng giữ thần thái “bạn gái hợp đồng chuyên nghiệp”, chui vào chăn, nằm quay mặt vào tường, rút hai tay vào như một cuộn nem cuốn, thì thầm trong đầu: Ngủ thôi, kh nghĩ gì cả, ngủ thôi, kh gì hết.

Một lúc sau, nghe tiếng đèn tắt, đệm trũng xuống, một thân nhiệt ấm áp sát lại gần.

Chết . Mùi hương từ mát, dịu, hơi phảng phất mùi sữa tắm bạc hà khiến mất kiểm soát. nằm im như tượng sáp, mắt nhắm chặt, mồm niệm chú: Bình tĩnh, mày là nhà văn, mày từng viết cảnh này cả trăm lần, bây giờ chỉ là… mô phỏng thực tế thôi!

Nhưng .

Kh biết là do mệt, do ấm, hay do hơi thở đều đều bên cạnh, chìm vào giấc ngủ lúc nào kh hay. Khi mở mắt dậy vào sáng hôm sau, phát hiện … đang ôm chặt .

Mặt dán vào lưng . Tay vòng qua eo. Còn chân… chà, chân thì vắt chéo một cách kh thể chối cãi.

c.h.ế.t lặng.

quay lại, đôi mắt vẫn mơ màng ngái ngủ, một giây… cười khẽ.

muốn độn thổ.

còn đang run như cầy s thì đã… cười. Một nụ cười buổi sáng khiến tim ta muốn ngừng đập vì độ sát thương.

“Sáng sớm đã nhiệt tình thế này ?”

…Câu đó là thứ đáng ra viết trong tiểu thuyết, kh nghe bằng tai thật!

giật b.ắ.n , lập tức bu ra như vừa phát hiện đang ôm b.o.m hẹn giờ. Sau đó nh chóng chui ngược lại góc giường, dựng dậy như thây ma sống lại, tóc rối như tổ quạ.

“Xin… xin lỗi! … chắc ngủ mơ!”

chống tay lên má, như thể đang chiêm ngưỡng một hiện tượng lạ, mắt vẫn còn ánh mơ màng nhưng miệng thì nửa trêu chọc, nửa thật lòng:

“Ừm, mơ cũng chủ động ghê.”

trợn mắt. Trời ơi, cái giọng nói mà còn chậm rãi thêm chút nữa chắc chui vào chăn lăn ba vòng văng thẳng xuống gầm giường mất.

rút gối che mặt, gào thét trong im lặng: Tỉnh táo ! Mày là bạn gái thuê! Là diễn viên nghiệp dư! Là tác giả chuyên nghiệp! Mày kh được lung lay bởi một cái eo thon với một nụ cười thể g.i.ế.c c.h.ế.t một cái bản thảo dang dở!!!

Sau mười phút vật lộn với nhân cách đạo đức, gom hết can đảm chui xuống giường, bối rối lục vali tìm đồ.

Đang loay hoay thì từ sau đến, tự nhiên hỏi:

“Em thích bánh mì hay mì trứng?”

quay lại, còn chưa kịp trả lời thì… phát hiện đang mặc một chiếc áo tay ngắn ôm sát, mái tóc vẫn còn ướt, cổ áo hơi trễ lộ ra đường xương quai x c.h.ế.t .

: Đừng , đừng , kh được , lỗi với toàn bộ lý trí và lý tưởng!

… gì cũng được… miễn là kh … ừm… quần xám…” nói nhảm trong hoảng loạn.

hơi nhướn mày.

“Quần xám?”

cắn lưỡi. Toang.

“Kh! nói là… kh cần xám mặt vì đồ ăn sáng đâu! ăn gì cũng dễ!”

một lúc, cười thành tiếng. Một nụ cười hiếm hoi, thật sự bật thành tiếng. Còn thì chỉ muốn gào lên: còn đẹp trai hơn cả trong truyện viết vậy hả?!

Bữa sáng đó diễn ra trong sự hỗn loạn nhẹ về mặt tâm lý. ngồi nhai bánh mì, đầu thì liên tục phát cảnh tự trách bản thân, còn Văn Tịnh thì ngồi đối diện, ánh mắt thỉnh thoảng liếc lên khiến cảm giác… như con mèo bị chủ nhà thấu hành vi nửa đêm trèo lên bụng ta ngủ.

ngậm ống hút ly sữa đậu nành, .

cũng lại.

?” hỏi.

khựng lại, định quay thì chậm rãi nói thêm:

“Tối nay em lại chủ động nữa thì đừng ôm sai bên nhé. Đỡ mỏi tay.”

Chết. . Ở. Đây.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...