Bản Giao Hưởng Tình Yêu
Chương 6:
Thời gian từng phút từng phút trôi qua, Ngụy Ngọc Tây nhấc cổ tay lên, giây tiếp theo lại theo phản xạ hạ xuống, vội vàng nói: "Sắp hai giờ ."
"Ừm." lại hỏi, "Mọi đến đ đủ chưa?"
Rõ ràng đã th báo họp từ trước, yêu cầu các trưởng bộ phận và toàn bộ cổ đ tham dự để làm báo cáo c việc thống nhất, vậy mà lúc này phòng họp chỉ lưa thưa vài .
Cô thư ký phía sau càng giọng ệu hờ hững:
"Vẫn chưa ạ, Ngụy tổng."
Hồi lâu sau, Ngụy Ngọc Tây gật đầu.
tr kh hề lo lắng chút nào, hai ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn: "Tiểu Diệp Tử, phiền em đ.á.n.h giúp một bản email, gửi hàng loạt vào nhóm c việc."
"Bây giờ ?"
"Bây giờ."
Kh biết đang định giở trò gì, cầm l chiếc laptop trước mặt bắt đầu gõ chữ.
"Kính thưa các đồng nghiệp, bản thân do thị lực bị tổn thương, tháng trước sau khi hội chẩn tại bệnh viện, đã đạt được một số tiến triển mang tính đột phá..."
vừa gõ chữ vừa chấn kinh: "Thật hay giả vậy?"
"Tiếp tục ."
"... Cân nhắc nguyên nhân bệnh là biến đổi vùng thị giác, thời gian gần đây đã đặt lịch phẫu thuật, xác suất hồi phục thị lực là 85%, khi đó sẽ ều chỉnh nhân sự khá lớn đối với c ty, mong mọi được biết. Ký tên: Giám đốc ều hành Ngụy Ngọc Tây."
Nói xong, đàn trước mặt bưng tách trà trên bàn lên, uống cạn trong một hơi.
Mặc dù trà đó vẫn còn nóng.
Nhưng cứ thế uống sạch, thậm chí l mày cũng kh nhướng một cái!
Đúng là kẻ tàn nhẫn với chính .
qu một lượt, kh chỉ cô thư ký mặt x mét, mà những đang dự họp cũng nhau đầy ái ngại, muốn nói lại thôi.
Ngụy Ngọc Tây lập tức tuyên bố cuộc họp bắt đầu.
Từng vị quản lý cấp cao mặt lần lượt lên bục báo cáo c việc, bầu kh khí vô cùng áp lực.
Rõ ràng, những này cũng kh đủ bản lĩnh để hoàn toàn gạt bỏ . Một lát sau, vài đàn và phụ nữ trung niên lén lút lẻn vào phòng họp, thậm chí còn th cả bác của trong nhóm đó.
Ngụy Ngọc Tây kh bận tâm: "Tiểu Đổng, từ giờ trở , hãy ghi lại thời gian mặt của từng cổ đ và quản lý cấp cao."
Nghe giọng ệu lạnh lùng và uy nghiêm của , Tiểu Đổng run lên:
"Vâng, vâng ạ Ngụy tổng."
"Sau việc này, cô cũng sang bộ phận tài chính để bàn giao c việc ."
nói là đã bị chấn động bởi mặt tàn nhẫn mà Ngụy Ngọc Tây vừa lộ ra.
Cứ ngỡ là một "con sói", ai dè vừa ra khỏi tòa nhà văn phòng, đột nhiên mềm nhũn dựa vào vai :
"Hình như đầu hơi chóng mặt."
: "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ban-giao-huong-tinh-yeu/chuong-6.html.]
L cớ kh khỏe, dồn gần như toàn bộ trọng lượng cơ thể lên , gương mặt đẹp trai tựa vào vai , tr đúng là chút suy nhược. sờ sờ má : "Vậy, bây giờ về nhà nhé?"
"Kh muốn." đàn trên vai khẽ cựa quậy, giọng ệu chút tùy hứng, "Họ kh dùng căn phòng cưới mà chỉ định, kh thích."
"Vậy, về chỗ của ?"
Ngụy Ngọc Tây chưa bao giờ từ chối , lần này cũng vậy. Thế là đưa về căn phòng thuê nhỏ của .
Nơi này chật hẹp, vừa vào cửa, đã va đầu vào cái tủ.
" bị va à?"
Th đối phương đau đến mức kh kiểm soát được biểu cảm, vội vàng giả vờ đ.á.n.h cái tủ: "Đều tại cái tủ này kh tốt! Tủ hư này! Tủ hư này!"
Giống như lúc còn nhỏ bị va chạm, mẹ thường làm như vậy với .
Nào ngờ, đàn trước mặt bỗng khựng lại.
Giây tiếp theo, đột nhiên vươn dài cánh tay, ôm chặt l !
ôm chặt đến mức kh dám thở mạnh. Thần sắc tự chán ghét, hổ thẹn, tuyệt vọng đến cực ểm: "Hứa với , đừng ly hôn được kh?"
Lúc đầu kh hiểu ý , mãi đến khi đối phương lặp lại nhiều lần mới hiểu... đang cầu xin đừng ly hôn.
do dự.
Cứ như vậy cùng cả đời, hình như cũng kh tệ.
Nhưng cảm giác tội lỗi trào dâng trong lòng khiến thủy chung kh thể đưa ra câu trả lời chắc c. Đối phương lại tưởng từ chối, đôi môi màu cánh hồng kia đóng mở, như còn vương sương sớm: " sẽ vì em mà làm phẫu thuật, đừng rời xa được kh?"
Đối diện với ánh mắt đỏ hoe đầy mê ly đó, nuốt nước bọt: "Phẫu... phẫu thuật gì cơ?"
"Thì cái phẫu thuật nội soi đó."
" cứ tưởng bịa ra..."
" lại bịa được?" Ngụy Ngọc Tây nâng bàn tay lên, nhẹ nhàng áp vào gò má nóng hổi của , "Hồi trước chụp CT, khối u đã nhỏ , bác sĩ nói 85% khả năng phục hồi thị lực đ."
" nói thật ?"
Nghe vậy, chẳng rõ là kinh ngạc hay vui mừng, gượng cười: "Vậy thì tốt quá, khi nào thì làm?"
" cũng đang do dự."
"Hửm?"
"Vì khối u nằm gần mạch m.á.u não, nên rủi ro lâm sàng lớn." nói với giọng ệu nhẹ nhàng, nhưng nội dung lại đáng sợ vô cùng, "Bác sĩ mà hắt hơi một cái, kh chừng em sẽ thành góa phụ luôn đ."
: "..."
"Thôi , vậy thì đừng làm nữa."
"Thế được?" Ngụy Ngọc Tây nói, còn kh quên trêu chọc , "Em nghĩ xem, nếu c.h.ế.t, khi em còn được chia nhiều tiền hơn chứ!"
Nghe nói vậy, lòng bỗng th kh dễ chịu chút nào.
" kh tham tiền, chủ yếu là thích mù."
"... Ngốc ạ."
định cười nhạo tiếp, nhưng kh cẩn thận lại chạm vào đôi mắt đã ướt nhòe của .
Chưa có bình luận nào cho chương này.