Bạn Gái Thuê
Chương 4:
Chuyện bắt đầu lệch hướng… từ một ly cà phê.
Hôm , mệt phờ vì thức viết truyện đến ba giờ sáng, chống mắt vào c ty bằng đôi lens dán mi như sắp bay, trong đầu chỉ nghĩ đến việc sống sót đến giờ nghỉ trưa.
Đặt m.ô.n.g xuống ghế, chưa đầy năm phút, gõ bàn.
ngẩng đầu. Là Văn Tịnh. Trên tay là một ly cappuccino đúng kiểu hay uống: ít đường, thêm đá, kh kem.
sửng sốt như vừa th thiên thần ngoài đời.
chỉ đặt xuống bàn, nói tỉnh bơ:
“Đừng viết truyện tới sáng nữa. Hôm qua ba mẹ gọi video call mà em kh bắt máy.”
… đơ mất ba giây.
Đến khi phản ứng lại thì đã khỏi, để lại một ly cà phê và một trái tim nhỏ trong tâm trí đang lăn như xe ba gác mất ph.
Cũng từ hôm đó, bắt đầu nhận ra những thói quen kỳ quặc.
Ví dụ như hay liếc đồng hồ xem sếp tan làm chưa, dù chẳng lý do gì để quan tâm.
Hoặc là khi gặp ở sảnh c ty, tự nhiên tim lại đập như ai đang thi đánh trống trường.
Những chuyện nhỏ như vậy, bảo là tình cờ. Nhưng m hôm sau c tác chung, thì… khó mà gọi là tình cờ được nữa.
Chúng cùng nhóm năm , hai nam ba nữ, đặt phòng khách sạn theo cặp đôi nam nam, nữ nữ tất nhiên lẻ ra nên ở một .
Nhưng đến đêm, ều hòa trong phòng bị hỏng. Gọi kỹ thuật viên thì báo tạm thời kh sửa được vì thiếu thiết bị. Còn đồng nghiệp ở cùng sếp thì đã tìm bạn gái yêu xa của ta từ m tiếng trước .
Cả đám chưa kịp nghĩ xong thì quản lý khách sạn đã nh nhảu:
“Chị bạn gái của phòng đôi đ ạ. Hay sang ngủ tạm?”
ho dữ dội, định cãi thì bị ánh mắt chặn đứng.
Kết quả: lần thứ hai ngủ chung giường.
ngồi ở mép giường, ngồi đối diện đang ung dung xem tài liệu. Kh ai nói gì, chỉ tiếng ều hòa chạy đều.
Một lúc, kh nhịn được, bu một câu nửa đùa nửa thật:
“Lần thứ hai nằm chung giường đ.”
vẫn kh ngẩng đầu, chỉ đáp, giọng trầm mà khó đoán:
“Lần thứ ba chắc cũng kh xa đâu.”
bị sặc nước miếng của chính .
Nhưng kh biết vì , tim lại đập lệch nửa nhịp.
quay đầu sang phía đàn đang ngồi tựa vào đầu giường, laptop đặt trên đùi, ánh đèn vàng phản chiếu lên góc mặt nghiêng đầy kiêu ngạo . chẳng nói gì thêm, nhưng khóe môi khẽ cong, như thể hoàn toàn ý thức được vừa gieo xuống một cái bẫy… mà thì tự nguyện nhảy vào.
nuốt nước bọt, kéo chăn phủ lên chân để che lớp da gà đang nổi lên vì câu nói kia.
Lần thứ ba chắc cũng kh xa đâu…
Ai cho phép nói một câu sức sát thương cao như thế, mà mặt vẫn bình thản như đang bàn c việc vậy hả?
quay , tự ép ngủ. Nhưng sau lưng là , và khoảng cách giữa hai chỉ là một lằn r mong m của chiếc giường khách sạn.
Một lúc sau, đèn phòng tắt.
Kh gian tối om, chỉ còn lại tiếng thở đều của , nhịp nhàng, chậm rãi như gõ từng tiếng vào màng nhĩ , khiến càng lúc càng tỉnh táo.
Ngủ , ngủ , ngủ ngay …
nhắm mắt, tự thôi miên bản thân như tụng kinh.
Nhưng đúng lúc , trở .
Một bên giường trũng xuống, … cánh tay khẽ chạm vào lưng .
Chỉ là một cú chạm nhẹ, như gió thoảng nhưng lại khiến toàn thân cứng đờ, tim đập như đánh trống hội. kh dám động đậy, càng kh dám mở mắt. Cả nóng ran, và não thì đang hét lên hỗn loạn:
Kh cố ý, kh cố ý… chắc c kh cố ý…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ban-gai-thue/chuong-4.html.]
Nhưng sau đó, kh rụt tay lại.
Ngược lại, cảm nhận được một lực khẽ như thể đang chạm vào theo một thói quen đã quen thuộc từ lâu.
nằm im, kh biết nên đẩy ra hay giả vờ ngủ tiếp. Nhưng bàn tay kia chỉ dừng lại đúng một giây, thu về. Nhẹ. Dứt khoát.
Chỉ là một cái chạm. Nhưng thì mất ngủ cả đêm.
Sáng hôm sau, tỉnh dậy trong một tư thế… kh thể chối cãi hơn được nữa.
Một tay gác lên eo . Mũi thì gần như chạm vào xương quai x nơi chiếc cổ áo ph bị kéo lệch sang một bên, lộ ra một mảng da vừa trắng vừa mịn khiến ta… khó mà tỉnh táo.
c.h.ế.t lặng mất ba giây.
Kh vì cái ôm này quá chặt mà là vì … đang ôm lại.
Tay , như một sinh vật tri giác, vòng qua eo , dán sát như keo dính chuột.
Chết c.h.ế.t c.h.ế.t …
nhẹ nhàng ngẩng mặt lên, hy vọng chưa tỉnh. Nhưng vừa ngẩng xong thì…
Bốn mắt nhau.
đã mở mắt từ bao giờ, ánh mắt đen sẫm, kh giấu được vẻ buồn ngủ nhưng rõ ràng là đang . lâu.
Chúng cứ thế nhau vài giây.
là hoảng loạn trước, vội vàng lùi lại như bị ện giật, miệng lắp bắp:
“Xin lỗi! kh cố ý! Chắc là… ngủ mớ…”
vẫn , khóe môi khẽ cong như muốn cười.
“Ừ. Lúc mớ, em còn ôm chặt.”
: “…”
thật sự… muốn độn thổ.
“ kh giận chứ…?” rụt rè.
“Giận gì?” chống tay lên đầu, ánh mắt vẫn chưa rời khỏi , giọng khàn khàn vì mới ngủ dậy:
“Bạn gái mà, kh ôm thì ôm ai?”
: “…”
Báo động. Báo động khẩn cấp.
Toàn bộ cơ thể đang bốc khói.
kéo chăn trùm đầu, vừa xấu hổ vừa muốn chửi ngủ kiểu gì mà lòi luôn cảm xúc thật ra ngoài thế này!?
Về lại thành phố, viết như lên đồng. Một chương truyện 3000 từ hoàn chỉnh trong vòng bốn tiếng, motif là tổng tài giả vờ yêu vì mục đích cá nhân cuối cùng vướng vào tình thật.
Lời thoại nào cũng như vừa được nghe ngoài đời. Ánh mắt nào cũng như đã th tận mắt.
lưu bản thảo lại, định gửi editor, nhưng vì quá mệt nên lỡ tay gửi nhầm… cho sếp.
Đến khi phát hiện thì đã muộn. Tin n đã hiển thị chữ “Đã xem”.
tuyệt vọng nằm vật ra ghế, gào thét trong lòng.
Mày xong . Mày viết sếp thành nhân vật chính, lại còn miêu tả từng câu từng chữ như thật. Mày c.h.ế.t con ơi…
Hôm đó, tránh mặt như con mèo vừa ăn vụng cá bị bắt quả tang.
Mãi đến khi tan ca, lúc đang lúi húi đóng máy tính thì đứng sau lưng.
Giọng nhẹ. Nhẹ như hơi thở, nhưng lại khiến giật hơn cả tiếng quát:
“ diễn ổn đến thế à?”
kh dám quay đầu.
Nhưng trái tim trong lồng n.g.ự.c thì đã bắt đầu lỡ nhịp.
Chưa có bình luận nào cho chương này.