Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bản Giao Hưởng Tình Yêu

Chương 2:

Chương trước Chương sau

Th thần sắc buồn bã, vị bác sĩ bên cạnh kh ngừng nháy mắt với , hai tay vẫy đến mức sắp ra cả bóng mờ, đành nhẹ giọng nói: "Nếu kh muốn, đợi một hai năm nữa khi mọi chuyện mờ nhạt dần trong mắt c chúng, chúng ta âm thầm ly hôn là được."

Hồi lâu sau.

Đối phương khẽ gật đầu: "Kh hổ là sinh viên xuất sắc của Đại học Columbia."

Nghe ra sự mỉa mai nhàn nhạt trong giọng ệu đó, chẳng mảy may để tâm: "Vậy, tuần này kết hôn nhé?"

"Em gấp gáp như vậy ?"

"Cưới sớm thì ly hôn sớm."

"..."

Ngụy Ngọc Tây đứng dậy, lúc này mới phát hiện cao, gần như hơn nửa cái đầu, đôi mắt rõ ràng đen trắng kia cúi xuống "" , hoàn toàn kh giống vẻ đờ đẫn của mù: "Được."

"Còn lời gì muốn nói nữa kh?"

"Em đẹp hơn trong ảnh."

Dứt lời, mỉm cười.

Chỉ là nụ cười đó nhạt nhòa và nhợt nhạt, giống như gợn sóng bị gió thổi tan, nh đã biến mất.

Ngụy Ngọc Tây khôi phục lại vẻ lạnh lùng, giơ tay chỉ về phía cửa lớn đó là một cách tiễn khách kh m thân thiện.

Bác sĩ vội vàng kéo , bản nhạc giao hưởng hào hùng và to lớn lập tức vang lên phía sau, lâu sau đó, mới biết tên của khúc nhạc .

Bi tráng, bi kịch, nhưng lại kh thể ngăn cản.

Beethoven, "Định mệnh".

Đám cưới được tổ chức vào một tuần sau đó.

Vì gấp gáp nên từ địa ểm đến nghi thức đều giản lược hết mức, váy cưới của là đồ may sẵn do mẹ kế mua tạm, vì tà váy quá lớn nên suýt chút nữa đã ngã lăn xuống đài khi đang trên lối .

Trên sân khấu lập tức rộ lên những tiếng cười nhạo.

Ngoài váy cưới ra, còn đeo một chiếc mặt nạ ren trắng tinh, đúng là chút ý vị "lạy ở bụi này".

Ngược lại, Ngụy Ngọc Tây mặc một bộ lễ phục may riêng cao cấp màu kem, khuôn mặt trắng lạnh, đôi mắt đen lánh, đứng bất động bên cạnh dẫn chương trình, đúng là hình mẫu chú rể tiêu chuẩn.

thừa nhận, vẫn chút nhan sắc trên .

Khiến ta khó để ghét bỏ.

Sau khi được bố giao vào tay đối phương, giây tiếp theo, liền nắm chặt l cánh tay : "Phiền đỡ em một chút."

"Hửm?"

"Váy dài quá, dễ ngã lắm."

Ngụy Ngọc Tây xoay về phía , hạ thấp giọng: "Để một mù đỡ em? Em chắc chứ?"

Trên đỉnh đầu, đôi mắt trong veo kia hoàn toàn mất tiêu cự, nhưng dưới góc của ngoài, tr thực sự giống một cái tràn đầy tình tứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ban-giao-huong-tinh-yeu/chuong-2.html.]

Dọc hai bên con đường hoa dài, những tiếng hò reo lập tức vang lên khắp nơi.

Từ xa, th khuôn mặt của bố và mẹ kế, họ cười rạng rỡ, dường như đang cảm th an lòng vì sự hiểu chuyện của , còn em kế thì cúi đầu nghịch ện thoại, vẻ mặt đầy buồn chán và coi như chuyện kh liên quan đến .

dẫn chương trình trên đài vẫn đang thực hiện quy trình: "Bây giờ, xin mời chú rể và cô dâu trao nhẫn cưới."

Lúc này đám cưới xuất hiện một sự cố nhỏ.

Kh ai để ý đến việc Ngụy Ngọc Tây là một mù.

nhận l nhẫn, định nắm l tay , nhưng lại lệch một chút, nắm chặt l tay của dẫn chương trình đang đứng ở giữa...

Dưới khán đài lập tức im lặng như tờ.

vội vàng nhéo nhẹ vào lòng bàn tay .

Ngụy Ngọc Tây phản ứng lại nh, ngược lại càng nắm c.h.ặ.t t.a.y dẫn chương trình, ưu nhã và chừng mực: "Cảm ơn , nhưng hy vọng đổi chỗ khác, dù cũng kh muốn giữa yêu còn thứ ba."

Nghe vậy, dẫn chương trình liền biết ý lùi ra chỗ khác.

Sau một thoáng ngưng trệ ngắn ngủi, hàng ghế khách mời lập tức phát ra một tràng cười thiện ý.

Bầu kh khí căng thẳng cứng nhắc lúc trước lập tức bị hóa giải.

Sau khi trao nhẫn thành c, chúng về phía trước theo quy trình, đến cuối đường, lại nhéo vào lòng bàn tay .

"Đi thẳng ba bước nữa là xuống bậc thang."

Ngụy Ngọc Tây dừng bước, khẽ nghiêng đầu qua, giống như một lời thì thầm ấm áp: "Cho nên, em bảo đỡ em, thực chất là để giúp ?"

"Giúp cũng là giúp chính thôi."

"... Ừ."

Lúm đồng tiền nhàn nhạt hiện lên trên khuôn mặt vốn dĩ còn đầy vẻ thờ ơ kia.

lẽ vì chúng tựa vào nhau hơi lâu, dưới đài hoa dần truyền đến tiếng hò reo đòi chúng hôn nhau, còn thì đã cười đến mức cứng cả mặt, chỉ hận kh thể rời khỏi đây ngay lập tức.

Ngụy Ngọc Tây lại giữ lại.

Hai ngón tay hơi lạnh chạm lên má , cẩn thận phác họa đường nét gương mặt , đôi mắt đen thẳm kia hơi nheo lại, dường như đang cẩn thận "quan sát" dung mạo của .

Hồi lâu sau, chuẩn xác tìm th đôi môi , cúi đầu nhẹ nhàng chạm một cái.

"Cảm ơn em đã gả cho ."

Căn phòng cưới mà nhà họ Ngụy chuẩn bị cho chúng là một căn biệt thự song lập ở vùng ngoại ô địa phương, bên trong vô cùng rộng rãi, bất kỳ một căn phòng vệ sinh nào cũng to hơn phòng của giúp việc mà ở tại nhà họ Từ.

Đến đêm, khách khứa tản , Ngụy Ngọc Tây đứng dưới chân cầu thang đôi lớn, kh tiếng động thở dài một hơi.

" thế?"

chống một chiếc gậy bằng gỗ cánh gà bóng bẩy, nhưng chỉ lắc đầu, đứng dưới chân cầu thang kh nhúc nhích.

Đột nhiên hiểu ra sự ngập ngừng kh nói nên lời của .

Căn phòng cưới này thực sự sang trọng, để thiết kế ra cảm giác phân tầng, kh gian đan xen, bậc thang nhiều, nhưng rõ ràng biết ở mắt bị mù, nhà họ Ngụy lại hoàn toàn kh cân nhắc đến nhu cầu của .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...