Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bản Giao Hưởng Tình Yêu

Chương 12:

Chương trước

Th vậy, em gái kế bỗng đứng bật dậy, vành mắt đỏ hoe, giọng run rẩy: "Chuyện này kh thể trách mẹ em được."

"Trước đây em đã chủ động tìm xin lỗi, đã nói là kh chê bị mù, tại vẫn cứ nhất định tìm chị em?"

Nghe cô ta nói vậy, ngẩn .

Chẳng lẽ chủ động hủy hôn lại là Ngụy Ngọc Tây?

Đối mặt với sự chỉ trích, chỉ dửng dưng: "Vốn dĩ, đúng là kh cần làm đến mức tuyệt đường."

"Nhưng bà vừa lừa dối , vừa hủy hôn, cuối cùng còn muốn ép yêu bỏ , chẳng là quá đáng quá ?"

Giọng nói ôn hòa nhưng lại mang theo uy nghiêm kh cần giận dữ.

Bố lí nhí một hồi nhưng kh nói được gì, mẹ kế thì , lạnh lùng nhận xét: "Lạt mềm buộc chặt, đây đều là chủ ý của chính La Diệp."

"Từ nhỏ đến lớn, nó luôn thèm muốn đồ của em gái ."

Nghe vậy, - nãy giờ vẫn im lặng - ngước đầu lên: "Dì à, dì thể đổi trắng thay đen như vậy, là vì bắt nạt kh mẹ kh?"

"Mẹ mày ?"

Mẹ kế lạnh lùng nói: "Vậy thì mày hỏi bà ta, tại lại bỏ mặc con cái kh lo mà lại uống t.h.u.ố.c tự t.ử chứ?"

Bầu kh khí lập tức trở nên căng thẳng.

Bố cố gắng làm hòa giải: "Ngọc Tây à, bất kể con cưới ai, suy cho cùng vẫn là con rể nhà họ Từ , mẹ con gần đây gặp chút vấn đề về huy động vốn, cần một bên bảo lãnh, đều là một nhà, con giúp một tay ..."

Ngụy Ngọc Tây quay sang : "Muốn làm bảo lãnh, em đồng ý kh?"

Nghe vậy, mẹ kế chút kh giữ nổi bình tĩnh nữa.

"Tìm giúp đỡ, hỏi nó làm gì?"

"Cô là vợ , đương nhiên hỏi ý kiến của cô ." nhún vai, "Việc hỗ trợ hay kh phụ thuộc vào sự tha thứ của cô ."

vừa dứt lời, dụi dụi mắt, đột nhiên cảm th vành mắt lại chút nóng lên.

Mẹ kế tưởng khóc, liền nói giọng mỉa mai: "Lần nào chuyện cũng bày ra cái vẻ đáng thương, La, nó xem..."

"Kh cần đâu, kh là bố ."

rút chiếc khăn gi trên đầu gối, trực tiếp ném lên bàn: "Một đàn như thế này, vì bản thân muốn hưởng vinh hoa phú quý mà bỏ vợ bỏ con, mặc kệ sống hèn mọn như heo ch.ó ở nhà họ Từ, kh xứng làm bố ."

Chưa từng nghe nói lời nặng nề như vậy, mọi nhất thời câm nín.

Ngụy Ngọc Tây gật đầu: "Vậy nghĩa là kh đồng ý ."

"La Diệp!"

Th chúng nắm tay nhau rời , bố cuống quýt gọi với theo: "Cái gì gọi là kh xứng làm bố mày? Tao kh nuôi mày lớn à? mày thể vô lương tâm như thế?"

"Đúng, vô lương tâm đ."

lạnh lùng nói: "Ngoài ra, 100 triệu đưa cho , cũng đã l dời mộ cho mẹ , từ nay về sau cứ coi như chưa từng mẹ con ."

"La Diệp!"

chẳng buồn tr cãi với , nắm l tay bên cạnh: "Sẽ kh cho các cơ hội bỏ rơi nữa đâu."

"Lần này, là bỏ rơi các !"

Màn xâu xé này kết thúc bằng việc thành c khiến cặp cha mẹ đó kh còn mặt mũi nào ai.

Vừa đến lối ra của khu vườn, Từ Duệ phía sau đã đuổi theo: "Ngụy Ngọc Tây, Ngụy Ngọc Tây!"

Kh biết cô ta còn lời gì muốn nói, giữ bên cạnh lại.

"Cô chuyện gì?"

Cô ta liên tục cúi đầu, nước mắt lã chã: " chỉ là muốn nói với hai một câu xin lỗi."

"..."

Th chúng kh mảy may lay chuyển, cô ta run giọng cầu xin: "Dù nữa, vẫn muốn xin nể tình nghĩa thuở nhỏ mà giúp đỡ nhà họ Từ một tay vượt qua khó khăn lần này."

Nghe vậy, sang đàn đang im lặng bên cạnh.

Th đối phương kh lập tức từ chối, Từ Duệ khẽ nói: " còn nhớ kh, trong buổi khiêu vũ khi chúng ta còn nhỏ, em đã mặc một chiếc váy c chúa màu tím, còn mời em nhảy nữa?"

Hồi nhỏ, váy c chúa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ban-giao-huong-tinh-yeu/chuong-12.html.]

Những ký ức mà từng nói, hóa ra là thật.

chợt nhớ lại khi mới đến nhà họ Từ, bố từng cố gắng làm một cha tốt, đã mua cho và Từ Duệ hai chiếc váy c chúa giống hệt nhau, chỉ khác màu sắc.

Tuy nhiên mẹ kế kh thích quá nổi bật, cuối cùng sự việc diễn biến thành Từ Duệ khóc lóc đòi l cả hai chiếc, còn thì kh chiếc nào.

Nghĩ đến đây, véo nhẹ vào lòng bàn tay Ngụy Ngọc Tây, liền cúi đầu .

"Vậy nên, em mặc chiếc váy màu gì?"

ư?

Nghĩ đến việc hồi nhỏ đa phần toàn mặc quần jean, thành thật trả lời: "Màu x da trời."

"Đúng ." Ngụy Ngọc Tây làm ra vẻ chợt hiểu, " thích là cô bé mặc chiếc váy c chúa màu x da trời đó, nên xin lỗi nhé."

Từ Duệ: "..."

Kh lâu sau khi rời khỏi nhà họ Từ.

đến nơi đăng ký hộ khẩu, đổi họ của sang họ của mẹ.

Buổi hoàng hôn, chúng dạo dọc theo con phố dài ngập tràn ánh nắng chiều, Ngụy Ngọc Tây nắm tay , lặng lẽ nghe kể lại những chuyện trước kia.

"Thực ra, em hận nhất kh là mẹ kế, bà ta kh sinh thành dưỡng d.ụ.c em, việc bà ta ngó lơ em cũng là lẽ thường tình." khẽ nói, " em hận nhất thực ra là bố em. Ông vì sự hưởng lạc của bản thân mà mặc kệ mẹ con họ coi thường em, chà đạp em..."

Một viên ngọc trai sinh ra từ một con trai, cần tiêu tốn bao nhiêu lần khóc thầm trong đêm?

Chẳng ai quan tâm cả.

Nỗi đau mãi mãi chỉ bản thân biết.

Ngụy Ngọc Tây khẽ gãi nhẹ vào lòng bàn tay : "Những kh liên quan thì đừng nghĩ nhiều nữa, sau này em đều ."

"Vâng."

Hai nắm tay nhau một lúc, đột nhiên ôm l vai .

"Ngẩng đầu lên, lên trên ."

vô thức ngẩng đầu lên, liền th phía trước phố bộ xuất hiện một tấm áp phích quảng cáo trên màn hình khổng lồ.

Trên đó là một hình nộm xoay tròn, rực rỡ sắc màu, trên cổ hình nộm treo một sợi dây chuyền lấp lánh tinh xảo, mặt dây chuyền hình dạng tương tự như góc nghiêng khuôn mặt của một phụ nữ, toàn bộ được tạo nên từ các loại đá quý đa sắc, lộng lẫy xa hoa, quý giá kh gì bằng.

Trên màn hình còn phần chú thích tên của sợi dây chuyền: Dòng sản phẩm Gia Hành 《Thâm Mâu》.

"Là số đá quý đó, đã khảm thành dây chuyền cho em ."

Vừa nói chuyện, Ngụy Ngọc Tây vừa nh tay cầm ện thoại chụp lại góc nghiêng khuôn mặt đang ngẩn ngơ của .

ngớ : " làm gì vậy?"

Đối phương mỉm cười nhẹ nhàng, giơ bức ảnh ngốc nghếch đó lên cao, soi bóng từ xa với hình ảnh cận cảnh của mặt dây chuyền, từ mí mắt đơn quật cường cho đến sống mũi cao chút gồ nhẹ, mỗi một tỷ lệ đều khớp nhau khăng khít, kết hợp một cách hoàn hảo.

kinh ngạc: "Sợi dây chuyền này..."

"Em biết tại nhận ra em kh?"

Ngón tay của đàn lướt qua khuôn mặt , vén mớ tóc dài suôn mượt ra sau tai, giọng nói thật dịu dàng và yêu chiều.

"Chỉ cần đứng trong ánh sáng.

" sẽ ghi nhớ được đường nét của em."

Đêm đã về khuya, cơn gió lạnh ùa về đầy tê tái, chợt cảm th hơi lạnh, cả tựa vào vòng tay , và cũng ôm chặt l , dắt tiến về phía trước.

luôn nghi ngờ bản thân .

Nghi ngờ giống như lời mẹ kế nói, là một kẻ kh linh hồn.

Lúc này đây, lại cảm nhận được sự tồn tại của linh hồn một cách sâu sắc vô cùng, nó được mài giũa sâu đậm trong khổ nạn, và lại vì được yêu thương mà tỏa sáng lấp lánh.

Càng vì yêu một mà trở nên đặc biệt cụ thể.

Lúc này, thành phố bên kia con s cũng đã nhuốm màu thu, dường như tất cả cái lạnh ẩm ướt đều đã thấm đẫm trong màn sương nước.

Nhưng cứ thế bước tiếp về phía trước, trong lồng n.g.ự.c bỗng nhiên nảy sinh một luồng hơi ấm.

Cuối cùng, đã thoát ra khỏi màn sương mù.

Và sẽ đuổi theo một vốc ánh trăng đang tuôn đổ theo gió.

(Hết)


Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...